Kỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện…
Chương 39: Chương 39
Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Những người đang than phiền này chủ yếu đều là giáo viên của lớp chồi lớp lá, dù sao thì học sinh trong lớp mầm cũng chỉ là những đứa trẻ mới tới trường, các giáo viên chưa tiếp xúc với các bé lâu nên tạm thời chưa thể xác định được tình trạng.“Mọi người yên tâm, tay nghề của Nhất Nhất tốt như thế, tôi tin tưởng trong học kì này, các em nhỏ cho dù không đến nỗi tranh nhau ăn cơm thì ít nhất cũng sẽ ăn ngon miệng hơn trước.” Cô giáo Vương cảm thấy học sinh đều là các em nhỏ nhưng không đến nỗi không biết thưởng thức vị ngon, những món ăn thơm ngát ngon miệng thế này sao có thể không hấp dẫn được các bé.“Hy vọng là thế.”Có lẽ khai giảng còn chưa bắt đầu nên các giáo viên không muốn tiếp tục trò chuyện về đề tài đau đầu này nữa, mà muốn tiếp tục hưởng thụ bữa ăn ngon miệng trước mắt hơn.Các cô giáo không tiếp tục trò chuyện nhưng cô giáo Vương sau khi ăn uống đã thèm lại giảm tốc độ ăn cơm của mình xuống.Cô ấy nhớ tới lời hỏi thăm bé con nhà mình chiều nay có ngoan không của Liễu Nhất Nhất trước khi bữa cơm diễn ra, quay đầu lại nói với cô rằng: “Húc Húc nhà cô rất ngoan ngoãn nghe lời, lúc ngủ trưa tỉnh dậy không thấy cô đã vội đi tìm khắp nơi, thế nhưng lại không hề khóc lóc làm loạn! ”Thời điểm tỉnh giấc là lúc đứa trẻ dính người nhất, cậu bé tỉnh dậy không tìm thấy dì nhỏ của mình, biểu cảm muốn khóc mà không khóc kia quả thật khiến cho người ta đau lòng.Lúc đầu cô giáo Vương còn sợ cậu bé khóc lóc đòi đi tìm dì nhỏ, không ngờ cô ấy chỉ dỗ dành hai câu cậu bé đã ngoan ngoãn ngồi xuống trong phòng học, miệng còn lẩm bẩm bảo rằng: “Dì nhỏ dặn con phải nghe lời, con sẽ ngoan ngoãn chờ dì nhỏ.” Ngoan ngoãn đến mức khiến lòng cô giáo Vương mềm nhũn.Liễu Nhất Nhất nghe cô giáo Vương kể lại biểu hiện của bé con trong lớp học chiều nay, gắp một miếng cà tím đút vào miệng cậu bé: “Bé con ngoan quá, thưởng cho con một miếng cà tím này.”Cà tím giòn giòn chua ngọt vừa ngon vừa thơm là hương vị trẻ nhỏ rất yêu thích.Trong bát của Húc Húc đã có không ít cà tím nhưng khi được ăn cà tím dì nhỏ thưởng cậu bé vẫn cảm thấy nó thơm ngon vô cùng, vừa ăn vừa không nhịn được lắc lắc cái đầu, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng vui vẻ.Cậu bé ăn cà tím xong, Liễu Nhất Nhất lại gắp thêm một miếng thịt tới bên miệng cậu bé, vừa nhìn cậu bé ăn vừa hỏi: “Thịt này có cay quá không?”Bữa cơm của các giáo viên không thể thanh đạm như bữa cơm dành cho trẻ nhỏ, cho nên trong mấy món ăn này sẽ luôn luôn có thêm món cay, tuy nhiên món thịt rang của cô làm cũng không đến nỗi cay quá, vì vậy cô mới dám gắp cho cậu bé ăn một vài miếng..
Những người đang than phiền này chủ yếu đều là giáo viên của lớp chồi lớp lá, dù sao thì học sinh trong lớp mầm cũng chỉ là những đứa trẻ mới tới trường, các giáo viên chưa tiếp xúc với các bé lâu nên tạm thời chưa thể xác định được tình trạng.
“Mọi người yên tâm, tay nghề của Nhất Nhất tốt như thế, tôi tin tưởng trong học kì này, các em nhỏ cho dù không đến nỗi tranh nhau ăn cơm thì ít nhất cũng sẽ ăn ngon miệng hơn trước.
” Cô giáo Vương cảm thấy học sinh đều là các em nhỏ nhưng không đến nỗi không biết thưởng thức vị ngon, những món ăn thơm ngát ngon miệng thế này sao có thể không hấp dẫn được các bé.
“Hy vọng là thế.
”Có lẽ khai giảng còn chưa bắt đầu nên các giáo viên không muốn tiếp tục trò chuyện về đề tài đau đầu này nữa, mà muốn tiếp tục hưởng thụ bữa ăn ngon miệng trước mắt hơn.
Các cô giáo không tiếp tục trò chuyện nhưng cô giáo Vương sau khi ăn uống đã thèm lại giảm tốc độ ăn cơm của mình xuống.
Cô ấy nhớ tới lời hỏi thăm bé con nhà mình chiều nay có ngoan không của Liễu Nhất Nhất trước khi bữa cơm diễn ra, quay đầu lại nói với cô rằng: “Húc Húc nhà cô rất ngoan ngoãn nghe lời, lúc ngủ trưa tỉnh dậy không thấy cô đã vội đi tìm khắp nơi, thế nhưng lại không hề khóc lóc làm loạn! ”Thời điểm tỉnh giấc là lúc đứa trẻ dính người nhất, cậu bé tỉnh dậy không tìm thấy dì nhỏ của mình, biểu cảm muốn khóc mà không khóc kia quả thật khiến cho người ta đau lòng.
Lúc đầu cô giáo Vương còn sợ cậu bé khóc lóc đòi đi tìm dì nhỏ, không ngờ cô ấy chỉ dỗ dành hai câu cậu bé đã ngoan ngoãn ngồi xuống trong phòng học, miệng còn lẩm bẩm bảo rằng: “Dì nhỏ dặn con phải nghe lời, con sẽ ngoan ngoãn chờ dì nhỏ.
” Ngoan ngoãn đến mức khiến lòng cô giáo Vương mềm nhũn.
Liễu Nhất Nhất nghe cô giáo Vương kể lại biểu hiện của bé con trong lớp học chiều nay, gắp một miếng cà tím đút vào miệng cậu bé: “Bé con ngoan quá, thưởng cho con một miếng cà tím này.
”Cà tím giòn giòn chua ngọt vừa ngon vừa thơm là hương vị trẻ nhỏ rất yêu thích.
Trong bát của Húc Húc đã có không ít cà tím nhưng khi được ăn cà tím dì nhỏ thưởng cậu bé vẫn cảm thấy nó thơm ngon vô cùng, vừa ăn vừa không nhịn được lắc lắc cái đầu, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng vui vẻ.
Cậu bé ăn cà tím xong, Liễu Nhất Nhất lại gắp thêm một miếng thịt tới bên miệng cậu bé, vừa nhìn cậu bé ăn vừa hỏi: “Thịt này có cay quá không?”Bữa cơm của các giáo viên không thể thanh đạm như bữa cơm dành cho trẻ nhỏ, cho nên trong mấy món ăn này sẽ luôn luôn có thêm món cay, tuy nhiên món thịt rang của cô làm cũng không đến nỗi cay quá, vì vậy cô mới dám gắp cho cậu bé ăn một vài miếng.
.
Ở Nhà Trẻ Làm Đầu Bếp Nuôi Bé CưngTác giả: Tô Hương Lan SắcTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Phụ, Truyện Xuyên KhôngKỳ nghỉ hè kết thúc, thời tiết vẫn còn hơi nóng nực.Một buổi sáng nữa lại bắt đầu, mặt trời lúc này đã treo cao trên bầu trời nhưng tấm rèm cửa của một căn phòng trên tầng cao nhất trong khu chung cư Hạnh Phúc vẫn còn đang kéo chặt che kín.Trong căn phòng chứa ánh sáng mờ tối này có một cái giường lớn, trên giường là một lớn một nhỏ đang nằm, người trước vẫn nhắm chặt hai mắt như cũ, người sau thì đã tỉnh giấc, mở to mắt yên lặng nằm ở đó.Cậu bé khoảng tầm hai ba tuổi, khuôn mặt mềm mại, đôi mắt đen và tròn, mặc dù đã tỉnh giấc nhưng vẫn không khóc không làm loạn, yên tĩnh nằm đó chơi đùa hai bàn tay mình, ngoan ngoãn đáng yêu không tài nào tả được.Mười mấy phút sau, cậu bé mới không nhịn được thêm, bò dậy khỏi giường. Theo tầm mắt cậu bé nhìn sang, bên cạnh cậu bé lúc này có một người phụ nữ đang nằm nghiêng, bị mái tóc che khuất mất nửa gương mặt.Nếu lúc này trong phòng có một người lớn ở đây, có lẽ sẽ cảm nhận được chỗ không đúng. Những đứa nhỏ mới có mấy tuổi sao hay biết chuyện… Những người đang than phiền này chủ yếu đều là giáo viên của lớp chồi lớp lá, dù sao thì học sinh trong lớp mầm cũng chỉ là những đứa trẻ mới tới trường, các giáo viên chưa tiếp xúc với các bé lâu nên tạm thời chưa thể xác định được tình trạng.“Mọi người yên tâm, tay nghề của Nhất Nhất tốt như thế, tôi tin tưởng trong học kì này, các em nhỏ cho dù không đến nỗi tranh nhau ăn cơm thì ít nhất cũng sẽ ăn ngon miệng hơn trước.” Cô giáo Vương cảm thấy học sinh đều là các em nhỏ nhưng không đến nỗi không biết thưởng thức vị ngon, những món ăn thơm ngát ngon miệng thế này sao có thể không hấp dẫn được các bé.“Hy vọng là thế.”Có lẽ khai giảng còn chưa bắt đầu nên các giáo viên không muốn tiếp tục trò chuyện về đề tài đau đầu này nữa, mà muốn tiếp tục hưởng thụ bữa ăn ngon miệng trước mắt hơn.Các cô giáo không tiếp tục trò chuyện nhưng cô giáo Vương sau khi ăn uống đã thèm lại giảm tốc độ ăn cơm của mình xuống.Cô ấy nhớ tới lời hỏi thăm bé con nhà mình chiều nay có ngoan không của Liễu Nhất Nhất trước khi bữa cơm diễn ra, quay đầu lại nói với cô rằng: “Húc Húc nhà cô rất ngoan ngoãn nghe lời, lúc ngủ trưa tỉnh dậy không thấy cô đã vội đi tìm khắp nơi, thế nhưng lại không hề khóc lóc làm loạn! ”Thời điểm tỉnh giấc là lúc đứa trẻ dính người nhất, cậu bé tỉnh dậy không tìm thấy dì nhỏ của mình, biểu cảm muốn khóc mà không khóc kia quả thật khiến cho người ta đau lòng.Lúc đầu cô giáo Vương còn sợ cậu bé khóc lóc đòi đi tìm dì nhỏ, không ngờ cô ấy chỉ dỗ dành hai câu cậu bé đã ngoan ngoãn ngồi xuống trong phòng học, miệng còn lẩm bẩm bảo rằng: “Dì nhỏ dặn con phải nghe lời, con sẽ ngoan ngoãn chờ dì nhỏ.” Ngoan ngoãn đến mức khiến lòng cô giáo Vương mềm nhũn.Liễu Nhất Nhất nghe cô giáo Vương kể lại biểu hiện của bé con trong lớp học chiều nay, gắp một miếng cà tím đút vào miệng cậu bé: “Bé con ngoan quá, thưởng cho con một miếng cà tím này.”Cà tím giòn giòn chua ngọt vừa ngon vừa thơm là hương vị trẻ nhỏ rất yêu thích.Trong bát của Húc Húc đã có không ít cà tím nhưng khi được ăn cà tím dì nhỏ thưởng cậu bé vẫn cảm thấy nó thơm ngon vô cùng, vừa ăn vừa không nhịn được lắc lắc cái đầu, rõ ràng tâm trạng đang vô cùng vui vẻ.Cậu bé ăn cà tím xong, Liễu Nhất Nhất lại gắp thêm một miếng thịt tới bên miệng cậu bé, vừa nhìn cậu bé ăn vừa hỏi: “Thịt này có cay quá không?”Bữa cơm của các giáo viên không thể thanh đạm như bữa cơm dành cho trẻ nhỏ, cho nên trong mấy món ăn này sẽ luôn luôn có thêm món cay, tuy nhiên món thịt rang của cô làm cũng không đến nỗi cay quá, vì vậy cô mới dám gắp cho cậu bé ăn một vài miếng..