- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay…
Chương 158: Trung thần, danh kỹ và thái giám
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Đêm đã khuya vời vợi, trên bầu trời trăng tròn chiếu rọi, dòng nước trên sông chảy êm đềm, trên chiếc thuyền Tam Minh bên bờ sông Vận , hai đứa trẻ Lý Thuần và Lý Khiết đã sớm chìm vào mộng đẹp.Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân ngồi dưới ánh đèn chờ Trương Nguyên trở về.Trên bờ có binh lính của Tần Dân Bình canh giữ, những tên đâm thuê chém mướn đã bị bộ nha khoái phủ Hàng Châu áp giải đi rồi.Bến tàu nhốn nha nhốn nháo bởi sự bu quanh của đám người xem náo nhiệt, giờ đây nó cũng dần yên tĩnh trở lại.Trương Nhược Hi dạy Mục Chân Chân viết chữ to khen Mục Chân Chân nói:- Tay Mục Chân Chân có lực, khoản này viết vững vàng đấy, không tệ chút nào, cứ như vậy mà viết.Lại nghiêng tai lắng nghe bên ngoài nói:- Sao Tiểu Nguyên đến giờ vẫn chưa trở về, đã là canh ba rồi.Mục Chân Chân viết một chữ “ Sư “ thật ngay ngắn, nghe có tiếng nói bỗng nhiên nàng đặt bút xuống nói:- Thiếu gia đã về rồi.Đứng phắt dậy muốn đi ra đón , chợt nàng dừng lại ở cửa khoang thuyền , quay đầu lại nói:- Đại tiểu thư.Trương Nhược Hi cười nói:- Chân Chân thính tai thật, ta còn chưa nghe thấy giọng của Trương Nguyên mà cô đã nghe rồi, ồ, lúc này thì ta nghe thấy rồi. Chân Chân đi đặt ván lên bờ đi, bảo Tiểu Vũ đi nói các thuyền nương chuẩn bị đồ ăn, đám người tiểu Nguyên còn chưa dùng cơm chiều đâu.
Đêm đã khuya vời vợi, trên bầu trời trăng tròn chiếu rọi, dòng nước trên sông chảy êm đềm, trên chiếc thuyền Tam Minh bên bờ sông Vận , hai đứa trẻ Lý Thuần và Lý Khiết đã sớm chìm vào mộng đẹp.
Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân ngồi dưới ánh đèn chờ Trương Nguyên trở về.
Trên bờ có binh lính của Tần Dân Bình canh giữ, những tên đâm thuê chém mướn đã bị bộ nha khoái phủ Hàng Châu áp giải đi rồi.
Bến tàu nhốn nha nhốn nháo bởi sự bu quanh của đám người xem náo nhiệt, giờ đây nó cũng dần yên tĩnh trở lại.
Trương Nhược Hi dạy Mục Chân Chân viết chữ to khen Mục Chân Chân nói:
- Tay Mục Chân Chân có lực, khoản này viết vững vàng đấy, không tệ chút nào, cứ như vậy mà viết.
Lại nghiêng tai lắng nghe bên ngoài nói:
- Sao Tiểu Nguyên đến giờ vẫn chưa trở về, đã là canh ba rồi.
Mục Chân Chân viết một chữ “ Sư “ thật ngay ngắn, nghe có tiếng nói bỗng nhiên nàng đặt bút xuống nói:
- Thiếu gia đã về rồi.
Đứng phắt dậy muốn đi ra đón , chợt nàng dừng lại ở cửa khoang thuyền , quay đầu lại nói:
- Đại tiểu thư.
Trương Nhược Hi cười nói:
- Chân Chân thính tai thật, ta còn chưa nghe thấy giọng của Trương Nguyên mà cô đã nghe rồi, ồ, lúc này thì ta nghe thấy rồi. Chân Chân đi đặt ván lên bờ đi, bảo Tiểu Vũ đi nói các thuyền nương chuẩn bị đồ ăn, đám người tiểu Nguyên còn chưa dùng cơm chiều đâu.
Lẳng Lơ Tao NhãTác giả: Tặc Đạo Tam SiTruyện Lịch Sử, Truyện Quân Sự, Truyện Xuyên Không- Thiếu gia! Có thể không cần đọc chữ nhỏ, chỉ cần đọc chữ to có được không? Giữa mùa hè nóng bức, cánh cửa sổ thư phòng đóng chặt khiến cho cả căn phòng như một cái lồng hấp. Trên cửa sổ còn có cả một cái rèm che ngăn ánh sáng từ bên ngoài lọt vào. Vì vậy mà giữa ban ngày nhưng trong thư phòng lại chẳng khác nào ban đêm. Trên một cái bàn sách bằng gỗ lim có đặt một ngọn đèn dầu vừa đủ chiếu sáng quyển Xuân Thu kinh truyện tập giải trong tay của đứa hầu nhỏ. - Không được. Trước tiên đọc một câu chữ to rồi sau đó đọc chữ nhỏ bên dưới chữ to đó. Không được đọc hàm hồ phải đọc rõ ràng rành mạch. Trên cái bàn bằng gỗ lim có đặt một tấm bình phong chia nó ra thành hai phần. Đứa hầu nhỏ và cây đèn ở một bên còn vị thiếu gia thì ở trong bóng tối Đứa hầu nhỏ Vũ Lăng chừng mười ba, mười bốn tuổi có chút thanh tú đang nhăn nhó nhìn quyển sách trên tay mà kêu khổ: - Có nhiều chữ nhỏ quá. Thiếu gia! Cổ họng của con khô rồi, chỉ sợ không đọc được. - Chẳng phải đã pha trà Tang Cúc hạnh nhân rồi hay… Đêm đã khuya vời vợi, trên bầu trời trăng tròn chiếu rọi, dòng nước trên sông chảy êm đềm, trên chiếc thuyền Tam Minh bên bờ sông Vận , hai đứa trẻ Lý Thuần và Lý Khiết đã sớm chìm vào mộng đẹp.Trương Nhược Hi và Mục Chân Chân ngồi dưới ánh đèn chờ Trương Nguyên trở về.Trên bờ có binh lính của Tần Dân Bình canh giữ, những tên đâm thuê chém mướn đã bị bộ nha khoái phủ Hàng Châu áp giải đi rồi.Bến tàu nhốn nha nhốn nháo bởi sự bu quanh của đám người xem náo nhiệt, giờ đây nó cũng dần yên tĩnh trở lại.Trương Nhược Hi dạy Mục Chân Chân viết chữ to khen Mục Chân Chân nói:- Tay Mục Chân Chân có lực, khoản này viết vững vàng đấy, không tệ chút nào, cứ như vậy mà viết.Lại nghiêng tai lắng nghe bên ngoài nói:- Sao Tiểu Nguyên đến giờ vẫn chưa trở về, đã là canh ba rồi.Mục Chân Chân viết một chữ “ Sư “ thật ngay ngắn, nghe có tiếng nói bỗng nhiên nàng đặt bút xuống nói:- Thiếu gia đã về rồi.Đứng phắt dậy muốn đi ra đón , chợt nàng dừng lại ở cửa khoang thuyền , quay đầu lại nói:- Đại tiểu thư.Trương Nhược Hi cười nói:- Chân Chân thính tai thật, ta còn chưa nghe thấy giọng của Trương Nguyên mà cô đã nghe rồi, ồ, lúc này thì ta nghe thấy rồi. Chân Chân đi đặt ván lên bờ đi, bảo Tiểu Vũ đi nói các thuyền nương chuẩn bị đồ ăn, đám người tiểu Nguyên còn chưa dùng cơm chiều đâu.