Kỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện…

Chương 5: Chương 5

Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Liễu Nhất Nhất vừa ăn vừa nhìn cậu nhóc bên cạnh, lúc mới bắt đầu ăn cậu bé còn cẩn thận thổi, chờ đến khi mì không còn nóng bèn dùng cái thìa đút vào cái miệng lớn ăn khiến hai má phồng lên.Vốn dĩ cô không có khẩu vị gì lắm, nhưng thấy cậu nhóc ăn ngon như vậy, trái lại cảm giác thèm ăn của cô tăng lên một ít.Chủ nhân thân thể này là một con gái út trong nhà, khi có cha mẹ ở bên cạnh cô không phải nấu cơm, sau khi cha mẹ cô qua đời lại có chị thương nên chăm sóc cho cô, đúng thật là không có cơ hội để cô xuống bếp.Đương nhiên, cô cũng không phải người không hiểu chuyện, trước đây lúc chị nấu cơm cô sẽ đi theo giúp đỡ, cơm nước xong cũng biết dọn dẹp bàn và rửa bát, cho nên đợi đến khi chị không có ở đây, thật ra chính cô có thể tự nấu cơm cho mình ăn, chỉ là tay nghề thật sự bình thường.So với chủ nhân của thân thể này, từ nhỏ Liễu Nhất Nhất lớn lên ở trong cô nhi viện, khi cô hiểu chuyện đã xuống phòng bếp giúp đỡ, sau đó cô học được những kỹ năng nấu ăn ngon từ đầu bếp của cô nhi viện.Theo lời đầu bếp của cô nhi viện thì Liễu Nhất Nhất chính là người do tổ sư gia cho ăn cơm, trình độ của người thầy này giống như một quán cơm bình thường, nhưng hết lần này đến lần khác dạy dỗ học trò có thể thẳng tay cướp bát cơm của đầu bếp khách sạn hạng sao.Mì trứng gà cánh bướm cô làm có mùi thơm nồng của trứng, bươm bướm mềm cứng vừa phải, ăn riêng mì đã rất ngon, ăn với trứng gà lại càng ngon hơn, cải thìa rất giòn và ngon, làm cả bát mì thêm màu sắc, đồng thời khiến hương vị càng thêm phong phú.Không chỉ có mì ăn ngon mà nước mì cũng rất thơm ngon, trứng gà tươi mới và mùi thơm của lúa mì trong sợi mì được k1ch thích hoàn toàn, kết hợp với cải thìa xanh tươi, đơn giản không quá ngon.Cậu nhóc bưng bát nhỏ ăn hai chén còn chưa đủ no, nhưng Liễu Nhất Nhất nhìn bụng cậu bé hơi phồng lên, vậy cũng không dám cho cậu bé ăn tiếp nữa.“Không thể ăn nữa đâu, ăn nữa dưa hấu sẽ nổ tung đó.” Liễu Nhất Nhất chỉ vào bụng cậu bé dỗ dành nói.“Đây là bụng của con, không phải dưa hấu đâu nha!” Cậu nhóc nhíu mày, giọng nói như trẻ con đang bú sữa.“Không phải nó tròn vo như quả dưa hấu đấy ư?”Vốn dĩ trái tưởng tượng của cậu nhóc đã phong phú, cậu bé cúi đầu nhìn bụng mình rồi nở ra một nụ cười vui vẻ, vỗ bụng nói: “Giống! Dì xem con là quả dưa hấu to đi ~”Thấy sự chú ý của cậu bé bị dời đi, Liễu Nhất Nhất thuận tay dọn dẹp bát đũa sạch sẽ.Khi cô hết bận thì ngồi trên sô pha, đôi mắt lập tức bị những tấm áp phích đủ màu sắc trên bàn trả hấp dẫn..

Liễu Nhất Nhất vừa ăn vừa nhìn cậu nhóc bên cạnh, lúc mới bắt đầu ăn cậu bé còn cẩn thận thổi, chờ đến khi mì không còn nóng bèn dùng cái thìa đút vào cái miệng lớn ăn khiến hai má phồng lên.

Vốn dĩ cô không có khẩu vị gì lắm, nhưng thấy cậu nhóc ăn ngon như vậy, trái lại cảm giác thèm ăn của cô tăng lên một ít.

Chủ nhân thân thể này là một con gái út trong nhà, khi có cha mẹ ở bên cạnh cô không phải nấu cơm, sau khi cha mẹ cô qua đời lại có chị thương nên chăm sóc cho cô, đúng thật là không có cơ hội để cô xuống bếp.

Đương nhiên, cô cũng không phải người không hiểu chuyện, trước đây lúc chị nấu cơm cô sẽ đi theo giúp đỡ, cơm nước xong cũng biết dọn dẹp bàn và rửa bát, cho nên đợi đến khi chị không có ở đây, thật ra chính cô có thể tự nấu cơm cho mình ăn, chỉ là tay nghề thật sự bình thường.

So với chủ nhân của thân thể này, từ nhỏ Liễu Nhất Nhất lớn lên ở trong cô nhi viện, khi cô hiểu chuyện đã xuống phòng bếp giúp đỡ, sau đó cô học được những kỹ năng nấu ăn ngon từ đầu bếp của cô nhi viện.

Theo lời đầu bếp của cô nhi viện thì Liễu Nhất Nhất chính là người do tổ sư gia cho ăn cơm, trình độ của người thầy này giống như một quán cơm bình thường, nhưng hết lần này đến lần khác dạy dỗ học trò có thể thẳng tay cướp bát cơm của đầu bếp khách sạn hạng sao.

Mì trứng gà cánh bướm cô làm có mùi thơm nồng của trứng, bươm bướm mềm cứng vừa phải, ăn riêng mì đã rất ngon, ăn với trứng gà lại càng ngon hơn, cải thìa rất giòn và ngon, làm cả bát mì thêm màu sắc, đồng thời khiến hương vị càng thêm phong phú.

Không chỉ có mì ăn ngon mà nước mì cũng rất thơm ngon, trứng gà tươi mới và mùi thơm của lúa mì trong sợi mì được k1ch thích hoàn toàn, kết hợp với cải thìa xanh tươi, đơn giản không quá ngon.

Cậu nhóc bưng bát nhỏ ăn hai chén còn chưa đủ no, nhưng Liễu Nhất Nhất nhìn bụng cậu bé hơi phồng lên, vậy cũng không dám cho cậu bé ăn tiếp nữa.

“Không thể ăn nữa đâu, ăn nữa dưa hấu sẽ nổ tung đó.

” Liễu Nhất Nhất chỉ vào bụng cậu bé dỗ dành nói.

“Đây là bụng của con, không phải dưa hấu đâu nha!” Cậu nhóc nhíu mày, giọng nói như trẻ con đang bú sữa.

“Không phải nó tròn vo như quả dưa hấu đấy ư?”Vốn dĩ trái tưởng tượng của cậu nhóc đã phong phú, cậu bé cúi đầu nhìn bụng mình rồi nở ra một nụ cười vui vẻ, vỗ bụng nói: “Giống! Dì xem con là quả dưa hấu to đi ~”Thấy sự chú ý của cậu bé bị dời đi, Liễu Nhất Nhất thuận tay dọn dẹp bát đũa sạch sẽ.

Khi cô hết bận thì ngồi trên sô pha, đôi mắt lập tức bị những tấm áp phích đủ màu sắc trên bàn trả hấp dẫn.

.

Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Liễu Nhất Nhất vừa ăn vừa nhìn cậu nhóc bên cạnh, lúc mới bắt đầu ăn cậu bé còn cẩn thận thổi, chờ đến khi mì không còn nóng bèn dùng cái thìa đút vào cái miệng lớn ăn khiến hai má phồng lên.Vốn dĩ cô không có khẩu vị gì lắm, nhưng thấy cậu nhóc ăn ngon như vậy, trái lại cảm giác thèm ăn của cô tăng lên một ít.Chủ nhân thân thể này là một con gái út trong nhà, khi có cha mẹ ở bên cạnh cô không phải nấu cơm, sau khi cha mẹ cô qua đời lại có chị thương nên chăm sóc cho cô, đúng thật là không có cơ hội để cô xuống bếp.Đương nhiên, cô cũng không phải người không hiểu chuyện, trước đây lúc chị nấu cơm cô sẽ đi theo giúp đỡ, cơm nước xong cũng biết dọn dẹp bàn và rửa bát, cho nên đợi đến khi chị không có ở đây, thật ra chính cô có thể tự nấu cơm cho mình ăn, chỉ là tay nghề thật sự bình thường.So với chủ nhân của thân thể này, từ nhỏ Liễu Nhất Nhất lớn lên ở trong cô nhi viện, khi cô hiểu chuyện đã xuống phòng bếp giúp đỡ, sau đó cô học được những kỹ năng nấu ăn ngon từ đầu bếp của cô nhi viện.Theo lời đầu bếp của cô nhi viện thì Liễu Nhất Nhất chính là người do tổ sư gia cho ăn cơm, trình độ của người thầy này giống như một quán cơm bình thường, nhưng hết lần này đến lần khác dạy dỗ học trò có thể thẳng tay cướp bát cơm của đầu bếp khách sạn hạng sao.Mì trứng gà cánh bướm cô làm có mùi thơm nồng của trứng, bươm bướm mềm cứng vừa phải, ăn riêng mì đã rất ngon, ăn với trứng gà lại càng ngon hơn, cải thìa rất giòn và ngon, làm cả bát mì thêm màu sắc, đồng thời khiến hương vị càng thêm phong phú.Không chỉ có mì ăn ngon mà nước mì cũng rất thơm ngon, trứng gà tươi mới và mùi thơm của lúa mì trong sợi mì được k1ch thích hoàn toàn, kết hợp với cải thìa xanh tươi, đơn giản không quá ngon.Cậu nhóc bưng bát nhỏ ăn hai chén còn chưa đủ no, nhưng Liễu Nhất Nhất nhìn bụng cậu bé hơi phồng lên, vậy cũng không dám cho cậu bé ăn tiếp nữa.“Không thể ăn nữa đâu, ăn nữa dưa hấu sẽ nổ tung đó.” Liễu Nhất Nhất chỉ vào bụng cậu bé dỗ dành nói.“Đây là bụng của con, không phải dưa hấu đâu nha!” Cậu nhóc nhíu mày, giọng nói như trẻ con đang bú sữa.“Không phải nó tròn vo như quả dưa hấu đấy ư?”Vốn dĩ trái tưởng tượng của cậu nhóc đã phong phú, cậu bé cúi đầu nhìn bụng mình rồi nở ra một nụ cười vui vẻ, vỗ bụng nói: “Giống! Dì xem con là quả dưa hấu to đi ~”Thấy sự chú ý của cậu bé bị dời đi, Liễu Nhất Nhất thuận tay dọn dẹp bát đũa sạch sẽ.Khi cô hết bận thì ngồi trên sô pha, đôi mắt lập tức bị những tấm áp phích đủ màu sắc trên bàn trả hấp dẫn..

Chương 5: Chương 5