Kỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện…

Chương 30: Chương 30

Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… "Chăn cũng được phân cho lớp chúng tôi, ảnh chụp cũng đã dán lên, cô đừng nghĩ nữa." Cô giáo Vương cười nói.Trẻ em nhà trẻ còn chưa biết chữ, dán ảnh là dán ảnh các bé ở những nơi như tủ sách, tủ chén, giá khăn mặt, để chúng phân biệt đồ đạc của mình.Buổi sáng khi Húc Húc được Liễu Nhất Nhất đưa đến lớp, cô giáo Vương đã dán ảnh cậu bé lên.Trưa hôm nay không chỉ có đồ ăn ngon, canh cũng đặc biệt ngon, trên cơ bản các thầy cô đều chạy tới lấy thêm đồ ăn.Có lẽ là hiếm khi ăn cùng một bàn với nhiều người như vậy, sức ăn Húc Húc cũng rất tốt, đừng nói thêm nửa bát cơm, đồ ăn cũng ăn không ít, canh cũng ăn sạch sẽ.Thậm chí nếu không phải Liễu Nhất Nhất thấy bụng nhỏ của nhóc đã phồng lên, nhóc còn muốn uống thêm chút canh.Canh sườn bí đao xem như canh gia đình, bí đao màu xanh nhạt ở trong bát canh, rõ ràng là canh thịt nhưng thoạt nhìn lại càng nhẹ nhàng khoan khoái.Một số giáo viên trong nhà trẻ ban đầu không thích bí đao, luôn cảm thấy nó nhạt nhẽo và vô vị không ăn vào được, nhưng hôm nay họ đã thay đổi ấn tượng về bí đao một chút.Canh sườn bí đao thoạt nhìn thanh mát không dầu mỡ, ăn vào lại thơm ngon mười phần, bí đao mềm mà không nhũn, ăn có vị tươi mát, sườn càng mềm lại không bở."Cô đã ăn ba bát canh, không no sao?"Cô giáo Lữ cảm thấy mình uống hai chén cũng đã rất no, thấy đồng nghiệp lại thêm một chén thì trong lòng khâm phục.Thực ra cô giáo Vương đã no rồi, nhưng cô ấy vẫn vừa uống vừa khen: “Ngon quá, lần đầu tiên tôi mới biết canh sườn hầm bí đao có thể ngon như vậy…”Tài nấu nướng được tán thưởng, tự nhiên trong lòng Liễu Nhất Nhất cũng vui mừng, trên mặt đầy sự vui vẻ.Công việc chính của cô là nấu ăn, sau khi kết thúc công việc thì việc dọn cơm, rửa bát không thuộc về cô, buổi trưa thấy nhóc con của mình cũng hơi no nên dứt khoát dắt nhóc ra ngoài đi bộ.Lúc cô mang nhóc con rời khỏi phòng bếp, các cô giáo đa phần vẫn còn ở trong sảnh chính.Lúc trước các giáo viên trước đây không thích tụ tập ở sảnh ăn cơm, sau khi nấu cơm xong họ thích ăn trong lớp của mình, nhân tiện tán gẫu chuyện của lớp.Nhưng hôm nay đồ ăn thật sự quá thơm, các giáo viên nấu cơm xong không kịp trở về phòng học, ngồi thẳng xuống bắt đầu ăn.Trong nhà trẻ có vài giáo viên ầm ĩ muốn giảm béo, bình thường lúc chị Lý nấu cơm thì luôn hô "Chuẩn bị ít một chút" hoặc là "Em không cần món đó", thường xuyên sẽ bị chị Lý châm chọc là đang ăn "Thức ăn cho mèo".Hôm nay mấy giáo viên kia vừa mới bắt đầu cũng ăn không nhiều lắm, nhưng chưa ăn một lúc nhịn không được đứng dậy đi thêm cơm, thêm đồ ăn, thêm canh..

"Chăn cũng được phân cho lớp chúng tôi, ảnh chụp cũng đã dán lên, cô đừng nghĩ nữa.

" Cô giáo Vương cười nói.

Trẻ em nhà trẻ còn chưa biết chữ, dán ảnh là dán ảnh các bé ở những nơi như tủ sách, tủ chén, giá khăn mặt, để chúng phân biệt đồ đạc của mình.

Buổi sáng khi Húc Húc được Liễu Nhất Nhất đưa đến lớp, cô giáo Vương đã dán ảnh cậu bé lên.

Trưa hôm nay không chỉ có đồ ăn ngon, canh cũng đặc biệt ngon, trên cơ bản các thầy cô đều chạy tới lấy thêm đồ ăn.

Có lẽ là hiếm khi ăn cùng một bàn với nhiều người như vậy, sức ăn Húc Húc cũng rất tốt, đừng nói thêm nửa bát cơm, đồ ăn cũng ăn không ít, canh cũng ăn sạch sẽ.

Thậm chí nếu không phải Liễu Nhất Nhất thấy bụng nhỏ của nhóc đã phồng lên, nhóc còn muốn uống thêm chút canh.

Canh sườn bí đao xem như canh gia đình, bí đao màu xanh nhạt ở trong bát canh, rõ ràng là canh thịt nhưng thoạt nhìn lại càng nhẹ nhàng khoan khoái.

Một số giáo viên trong nhà trẻ ban đầu không thích bí đao, luôn cảm thấy nó nhạt nhẽo và vô vị không ăn vào được, nhưng hôm nay họ đã thay đổi ấn tượng về bí đao một chút.

Canh sườn bí đao thoạt nhìn thanh mát không dầu mỡ, ăn vào lại thơm ngon mười phần, bí đao mềm mà không nhũn, ăn có vị tươi mát, sườn càng mềm lại không bở.

"Cô đã ăn ba bát canh, không no sao?"Cô giáo Lữ cảm thấy mình uống hai chén cũng đã rất no, thấy đồng nghiệp lại thêm một chén thì trong lòng khâm phục.

Thực ra cô giáo Vương đã no rồi, nhưng cô ấy vẫn vừa uống vừa khen: “Ngon quá, lần đầu tiên tôi mới biết canh sườn hầm bí đao có thể ngon như vậy…”Tài nấu nướng được tán thưởng, tự nhiên trong lòng Liễu Nhất Nhất cũng vui mừng, trên mặt đầy sự vui vẻ.

Công việc chính của cô là nấu ăn, sau khi kết thúc công việc thì việc dọn cơm, rửa bát không thuộc về cô, buổi trưa thấy nhóc con của mình cũng hơi no nên dứt khoát dắt nhóc ra ngoài đi bộ.

Lúc cô mang nhóc con rời khỏi phòng bếp, các cô giáo đa phần vẫn còn ở trong sảnh chính.

Lúc trước các giáo viên trước đây không thích tụ tập ở sảnh ăn cơm, sau khi nấu cơm xong họ thích ăn trong lớp của mình, nhân tiện tán gẫu chuyện của lớp.

Nhưng hôm nay đồ ăn thật sự quá thơm, các giáo viên nấu cơm xong không kịp trở về phòng học, ngồi thẳng xuống bắt đầu ăn.

Trong nhà trẻ có vài giáo viên ầm ĩ muốn giảm béo, bình thường lúc chị Lý nấu cơm thì luôn hô "Chuẩn bị ít một chút" hoặc là "Em không cần món đó", thường xuyên sẽ bị chị Lý châm chọc là đang ăn "Thức ăn cho mèo".

Hôm nay mấy giáo viên kia vừa mới bắt đầu cũng ăn không nhiều lắm, nhưng chưa ăn một lúc nhịn không được đứng dậy đi thêm cơm, thêm đồ ăn, thêm canh.

.

Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… "Chăn cũng được phân cho lớp chúng tôi, ảnh chụp cũng đã dán lên, cô đừng nghĩ nữa." Cô giáo Vương cười nói.Trẻ em nhà trẻ còn chưa biết chữ, dán ảnh là dán ảnh các bé ở những nơi như tủ sách, tủ chén, giá khăn mặt, để chúng phân biệt đồ đạc của mình.Buổi sáng khi Húc Húc được Liễu Nhất Nhất đưa đến lớp, cô giáo Vương đã dán ảnh cậu bé lên.Trưa hôm nay không chỉ có đồ ăn ngon, canh cũng đặc biệt ngon, trên cơ bản các thầy cô đều chạy tới lấy thêm đồ ăn.Có lẽ là hiếm khi ăn cùng một bàn với nhiều người như vậy, sức ăn Húc Húc cũng rất tốt, đừng nói thêm nửa bát cơm, đồ ăn cũng ăn không ít, canh cũng ăn sạch sẽ.Thậm chí nếu không phải Liễu Nhất Nhất thấy bụng nhỏ của nhóc đã phồng lên, nhóc còn muốn uống thêm chút canh.Canh sườn bí đao xem như canh gia đình, bí đao màu xanh nhạt ở trong bát canh, rõ ràng là canh thịt nhưng thoạt nhìn lại càng nhẹ nhàng khoan khoái.Một số giáo viên trong nhà trẻ ban đầu không thích bí đao, luôn cảm thấy nó nhạt nhẽo và vô vị không ăn vào được, nhưng hôm nay họ đã thay đổi ấn tượng về bí đao một chút.Canh sườn bí đao thoạt nhìn thanh mát không dầu mỡ, ăn vào lại thơm ngon mười phần, bí đao mềm mà không nhũn, ăn có vị tươi mát, sườn càng mềm lại không bở."Cô đã ăn ba bát canh, không no sao?"Cô giáo Lữ cảm thấy mình uống hai chén cũng đã rất no, thấy đồng nghiệp lại thêm một chén thì trong lòng khâm phục.Thực ra cô giáo Vương đã no rồi, nhưng cô ấy vẫn vừa uống vừa khen: “Ngon quá, lần đầu tiên tôi mới biết canh sườn hầm bí đao có thể ngon như vậy…”Tài nấu nướng được tán thưởng, tự nhiên trong lòng Liễu Nhất Nhất cũng vui mừng, trên mặt đầy sự vui vẻ.Công việc chính của cô là nấu ăn, sau khi kết thúc công việc thì việc dọn cơm, rửa bát không thuộc về cô, buổi trưa thấy nhóc con của mình cũng hơi no nên dứt khoát dắt nhóc ra ngoài đi bộ.Lúc cô mang nhóc con rời khỏi phòng bếp, các cô giáo đa phần vẫn còn ở trong sảnh chính.Lúc trước các giáo viên trước đây không thích tụ tập ở sảnh ăn cơm, sau khi nấu cơm xong họ thích ăn trong lớp của mình, nhân tiện tán gẫu chuyện của lớp.Nhưng hôm nay đồ ăn thật sự quá thơm, các giáo viên nấu cơm xong không kịp trở về phòng học, ngồi thẳng xuống bắt đầu ăn.Trong nhà trẻ có vài giáo viên ầm ĩ muốn giảm béo, bình thường lúc chị Lý nấu cơm thì luôn hô "Chuẩn bị ít một chút" hoặc là "Em không cần món đó", thường xuyên sẽ bị chị Lý châm chọc là đang ăn "Thức ăn cho mèo".Hôm nay mấy giáo viên kia vừa mới bắt đầu cũng ăn không nhiều lắm, nhưng chưa ăn một lúc nhịn không được đứng dậy đi thêm cơm, thêm đồ ăn, thêm canh..

Chương 30: Chương 30