Kỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện…
Chương 37: Chương 37
Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Vì vậy khi giờ cơm vừa điểm, các giáo viên không cần người khác nhắc nhở, chẳng hẹn mà đều vội thu dọn đồ đạc đi ra khỏi lớp học.“Thơm quá đi!”Vị trí lớp mầm 1 coi như gần quan được ban lộc.Cô giáo Vương ngửi thấy mùi hương từ phòng bếp bay tới, dắt Húc Húc nói: “Đi thôi, chúng ta mau tìm dì nhỏ của con nào.”Húc Húc đã sớm nhớ thương dì nhỏ nhà mình, nghe vậy vội nâng bước chân ngắn ngủn kéo cô ấy chạy đi.Trước kia lúc ăn cơm các giáo viên đều phải luân phiên tới đây, có khi còn phải để một người đến nhận cơm trước, hai người còn lại xong xuôi công việc mới từ từ chạy tới.Nhưng hôm nay ai nấy đều rất tích cực.Mấy giáo viên ở tầng một vừa mới vào nhà bếp không bao lâu thì những giáo viên tầng trên cũng đi tới.Đại sảnh trong nháy mắt đã náo nhiệt hẳn lên.Liễu Nhất Nhất nhìn thấy nhiều người như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng, may mắn mình là nhân viên phòng bếp, không cần chen chúc xếp hàng với họ.Húc Húc vào đại sảnh nhìn thấy cô đã lập tức buông tay cô giáo Vương chạy tới, giang hai tay ôm lấy chân cô, có vẻ hơi quá dính người.Liễu Nhất Nhất đưa tay sờ sờ đầu nhóc rồi vẫy tay với đám người cô giáo Vương: “Ở đây.”Tuy rằng đám người cô giáo Lữ là giáo viên trong lớp chồi, nhưng bây giờ còn chưa đến thời gian khai giảng nên các cô ấy trông bé con hộ cô là vấn đề tình cảm cá nhân, dĩ nhiên cô phải gửi lời cảm ơn đến họ.“Cám ơn Nhất Nhất.” Cô Vương thấy cô chuẩn bị cơm nước trước hộ mình, tâm trạng rất vui vẻ.Cô giáo Lữ và cô giáo Hoàng đi theo cũng nói lời cảm ơn rồi mới ngồi xuống.Lúc trước mấy người họ đều gọi cô là “dì nhỏ của Húc Húc”, coi như xưng hô theo thói quen với các phụ huynh.Nhưng mà chiều nay Liễu Nhất Nhất ở trong lớp giúp đỡ họ, khi tán gẫu đến đề tài này cô đã nói các cô ấy cứ gọi thẳng tên của mình, từ đó mọi người mới đổi xưng hô.Giáo viên đi theo phía sau đám người cô giáo Vương biết đứa nhỏ nhà Liễu Nhất Nhất đang học ở lớp mầm 1, tuy trong lòng ít nhiều cũng hâm mộ chuyện cô múc cơm cho họ trước nhưng cũng không nói thêm lời nào.Đương nhiên phần lớn nguyên nhân vẫn do đồ ăn trong bếp thật sự quá thơm, các cô ấy chỉ muốn nhanh chóng ăn cơm, không có thừa nhiều thời gian biểu đạt sự hâm mộ của mình.“Chiều này nhóc con nhà tôi ở trong lớp học có ngoan không vậy?”Liễu Nhất Nhất không khách khí với nhóm cô giáo Vương, dắt bé con ngồi xuống, vừa gắp đồ ăn vào bát cậu bé, vừa hỏi.“Ngoan~”Húc Húc vừa nói xong đã bị mùi đồ ăn thơm ngon trước mặt thu hút, ngay khi Liễu Nhất Nhất định gắp cà tím bỏ vào bát cậu bé, cậu bé đã thò đầu lại gần gặm ngay trên đũa của cô..
Vì vậy khi giờ cơm vừa điểm, các giáo viên không cần người khác nhắc nhở, chẳng hẹn mà đều vội thu dọn đồ đạc đi ra khỏi lớp học.
“Thơm quá đi!”Vị trí lớp mầm 1 coi như gần quan được ban lộc.
Cô giáo Vương ngửi thấy mùi hương từ phòng bếp bay tới, dắt Húc Húc nói: “Đi thôi, chúng ta mau tìm dì nhỏ của con nào.
”Húc Húc đã sớm nhớ thương dì nhỏ nhà mình, nghe vậy vội nâng bước chân ngắn ngủn kéo cô ấy chạy đi.
Trước kia lúc ăn cơm các giáo viên đều phải luân phiên tới đây, có khi còn phải để một người đến nhận cơm trước, hai người còn lại xong xuôi công việc mới từ từ chạy tới.
Nhưng hôm nay ai nấy đều rất tích cực.
Mấy giáo viên ở tầng một vừa mới vào nhà bếp không bao lâu thì những giáo viên tầng trên cũng đi tới.
Đại sảnh trong nháy mắt đã náo nhiệt hẳn lên.
Liễu Nhất Nhất nhìn thấy nhiều người như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng, may mắn mình là nhân viên phòng bếp, không cần chen chúc xếp hàng với họ.
Húc Húc vào đại sảnh nhìn thấy cô đã lập tức buông tay cô giáo Vương chạy tới, giang hai tay ôm lấy chân cô, có vẻ hơi quá dính người.
Liễu Nhất Nhất đưa tay sờ sờ đầu nhóc rồi vẫy tay với đám người cô giáo Vương: “Ở đây.
”Tuy rằng đám người cô giáo Lữ là giáo viên trong lớp chồi, nhưng bây giờ còn chưa đến thời gian khai giảng nên các cô ấy trông bé con hộ cô là vấn đề tình cảm cá nhân, dĩ nhiên cô phải gửi lời cảm ơn đến họ.
“Cám ơn Nhất Nhất.
” Cô Vương thấy cô chuẩn bị cơm nước trước hộ mình, tâm trạng rất vui vẻ.
Cô giáo Lữ và cô giáo Hoàng đi theo cũng nói lời cảm ơn rồi mới ngồi xuống.
Lúc trước mấy người họ đều gọi cô là “dì nhỏ của Húc Húc”, coi như xưng hô theo thói quen với các phụ huynh.
Nhưng mà chiều nay Liễu Nhất Nhất ở trong lớp giúp đỡ họ, khi tán gẫu đến đề tài này cô đã nói các cô ấy cứ gọi thẳng tên của mình, từ đó mọi người mới đổi xưng hô.
Giáo viên đi theo phía sau đám người cô giáo Vương biết đứa nhỏ nhà Liễu Nhất Nhất đang học ở lớp mầm 1, tuy trong lòng ít nhiều cũng hâm mộ chuyện cô múc cơm cho họ trước nhưng cũng không nói thêm lời nào.
Đương nhiên phần lớn nguyên nhân vẫn do đồ ăn trong bếp thật sự quá thơm, các cô ấy chỉ muốn nhanh chóng ăn cơm, không có thừa nhiều thời gian biểu đạt sự hâm mộ của mình.
“Chiều này nhóc con nhà tôi ở trong lớp học có ngoan không vậy?”Liễu Nhất Nhất không khách khí với nhóm cô giáo Vương, dắt bé con ngồi xuống, vừa gắp đồ ăn vào bát cậu bé, vừa hỏi.
“Ngoan~”Húc Húc vừa nói xong đã bị mùi đồ ăn thơm ngon trước mặt thu hút, ngay khi Liễu Nhất Nhất định gắp cà tím bỏ vào bát cậu bé, cậu bé đã thò đầu lại gần gặm ngay trên đũa của cô.
.
Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Vì vậy khi giờ cơm vừa điểm, các giáo viên không cần người khác nhắc nhở, chẳng hẹn mà đều vội thu dọn đồ đạc đi ra khỏi lớp học.“Thơm quá đi!”Vị trí lớp mầm 1 coi như gần quan được ban lộc.Cô giáo Vương ngửi thấy mùi hương từ phòng bếp bay tới, dắt Húc Húc nói: “Đi thôi, chúng ta mau tìm dì nhỏ của con nào.”Húc Húc đã sớm nhớ thương dì nhỏ nhà mình, nghe vậy vội nâng bước chân ngắn ngủn kéo cô ấy chạy đi.Trước kia lúc ăn cơm các giáo viên đều phải luân phiên tới đây, có khi còn phải để một người đến nhận cơm trước, hai người còn lại xong xuôi công việc mới từ từ chạy tới.Nhưng hôm nay ai nấy đều rất tích cực.Mấy giáo viên ở tầng một vừa mới vào nhà bếp không bao lâu thì những giáo viên tầng trên cũng đi tới.Đại sảnh trong nháy mắt đã náo nhiệt hẳn lên.Liễu Nhất Nhất nhìn thấy nhiều người như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng, may mắn mình là nhân viên phòng bếp, không cần chen chúc xếp hàng với họ.Húc Húc vào đại sảnh nhìn thấy cô đã lập tức buông tay cô giáo Vương chạy tới, giang hai tay ôm lấy chân cô, có vẻ hơi quá dính người.Liễu Nhất Nhất đưa tay sờ sờ đầu nhóc rồi vẫy tay với đám người cô giáo Vương: “Ở đây.”Tuy rằng đám người cô giáo Lữ là giáo viên trong lớp chồi, nhưng bây giờ còn chưa đến thời gian khai giảng nên các cô ấy trông bé con hộ cô là vấn đề tình cảm cá nhân, dĩ nhiên cô phải gửi lời cảm ơn đến họ.“Cám ơn Nhất Nhất.” Cô Vương thấy cô chuẩn bị cơm nước trước hộ mình, tâm trạng rất vui vẻ.Cô giáo Lữ và cô giáo Hoàng đi theo cũng nói lời cảm ơn rồi mới ngồi xuống.Lúc trước mấy người họ đều gọi cô là “dì nhỏ của Húc Húc”, coi như xưng hô theo thói quen với các phụ huynh.Nhưng mà chiều nay Liễu Nhất Nhất ở trong lớp giúp đỡ họ, khi tán gẫu đến đề tài này cô đã nói các cô ấy cứ gọi thẳng tên của mình, từ đó mọi người mới đổi xưng hô.Giáo viên đi theo phía sau đám người cô giáo Vương biết đứa nhỏ nhà Liễu Nhất Nhất đang học ở lớp mầm 1, tuy trong lòng ít nhiều cũng hâm mộ chuyện cô múc cơm cho họ trước nhưng cũng không nói thêm lời nào.Đương nhiên phần lớn nguyên nhân vẫn do đồ ăn trong bếp thật sự quá thơm, các cô ấy chỉ muốn nhanh chóng ăn cơm, không có thừa nhiều thời gian biểu đạt sự hâm mộ của mình.“Chiều này nhóc con nhà tôi ở trong lớp học có ngoan không vậy?”Liễu Nhất Nhất không khách khí với nhóm cô giáo Vương, dắt bé con ngồi xuống, vừa gắp đồ ăn vào bát cậu bé, vừa hỏi.“Ngoan~”Húc Húc vừa nói xong đã bị mùi đồ ăn thơm ngon trước mặt thu hút, ngay khi Liễu Nhất Nhất định gắp cà tím bỏ vào bát cậu bé, cậu bé đã thò đầu lại gần gặm ngay trên đũa của cô..