Nguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính…
Chương 91: Nam Nhân Ra Ngoài Phải Biết Tự Bảo Vệ Bản Thân
Thần Y Độc Phi: Bệnh Kiều Vương Gia Thỉnh Tự TrọngTác giả: Du Vô ƯuTruyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính… Vân Ngạo Tuyết ừ một tiếng, “Đúng vậy, muốn đi nhìn cái vị đại sư kia.”Mặc dù là làm trò với người ngoài, nhưng khi Vân Ngạo Tuyết nói ra những lời này vẫn nghiến răng nghiến lợi.Vốn dĩ nàng định tới đây đập phá một trận, không nghĩ tới vì cứu hắn mà làm chậm trễ thời gian, đến cái mặt người ta cũng chưa thấy được, cho ông ta một bài học chỉ có thể để lần sau lại nói, hôm nay đành buông tha cái người tên Nguyên Hoằng pháp sư kia trước, nữ tử báo thù mười năm không muộn.“Nghe khẩu khí của cô nương, thì trước kia chưa từng tới sao?” Thẩm Phong Miên như là rất quan tâm đối với chuyện của nàng, vẫn luôn dò hỏi tới cùng.Bản thân Vân Ngạo Tuyết đối với cái vị được gọi là đại sư kia không có chút hảo cảm nào, lúc này căn bản không muốn nói thêm, hừ lạnh một tiếng nói, “Nếu như ta mà tới trước vài lần, chỉ sợ hương khói thịnh vượng của chùa miếu này các ngươi cũng không nhìn thấy.”“Cái gì?” Thẩm Phong Miên nghe không hiểu.“Khách hành hương thắp hương lễ Phật chẳng qua là vì tìm kiếm một chỗ tâm linh để gửi gắm, phán bừa với một chuyện sẽ không xảy ra ở tương lai, vô cùng đáng xấu hổ, ta nếu đến nơi đó, ta nhất định phải đối mặt hỏi lão lừa trọc đó một câu, vì cái gì muốn nhằm vào ta.”Thẩm Phong Miên lại ho khan lên, chẳng qua lúc này đây lại nghiêm trọng hơn so với vừa rồi mở mành xe ngựa ra, gần như là ho đến không thở được.Vân Ngạo Tuyết sợ hắn thật sự ho đến ngất xỉu , vội vàng tới gần vỗ nhẹ vào lưng hắn giúp hắn nhuận khíLúc này đây Thẩm Phong Miên thực thông minh lựa chọn câm miệng. [ doc full chap tai dtruyen.com , những web khác đều chưa được cho phép ]Rất nhanh đã đến Thiên Kiều Các, ban ngày Thiên Kiều Các không giống với buổi tối, thiếu vài phần mùi hương phấn mặt.Nàng lớn như vậy, hai đời làm người, lúc còn ở hiện đại chưa từng tới hộp đêm, đến cổ đại cũng chưa từng tới thanh lâu, muốn nói không hiếu kỳ, đó là giả.Vừa lúc hôm nay vị này Thẩm công tử trở về, nàng cũng nghĩ đến Thiên Kiều Các để mở rộng tầm mắt.Không thể không nói vị Phong Miên công tử này thật sự là quá lợi hại, Thiên Kiều Các chính là thanh lâu nổi tiếng nhất trong kinh, một người nam nhân như hắn trà trộn ở trong dám mỹ nữ yêu kiều quyến rũ đã vốn là kỳ lạ, huống chi chân còn không tiện, cứ một mình như vậy , ngoại trừ có tướng mạo đẹp chút, vậy mà còn có bản lĩnh kiếm cơm ăn ở Thiên Kiều CácĐó chính là nơi thanh quan danh kỹ khắp nơi tụ tập a!Nàng không có hứng thú với kỹ viện, nhưng mà cái thanh lâu này, nàng thực sự muốn nhìn.Xe ngựa rất nhanh dừng ở trước cửa Thiên Kiều Các.Thiên Kiều tên nghe như ngàn mỹ nữ ôn nhu yêu kiều, nhưng phô trương thực sự rất lớn.Lúc này mới giờ Tỵ một khắc, cũng chính là 9 giờ sáng sớm, trước cửa Thiên kiều Các xe ngựa đã dừng san sát nhau hương trà mịt mờ quấn quanh chóp mũi.Trong kinh phồn hoa, Thiên Kiều Các lại còn chiếm đóng ở tuyến đường chính trêи phố Bắc, có thể nói là nơi tiêu tiền đệ nhất trong kinh.Lúc đó xa phu vừa mới nâng vị Phong Miên công tử này xuống xe,người tròn Thiên Kiều các giống như là có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ [ tai mắt ttinh tường ], đã có người ra đón.Là một tú bà bụ bẫm.Vừa nhìn thấy Phong Miên công tử, vô cùng khẩn trương, giọng nói lại lớn, xua tay với tiểu nhị tiếp đón ở phía sau, bản thân thì tiến lên phía trước , trong miệng cũng lại không ngừng ồn ào, “Ai u đại công tử của ta ơi, thân thể không khoẻ còn chạy nhảy khắp nơi, hôm nay lạnh lẽo giá rét nếu mà nhiễm bệnh thì phải làm sao, mau mau, nâng đi vào.”Nói đến cũng kỳ quái, người bình thường nhờ người hỗ trợ xong ít nhất cũng sẽ nói cái cảm ơn, hoặc là lễ phép mời người ta đi uống cái trà gì đó, vị này thì hay rồi, từ lúc về đến nhà bắt đầu giống như quên mất sự tồn tại của Vân Ngạo Tuyết !
Vân Ngạo Tuyết ừ một tiếng, “Đúng vậy, muốn đi nhìn cái vị đại sư kia.”
Mặc dù là làm trò với người ngoài, nhưng khi Vân Ngạo Tuyết nói ra những lời này vẫn nghiến răng nghiến lợi.
Vốn dĩ nàng định tới đây đập phá một trận, không nghĩ tới vì cứu hắn mà làm chậm trễ thời gian, đến cái mặt người ta cũng chưa thấy được, cho ông ta một bài học chỉ có thể để lần sau lại nói, hôm nay đành buông tha cái người tên Nguyên Hoằng pháp sư kia trước, nữ tử báo thù mười năm không muộn.
“Nghe khẩu khí của cô nương, thì trước kia chưa từng tới sao?” Thẩm Phong Miên như là rất quan tâm đối với chuyện của nàng, vẫn luôn dò hỏi tới cùng.
Bản thân Vân Ngạo Tuyết đối với cái vị được gọi là đại sư kia không có chút hảo cảm nào, lúc này căn bản không muốn nói thêm, hừ lạnh một tiếng nói, “Nếu như ta mà tới trước vài lần, chỉ sợ hương khói thịnh vượng của chùa miếu này các ngươi cũng không nhìn thấy.”
“Cái gì?” Thẩm Phong Miên nghe không hiểu.
“Khách hành hương thắp hương lễ Phật chẳng qua là vì tìm kiếm một chỗ tâm linh để gửi gắm, phán bừa với một chuyện sẽ không xảy ra ở tương lai, vô cùng đáng xấu hổ, ta nếu đến nơi đó, ta nhất định phải đối mặt hỏi lão lừa trọc đó một câu, vì cái gì muốn nhằm vào ta.”
Thẩm Phong Miên lại ho khan lên, chẳng qua lúc này đây lại nghiêm trọng hơn so với vừa rồi mở mành xe ngựa ra, gần như là ho đến không thở được.
Vân Ngạo Tuyết sợ hắn thật sự ho đến ngất xỉu , vội vàng tới gần vỗ nhẹ vào lưng hắn giúp hắn nhuận khí
Lúc này đây Thẩm Phong Miên thực thông minh lựa chọn câm miệng. [ doc full chap tai dtruyen.com , những web khác đều chưa được cho phép ]
Rất nhanh đã đến Thiên Kiều Các, ban ngày Thiên Kiều Các không giống với buổi tối, thiếu vài phần mùi hương phấn mặt.
Nàng lớn như vậy, hai đời làm người, lúc còn ở hiện đại chưa từng tới hộp đêm, đến cổ đại cũng chưa từng tới thanh lâu, muốn nói không hiếu kỳ, đó là giả.
Vừa lúc hôm nay vị này Thẩm công tử trở về, nàng cũng nghĩ đến Thiên Kiều Các để mở rộng tầm mắt.
Không thể không nói vị Phong Miên công tử này thật sự là quá lợi hại, Thiên Kiều Các chính là thanh lâu nổi tiếng nhất trong kinh, một người nam nhân như hắn trà trộn ở trong dám mỹ nữ yêu kiều quyến rũ đã vốn là kỳ lạ, huống chi chân còn không tiện, cứ một mình như vậy , ngoại trừ có tướng mạo đẹp chút, vậy mà còn có bản lĩnh kiếm cơm ăn ở Thiên Kiều Các
Đó chính là nơi thanh quan danh kỹ khắp nơi tụ tập a!
Nàng không có hứng thú với kỹ viện, nhưng mà cái thanh lâu này, nàng thực sự muốn nhìn.
Xe ngựa rất nhanh dừng ở trước cửa Thiên Kiều Các.
Thiên Kiều tên nghe như ngàn mỹ nữ ôn nhu yêu kiều, nhưng phô trương thực sự rất lớn.
Lúc này mới giờ Tỵ một khắc, cũng chính là 9 giờ sáng sớm, trước cửa Thiên kiều Các xe ngựa đã dừng san sát nhau hương trà mịt mờ quấn quanh chóp mũi.
Trong kinh phồn hoa, Thiên Kiều Các lại còn chiếm đóng ở tuyến đường chính trêи phố Bắc, có thể nói là nơi tiêu tiền đệ nhất trong kinh.
Lúc đó xa phu vừa mới nâng vị Phong Miên công tử này xuống xe,người tròn Thiên Kiều các giống như là có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ [ tai mắt ttinh tường ], đã có người ra đón.
Là một tú bà bụ bẫm.
Vừa nhìn thấy Phong Miên công tử, vô cùng khẩn trương, giọng nói lại lớn, xua tay với tiểu nhị tiếp đón ở phía sau, bản thân thì tiến lên phía trước , trong miệng cũng lại không ngừng ồn ào, “Ai u đại công tử của ta ơi, thân thể không khoẻ còn chạy nhảy khắp nơi, hôm nay lạnh lẽo giá rét nếu mà nhiễm bệnh thì phải làm sao, mau mau, nâng đi vào.”
Nói đến cũng kỳ quái, người bình thường nhờ người hỗ trợ xong ít nhất cũng sẽ nói cái cảm ơn, hoặc là lễ phép mời người ta đi uống cái trà gì đó, vị này thì hay rồi, từ lúc về đến nhà bắt đầu giống như quên mất sự tồn tại của Vân Ngạo Tuyết !
Thần Y Độc Phi: Bệnh Kiều Vương Gia Thỉnh Tự TrọngTác giả: Du Vô ƯuTruyện Nữ Cường, Truyện Xuyên KhôngNguyên hoá năm thứ 6 ngày 22 tháng mười, tiết sương giáng. Tây giao biệt uyển, nơi rừng rậm sương mờ, cỏ cây rậm rạp. Đêm mờ sao thưa, ánh trăng mỏng manh,chỉ có tốp băm tốp ba quạ đen quang quác gọi bầy, tăng thêm vài phần âm khí. Hai thân ảnh lén lút từ trong rừng rậm bước nhanh ra ngoài. Rõ ràng một nam một nữ. Chỉ thấy hai người họ trái phải túm kéo một nữ nhân trẻ tuổi. Nữ nhân kia mặt vàng như giấy, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi không còn huyết sắc, một đường máu đen từ trước trán ào ạt chảy ra, dọc theo gương mặt. Với hai kẻ dã man kéo túm, thoạt nhiên nàng không có chút gì phản ứng, xem bộ dáng đã hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. Xuyên qua rừng rậm chính làm một con sông chảy siết. Đến bờ sông, hai kẻ thở hổn hà hổn hển mới dừng lại: “ Làm sao bây giờ “. Nam nhân kia vẫn là cảm thấy thực sợ hãi, lùi về sau vài bước nhìn nữ nhân nằm im như chết trên đất hoàn toàn không nghĩ được gì. “ Còn có thể làm sao bây giờ, nàng bắt gặp chuyện của hai chúng ra. Nếu nàng không chết, hai ta chính… Vân Ngạo Tuyết ừ một tiếng, “Đúng vậy, muốn đi nhìn cái vị đại sư kia.”Mặc dù là làm trò với người ngoài, nhưng khi Vân Ngạo Tuyết nói ra những lời này vẫn nghiến răng nghiến lợi.Vốn dĩ nàng định tới đây đập phá một trận, không nghĩ tới vì cứu hắn mà làm chậm trễ thời gian, đến cái mặt người ta cũng chưa thấy được, cho ông ta một bài học chỉ có thể để lần sau lại nói, hôm nay đành buông tha cái người tên Nguyên Hoằng pháp sư kia trước, nữ tử báo thù mười năm không muộn.“Nghe khẩu khí của cô nương, thì trước kia chưa từng tới sao?” Thẩm Phong Miên như là rất quan tâm đối với chuyện của nàng, vẫn luôn dò hỏi tới cùng.Bản thân Vân Ngạo Tuyết đối với cái vị được gọi là đại sư kia không có chút hảo cảm nào, lúc này căn bản không muốn nói thêm, hừ lạnh một tiếng nói, “Nếu như ta mà tới trước vài lần, chỉ sợ hương khói thịnh vượng của chùa miếu này các ngươi cũng không nhìn thấy.”“Cái gì?” Thẩm Phong Miên nghe không hiểu.“Khách hành hương thắp hương lễ Phật chẳng qua là vì tìm kiếm một chỗ tâm linh để gửi gắm, phán bừa với một chuyện sẽ không xảy ra ở tương lai, vô cùng đáng xấu hổ, ta nếu đến nơi đó, ta nhất định phải đối mặt hỏi lão lừa trọc đó một câu, vì cái gì muốn nhằm vào ta.”Thẩm Phong Miên lại ho khan lên, chẳng qua lúc này đây lại nghiêm trọng hơn so với vừa rồi mở mành xe ngựa ra, gần như là ho đến không thở được.Vân Ngạo Tuyết sợ hắn thật sự ho đến ngất xỉu , vội vàng tới gần vỗ nhẹ vào lưng hắn giúp hắn nhuận khíLúc này đây Thẩm Phong Miên thực thông minh lựa chọn câm miệng. [ doc full chap tai dtruyen.com , những web khác đều chưa được cho phép ]Rất nhanh đã đến Thiên Kiều Các, ban ngày Thiên Kiều Các không giống với buổi tối, thiếu vài phần mùi hương phấn mặt.Nàng lớn như vậy, hai đời làm người, lúc còn ở hiện đại chưa từng tới hộp đêm, đến cổ đại cũng chưa từng tới thanh lâu, muốn nói không hiếu kỳ, đó là giả.Vừa lúc hôm nay vị này Thẩm công tử trở về, nàng cũng nghĩ đến Thiên Kiều Các để mở rộng tầm mắt.Không thể không nói vị Phong Miên công tử này thật sự là quá lợi hại, Thiên Kiều Các chính là thanh lâu nổi tiếng nhất trong kinh, một người nam nhân như hắn trà trộn ở trong dám mỹ nữ yêu kiều quyến rũ đã vốn là kỳ lạ, huống chi chân còn không tiện, cứ một mình như vậy , ngoại trừ có tướng mạo đẹp chút, vậy mà còn có bản lĩnh kiếm cơm ăn ở Thiên Kiều CácĐó chính là nơi thanh quan danh kỹ khắp nơi tụ tập a!Nàng không có hứng thú với kỹ viện, nhưng mà cái thanh lâu này, nàng thực sự muốn nhìn.Xe ngựa rất nhanh dừng ở trước cửa Thiên Kiều Các.Thiên Kiều tên nghe như ngàn mỹ nữ ôn nhu yêu kiều, nhưng phô trương thực sự rất lớn.Lúc này mới giờ Tỵ một khắc, cũng chính là 9 giờ sáng sớm, trước cửa Thiên kiều Các xe ngựa đã dừng san sát nhau hương trà mịt mờ quấn quanh chóp mũi.Trong kinh phồn hoa, Thiên Kiều Các lại còn chiếm đóng ở tuyến đường chính trêи phố Bắc, có thể nói là nơi tiêu tiền đệ nhất trong kinh.Lúc đó xa phu vừa mới nâng vị Phong Miên công tử này xuống xe,người tròn Thiên Kiều các giống như là có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ [ tai mắt ttinh tường ], đã có người ra đón.Là một tú bà bụ bẫm.Vừa nhìn thấy Phong Miên công tử, vô cùng khẩn trương, giọng nói lại lớn, xua tay với tiểu nhị tiếp đón ở phía sau, bản thân thì tiến lên phía trước , trong miệng cũng lại không ngừng ồn ào, “Ai u đại công tử của ta ơi, thân thể không khoẻ còn chạy nhảy khắp nơi, hôm nay lạnh lẽo giá rét nếu mà nhiễm bệnh thì phải làm sao, mau mau, nâng đi vào.”Nói đến cũng kỳ quái, người bình thường nhờ người hỗ trợ xong ít nhất cũng sẽ nói cái cảm ơn, hoặc là lễ phép mời người ta đi uống cái trà gì đó, vị này thì hay rồi, từ lúc về đến nhà bắt đầu giống như quên mất sự tồn tại của Vân Ngạo Tuyết !