- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay…
Chương 145: Ức hiếp nàng không?
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Lúc Trương Nguyên lời qua tiếng lại với gia nhân phòng xã của núi Phật Thủy xã Thanh Phổ tại đình Thương Lãng, thì Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân đang lưu luyến không nỡ rời xa trước mấy khóm hoa thược dược và hoa hải đường ở vườn hoa miếu Thủy Tiên.Trương Nhược Hi vừa hưởng thụ vừa hỏi Mục Chân Chân tại sao nàng ta lại bước chân vào cửa Trương gia cô.Trương đại tiểu thư cũng giống như Trương Nguyên thiếu gia vậy vừa khiêm tốn lại dễ gần, trong lòng Mục Chân Chân rất vui mừng, liền nói đến chuyện bán trái cây ở chùa Đại Thiện bị Lạt Hổ đuổi chạy, Trương Nguyên thiếu gia làm thế nào giúp nàng thoát hiểm, làm thế nào tìm đến phố Tam Đại sai người đi bắt Lạt Hổ, rồi đưa tiền mời Lỗ đại phu chữa khỏi bệnh vàng da cho cha của nàng.Trương Nhược Hi nghe đến đoạn Mục Chân Chân tam quyền lưỡng cước đánh ngã mấy tên Lạt Hổ liền kinh ngạc nói:-Chân Chân ngươi biết võ nghệ à?Mục Chân Chân xấu hổ gật đầu.Trương Nhược Hi nói:-Chẳng trách tiểu Nguyên lại mang theo ngươi, thì ra là ngươi biết võ nghệ.Nghiêng đầu nhìn thấy đôi môi đỏ và hai gò má trắng như tuyết của đọa dân thiếu nữ kia, cặp lông mi hơi nháy mắt dưới ánh mặt trời hiện lên màu vàng, xinh đẹp đến lạ thường.Mục Chân Chân dáng người cao ráo, chân to nhanh nhẹn, chỉ có vẻ e thẹn nhút nhát khiến người khác khó mà tưởng tượng rằng nàng có võ công có thể đánh người.Trương Nhược Hi nhớ tới một chuyện, hạ giọng nói:-Chân Chân, nói ta biết, tiểu Nguyên có ức h**p ngươi không?Mục Chân Chân vội lắc đầu:-Không có, không có ạ, thiếu gia sao có thể ức h**p nô tì chứ, thiếu gia rất quan tâm nô tì.Trương Nhược Hi cười mỉm, Mục Chân Chân không hiểu nàng ta có ý gì, cũng không thể hỏi trực tiếp, bèn nói đùa:-Vậy chắc chắn là vì ngươi biết võ công nên tiểu Nguyên mới không dám ức h**p ngươi, bằng không đã ức h**p rồi.Mục Chân Chân lấy lại nụ cười lúc đầu đáp:-Sao có thể chứ ạ, thiếu gia không có ức h**p nô tì, nếu nô tì làm sai chuyện gì thiếu gia trách phạt cũng là điều nên làm.Đang nói thì không biết sao đột nhiên lại nghĩ đến nếu như thiếu gia cũng giống như mấy tên Lạt Hổ ức h**p nàng, làm nhục nàng thì lúc đó nàng phải làm thế nào đây?.Nghĩ như vậy nên tim như bị dao cắt, người ta ức h**p nàng thì nàng sẽ không bị tổn thương, nếu ngay cả thiếu gia cũng ức h**p nàng thì nàng sẽ cảm giác như mọi thứ trước mắt đều mất đi màu sắc, tim đau đến phải co giật.Mục Chân Chân rất mau nước mắt, lúc này nước mắt lại tràn mi.
Lúc Trương Nguyên lời qua tiếng lại với gia nhân phòng xã của núi Phật Thủy xã Thanh Phổ tại đình Thương Lãng, thì Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân đang lưu luyến không nỡ rời xa trước mấy khóm hoa thược dược và hoa hải đường ở vườn hoa miếu Thủy Tiên.
Trương Nhược Hi vừa hưởng thụ vừa hỏi Mục Chân Chân tại sao nàng ta lại bước chân vào cửa Trương gia cô.
Trương đại tiểu thư cũng giống như Trương Nguyên thiếu gia vậy vừa khiêm tốn lại dễ gần, trong lòng Mục Chân Chân rất vui mừng, liền nói đến chuyện bán trái cây ở chùa Đại Thiện bị Lạt Hổ đuổi chạy, Trương Nguyên thiếu gia làm thế nào giúp nàng thoát hiểm, làm thế nào tìm đến phố Tam Đại sai người đi bắt Lạt Hổ, rồi đưa tiền mời Lỗ đại phu chữa khỏi bệnh vàng da cho cha của nàng.
Trương Nhược Hi nghe đến đoạn Mục Chân Chân tam quyền lưỡng cước đánh ngã mấy tên Lạt Hổ liền kinh ngạc nói:
-Chân Chân ngươi biết võ nghệ à?
Mục Chân Chân xấu hổ gật đầu.
Trương Nhược Hi nói:
-Chẳng trách tiểu Nguyên lại mang theo ngươi, thì ra là ngươi biết võ nghệ.
Nghiêng đầu nhìn thấy đôi môi đỏ và hai gò má trắng như tuyết của đọa dân thiếu nữ kia, cặp lông mi hơi nháy mắt dưới ánh mặt trời hiện lên màu vàng, xinh đẹp đến lạ thường.
Mục Chân Chân dáng người cao ráo, chân to nhanh nhẹn, chỉ có vẻ e thẹn nhút nhát khiến người khác khó mà tưởng tượng rằng nàng có võ công có thể đánh người.
Trương Nhược Hi nhớ tới một chuyện, hạ giọng nói:
-Chân Chân, nói ta biết, tiểu Nguyên có ức h**p ngươi không?
Mục Chân Chân vội lắc đầu:
-Không có, không có ạ, thiếu gia sao có thể ức h**p nô tì chứ, thiếu gia rất quan tâm nô tì.
Trương Nhược Hi cười mỉm, Mục Chân Chân không hiểu nàng ta có ý gì, cũng không thể hỏi trực tiếp, bèn nói đùa:
-Vậy chắc chắn là vì ngươi biết võ công nên tiểu Nguyên mới không dám ức h**p ngươi, bằng không đã ức h**p rồi.
Mục Chân Chân lấy lại nụ cười lúc đầu đáp:
-Sao có thể chứ ạ, thiếu gia không có ức h**p nô tì, nếu nô tì làm sai chuyện gì thiếu gia trách phạt cũng là điều nên làm.
Đang nói thì không biết sao đột nhiên lại nghĩ đến nếu như thiếu gia cũng giống như mấy tên Lạt Hổ ức h**p nàng, làm nhục nàng thì lúc đó nàng phải làm thế nào đây?.
Nghĩ như vậy nên tim như bị dao cắt, người ta ức h**p nàng thì nàng sẽ không bị tổn thương, nếu ngay cả thiếu gia cũng ức h**p nàng thì nàng sẽ cảm giác như mọi thứ trước mắt đều mất đi màu sắc, tim đau đến phải co giật.
Mục Chân Chân rất mau nước mắt, lúc này nước mắt lại tràn mi.
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Lúc Trương Nguyên lời qua tiếng lại với gia nhân phòng xã của núi Phật Thủy xã Thanh Phổ tại đình Thương Lãng, thì Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân đang lưu luyến không nỡ rời xa trước mấy khóm hoa thược dược và hoa hải đường ở vườn hoa miếu Thủy Tiên.Trương Nhược Hi vừa hưởng thụ vừa hỏi Mục Chân Chân tại sao nàng ta lại bước chân vào cửa Trương gia cô.Trương đại tiểu thư cũng giống như Trương Nguyên thiếu gia vậy vừa khiêm tốn lại dễ gần, trong lòng Mục Chân Chân rất vui mừng, liền nói đến chuyện bán trái cây ở chùa Đại Thiện bị Lạt Hổ đuổi chạy, Trương Nguyên thiếu gia làm thế nào giúp nàng thoát hiểm, làm thế nào tìm đến phố Tam Đại sai người đi bắt Lạt Hổ, rồi đưa tiền mời Lỗ đại phu chữa khỏi bệnh vàng da cho cha của nàng.Trương Nhược Hi nghe đến đoạn Mục Chân Chân tam quyền lưỡng cước đánh ngã mấy tên Lạt Hổ liền kinh ngạc nói:-Chân Chân ngươi biết võ nghệ à?Mục Chân Chân xấu hổ gật đầu.Trương Nhược Hi nói:-Chẳng trách tiểu Nguyên lại mang theo ngươi, thì ra là ngươi biết võ nghệ.Nghiêng đầu nhìn thấy đôi môi đỏ và hai gò má trắng như tuyết của đọa dân thiếu nữ kia, cặp lông mi hơi nháy mắt dưới ánh mặt trời hiện lên màu vàng, xinh đẹp đến lạ thường.Mục Chân Chân dáng người cao ráo, chân to nhanh nhẹn, chỉ có vẻ e thẹn nhút nhát khiến người khác khó mà tưởng tượng rằng nàng có võ công có thể đánh người.Trương Nhược Hi nhớ tới một chuyện, hạ giọng nói:-Chân Chân, nói ta biết, tiểu Nguyên có ức h**p ngươi không?Mục Chân Chân vội lắc đầu:-Không có, không có ạ, thiếu gia sao có thể ức h**p nô tì chứ, thiếu gia rất quan tâm nô tì.Trương Nhược Hi cười mỉm, Mục Chân Chân không hiểu nàng ta có ý gì, cũng không thể hỏi trực tiếp, bèn nói đùa:-Vậy chắc chắn là vì ngươi biết võ công nên tiểu Nguyên mới không dám ức h**p ngươi, bằng không đã ức h**p rồi.Mục Chân Chân lấy lại nụ cười lúc đầu đáp:-Sao có thể chứ ạ, thiếu gia không có ức h**p nô tì, nếu nô tì làm sai chuyện gì thiếu gia trách phạt cũng là điều nên làm.Đang nói thì không biết sao đột nhiên lại nghĩ đến nếu như thiếu gia cũng giống như mấy tên Lạt Hổ ức h**p nàng, làm nhục nàng thì lúc đó nàng phải làm thế nào đây?.Nghĩ như vậy nên tim như bị dao cắt, người ta ức h**p nàng thì nàng sẽ không bị tổn thương, nếu ngay cả thiếu gia cũng ức h**p nàng thì nàng sẽ cảm giác như mọi thứ trước mắt đều mất đi màu sắc, tim đau đến phải co giật.Mục Chân Chân rất mau nước mắt, lúc này nước mắt lại tràn mi.