- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay…
Chương 154: Nhiệm vụ từ trên trời rơi xuống
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Lục Thao thấy thê tử trở về hắn hỏi mới biết thê tử không bị trách mắng lúc này mới yên tâm, sau đó ra lệnh cho Lục Đại Hữu dẫn vài nô bộc đem quần áo và đồ dùng hàng ngày của Nhược Hi và hai đưá trẻ chuyển đến con thuyền lớn của Lục gia đang đậu ở cửa sông Đại Tị Phổ Thành Nam. Vú Chu và tỳ nữ vừa rồi cũng muốn đi theo về Sơn Âm hầu hạ, mang theo cả quần áo bốn mùa và rất nhiều đồ ăn. Buổi sáng, Trương Nguyên ngồi trong thư phòng viết lá thư cáo biệt Thanh Phổ Huyện lệnh Lý Bang .Lý Huyện Lệnh công vụ bề bộn không thể gặp mặt để cáo từ, để cho tỷ phu Lục Thao đưa tiễn. Trong thư ngoại trừ cảm tạ, Trương Nguyên còn nhấn mạnh hai từ “thận độc” và “lương tri”, cũng đề cập đến cả tình hình thời thế và những tệ nạn lúc bấy giờ. Chính là lời giải thích và phát triển thêm ý “Sự học thánh hiền có hôm đó ở trên cầu Việt VươngViết như vậy vừa để lấy lòng Lý huyện lệnh vừa thể hiện được tài học của mình.
Lục Thao thấy thê tử trở về hắn hỏi mới biết thê tử không bị trách mắng lúc này mới yên tâm, sau đó ra lệnh cho Lục Đại Hữu dẫn vài nô bộc đem quần áo và đồ dùng hàng ngày của Nhược Hi và hai đưá trẻ chuyển đến con thuyền lớn của Lục gia đang đậu ở cửa sông Đại Tị Phổ Thành Nam. Vú Chu và tỳ nữ vừa rồi cũng muốn đi theo về Sơn Âm hầu hạ, mang theo cả quần áo bốn mùa và rất nhiều đồ ăn. Buổi sáng, Trương Nguyên ngồi trong thư phòng viết lá thư cáo biệt Thanh Phổ Huyện lệnh Lý Bang .Lý Huyện Lệnh công vụ bề bộn không thể gặp mặt để cáo từ, để cho tỷ phu Lục Thao đưa tiễn. Trong thư ngoại trừ cảm tạ, Trương Nguyên còn nhấn mạnh hai từ “thận độc” và “lương tri”, cũng đề cập đến cả tình hình thời thế và những tệ nạn lúc bấy giờ. Chính là lời giải thích và phát triển thêm ý “Sự học thánh hiền có hôm đó ở trên cầu Việt Vương
Viết như vậy vừa để lấy lòng Lý huyện lệnh vừa thể hiện được tài học của mình.
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Lục Thao thấy thê tử trở về hắn hỏi mới biết thê tử không bị trách mắng lúc này mới yên tâm, sau đó ra lệnh cho Lục Đại Hữu dẫn vài nô bộc đem quần áo và đồ dùng hàng ngày của Nhược Hi và hai đưá trẻ chuyển đến con thuyền lớn của Lục gia đang đậu ở cửa sông Đại Tị Phổ Thành Nam. Vú Chu và tỳ nữ vừa rồi cũng muốn đi theo về Sơn Âm hầu hạ, mang theo cả quần áo bốn mùa và rất nhiều đồ ăn. Buổi sáng, Trương Nguyên ngồi trong thư phòng viết lá thư cáo biệt Thanh Phổ Huyện lệnh Lý Bang .Lý Huyện Lệnh công vụ bề bộn không thể gặp mặt để cáo từ, để cho tỷ phu Lục Thao đưa tiễn. Trong thư ngoại trừ cảm tạ, Trương Nguyên còn nhấn mạnh hai từ “thận độc” và “lương tri”, cũng đề cập đến cả tình hình thời thế và những tệ nạn lúc bấy giờ. Chính là lời giải thích và phát triển thêm ý “Sự học thánh hiền có hôm đó ở trên cầu Việt VươngViết như vậy vừa để lấy lòng Lý huyện lệnh vừa thể hiện được tài học của mình.