Tác giả:

Nguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính…

Chương 6: Dám Cởi Đồ Hắn, Dám Cướp Ngựa Hắn

Thần Y Độc Phi: Bệnh Kiều Vương Gia Thỉnh Tự TrọngTác giả: Du Vô ƯuTruyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính… Vân Ngạo Tuyết từ trong sơn động ra tới, cũng chẳng có tâm tình quan tâm cảnh đẹp đầu mùa. Nàng thấy cách đó không xa thế nhưng có một con ngựa bị buộc lại, vui vẻ cực kì. Nàng đang lo không biết rời núi thế nào, không nghĩ lại chẳng tốn chút công phu.Nàng hôm qua theo con sông trôi dạt xuống dươi. Nếu muốn trở về, hẳn là phải đi ngược lại. Con ngựa này thế mà lớn lên béo tốt, lông tóc bóng mượt, toàn thân màu đen, phần đâù có một túm bạch mao, nhìn là biết không phải vật phàm. Vân Ngạo Tuyết am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, bất quá không so được với ngựa được cổ nhân thuần phục. Vì nàng cưỡi ngựa trong trại nuôi ngựa, cưỡi ngựa thực sự không tính là tinh thông. Con ngựa này vưà nhìn là biết chỉ nhận chủ, vạn nhất không cẩn thận, ăn phải một nhát vó ngựa, nàng thực sự đúng là phải phế đi.Chính là kì quái, này khoảng cách hai trượng, ngựa này cũng chỉ hí lên một tiếng, làm Vân Ngạo Tuyết sợ tới mức sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Thiếu chút nữaquay đầu liền chạy. Kết quả nó kêu một tiếng sau đó liền không có phản ứng, lại cúi đầu tìm cỏ ăn. Nàng đưa tay sờ sờ nó, thế nhưng cũng không có phản kháng.Thực kì quái.Thử lại vài lần, nàng đến gần hơn, đưa tay v**t v* lưng ngựa. Lại không ngờ con ngựa này còn dụi dụi vào người nàng. Vân Ngạo Tuyết cả kinh, đây, đây là đang làm nũng với nàng sao? Sau lại nghĩ, có lẽ nàng mặc áo ngoài của nam nhân kia, con ngựa này nhận thấy vị của chủ nhân nó.Hihi, thật không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi!Lại nầy nữa xác định con ngựa sẽ không phản ứng, Vân Ngạo Tuyết lúc này mới bỏ dây cương, lưu loát xoay người lên ngựa. Hắc mã cất vó hí một tiếng rồi liền như mũi tên rời cung, phi nhanh mà ra. Nàng đoán không sai, đi ngược về đúng là chính xác.bất quá, trước tiên nàng phải đi trước một chuyến chợ.Vân Ngạo Tuyết đi tìm một cái phường ngựa, bán con ngựa lấy 50 lượng, rồi lại nhanh chóng tìm một cửa hàng mua một thân y phục, lại tìm khách đ**m tắm rửa một phen., Lại ăn no nê một chầu, lúc này mới thuê một cỗ kiệu chuẩn bị trở về.Vì để ngừa bất chắc, nàng ra cửa còn ném quần áo đã thay cho tên khất cái. Thật tình mà nói, thời điểm nàng bán hắc mã còn thực luyến tiếc. Một con ngựa phi nhanh lại thông minh có nhân tính, nhưng không còn biện pháp khác, vạn nhất kẻ nam nhân kia tỉnh lại, phát hiện không thấy hắc mã, khẳng định sẽ đi tìm. Mà nàng một nữ tử, cưỡi ngựa không tiện. Bán đi là sáng suốt nhất.Dù sao hai người cũng không có cơ hội gặp lại, đem dấu vết xoá sạch sẽ càng tốt.

Vân Ngạo Tuyết từ trong sơn động ra tới, cũng chẳng có tâm tình quan tâm cảnh đẹp đầu mùa. Nàng thấy cách đó không xa thế nhưng có một con ngựa bị buộc lại, vui vẻ cực kì. Nàng đang lo không biết rời núi thế nào, không nghĩ lại chẳng tốn chút công phu.

Nàng hôm qua theo con sông trôi dạt xuống dươi. Nếu muốn trở về, hẳn là phải đi ngược lại. Con ngựa này thế mà lớn lên béo tốt, lông tóc bóng mượt, toàn thân màu đen, phần đâù có một túm bạch mao, nhìn là biết không phải vật phàm. Vân Ngạo Tuyết am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, bất quá không so được với ngựa được cổ nhân thuần phục. Vì nàng cưỡi ngựa trong trại nuôi ngựa, cưỡi ngựa thực sự không tính là tinh thông. Con ngựa này vưà nhìn là biết chỉ nhận chủ, vạn nhất không cẩn thận, ăn phải một nhát vó ngựa, nàng thực sự đúng là phải phế đi.

Chính là kì quái, này khoảng cách hai trượng, ngựa này cũng chỉ hí lên một tiếng, làm Vân Ngạo Tuyết sợ tới mức sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Thiếu chút nữaquay đầu liền chạy. Kết quả nó kêu một tiếng sau đó liền không có phản ứng, lại cúi đầu tìm cỏ ăn. Nàng đưa tay sờ sờ nó, thế nhưng cũng không có phản kháng.

Thực kì quái.

Thử lại vài lần, nàng đến gần hơn, đưa tay v**t v* lưng ngựa. Lại không ngờ con ngựa này còn dụi dụi vào người nàng. Vân Ngạo Tuyết cả kinh, đây, đây là đang làm nũng với nàng sao? Sau lại nghĩ, có lẽ nàng mặc áo ngoài của nam nhân kia, con ngựa này nhận thấy vị của chủ nhân nó.

Hihi, thật không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi!

Lại nầy nữa xác định con ngựa sẽ không phản ứng, Vân Ngạo Tuyết lúc này mới bỏ dây cương, lưu loát xoay người lên ngựa. Hắc mã cất vó hí một tiếng rồi liền như mũi tên rời cung, phi nhanh mà ra. Nàng đoán không sai, đi ngược về đúng là chính xác.bất quá, trước tiên nàng phải đi trước một chuyến chợ.

Vân Ngạo Tuyết đi tìm một cái phường ngựa, bán con ngựa lấy 50 lượng, rồi lại nhanh chóng tìm một cửa hàng mua một thân y phục, lại tìm khách đ**m tắm rửa một phen., Lại ăn no nê một chầu, lúc này mới thuê một cỗ kiệu chuẩn bị trở về.

Vì để ngừa bất chắc, nàng ra cửa còn ném quần áo đã thay cho tên khất cái. Thật tình mà nói, thời điểm nàng bán hắc mã còn thực luyến tiếc. Một con ngựa phi nhanh lại thông minh có nhân tính, nhưng không còn biện pháp khác, vạn nhất kẻ nam nhân kia tỉnh lại, phát hiện không thấy hắc mã, khẳng định sẽ đi tìm. Mà nàng một nữ tử, cưỡi ngựa không tiện. Bán đi là sáng suốt nhất.

Dù sao hai người cũng không có cơ hội gặp lại, đem dấu vết xoá sạch sẽ càng tốt.

Thần Y Độc Phi: Bệnh Kiều Vương Gia Thỉnh Tự TrọngTác giả: Du Vô ƯuTruyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính… Vân Ngạo Tuyết từ trong sơn động ra tới, cũng chẳng có tâm tình quan tâm cảnh đẹp đầu mùa. Nàng thấy cách đó không xa thế nhưng có một con ngựa bị buộc lại, vui vẻ cực kì. Nàng đang lo không biết rời núi thế nào, không nghĩ lại chẳng tốn chút công phu.Nàng hôm qua theo con sông trôi dạt xuống dươi. Nếu muốn trở về, hẳn là phải đi ngược lại. Con ngựa này thế mà lớn lên béo tốt, lông tóc bóng mượt, toàn thân màu đen, phần đâù có một túm bạch mao, nhìn là biết không phải vật phàm. Vân Ngạo Tuyết am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, bất quá không so được với ngựa được cổ nhân thuần phục. Vì nàng cưỡi ngựa trong trại nuôi ngựa, cưỡi ngựa thực sự không tính là tinh thông. Con ngựa này vưà nhìn là biết chỉ nhận chủ, vạn nhất không cẩn thận, ăn phải một nhát vó ngựa, nàng thực sự đúng là phải phế đi.Chính là kì quái, này khoảng cách hai trượng, ngựa này cũng chỉ hí lên một tiếng, làm Vân Ngạo Tuyết sợ tới mức sau lưng đổ mồ hôi lạnh. Thiếu chút nữaquay đầu liền chạy. Kết quả nó kêu một tiếng sau đó liền không có phản ứng, lại cúi đầu tìm cỏ ăn. Nàng đưa tay sờ sờ nó, thế nhưng cũng không có phản kháng.Thực kì quái.Thử lại vài lần, nàng đến gần hơn, đưa tay v**t v* lưng ngựa. Lại không ngờ con ngựa này còn dụi dụi vào người nàng. Vân Ngạo Tuyết cả kinh, đây, đây là đang làm nũng với nàng sao? Sau lại nghĩ, có lẽ nàng mặc áo ngoài của nam nhân kia, con ngựa này nhận thấy vị của chủ nhân nó.Hihi, thật không nghĩ tới chó ngáp phải ruồi!Lại nầy nữa xác định con ngựa sẽ không phản ứng, Vân Ngạo Tuyết lúc này mới bỏ dây cương, lưu loát xoay người lên ngựa. Hắc mã cất vó hí một tiếng rồi liền như mũi tên rời cung, phi nhanh mà ra. Nàng đoán không sai, đi ngược về đúng là chính xác.bất quá, trước tiên nàng phải đi trước một chuyến chợ.Vân Ngạo Tuyết đi tìm một cái phường ngựa, bán con ngựa lấy 50 lượng, rồi lại nhanh chóng tìm một cửa hàng mua một thân y phục, lại tìm khách đ**m tắm rửa một phen., Lại ăn no nê một chầu, lúc này mới thuê một cỗ kiệu chuẩn bị trở về.Vì để ngừa bất chắc, nàng ra cửa còn ném quần áo đã thay cho tên khất cái. Thật tình mà nói, thời điểm nàng bán hắc mã còn thực luyến tiếc. Một con ngựa phi nhanh lại thông minh có nhân tính, nhưng không còn biện pháp khác, vạn nhất kẻ nam nhân kia tỉnh lại, phát hiện không thấy hắc mã, khẳng định sẽ đi tìm. Mà nàng một nữ tử, cưỡi ngựa không tiện. Bán đi là sáng suốt nhất.Dù sao hai người cũng không có cơ hội gặp lại, đem dấu vết xoá sạch sẽ càng tốt.

Chương 6: Dám Cởi Đồ Hắn, Dám Cướp Ngựa Hắn