Năm 2022, mùa thu. Từng hạt mưa bụi rơi tí tách từ bầu trời xám trêи cao, nhẹ nhàng thấm ướt ngã tư đường trong thành phố. Thời tiết còn là mùa thu, nên đôi khi vẫn còn có thể thấy người đi đường không mở dù, dùng tay che trêи đầu chạy vội trêи đường. Trong ngõ Quân Dân nhỏ chật hẹp, một thiếu niên khoảng 17 18 tuổi, đang ngồi đối diện một ông lão bên dưới tấm bạt che của siêu thị bách hóa bên cạnh. Thế giới bên ngoài tấm bạt che rất u ám, mặt đất đều bị nước mưa thấm ướt thành màu đen, chỉ còn nền đất bên dưới tấm bạt là giữ được sự khô ráo, giống như toàn bộ thế giới này chỉ còn lại nơi này là chốn bình yên. Trước mặt bọn họ là một bàn cờ bằng gỗ cũ nát, trêи đỉnh đầu là tấm bảng hiệu màu đỏ ‘Siêu thị Phúc Lai’. “Chiếu tướng.” Thiếu niên Khánh Trần nói xong liền đứng lên, để lại ông lão với mái đầu chỉ còn vài cọng tóc hoa râm ngồi ngơ ngác. Thiếu niên Khánh Trần nhìn đối phương, bình tĩnh nói: “Không cần vùng vẫy” “Tôi còn có thể …” Ông lão không cam lòng nói: “Lúc này chỉ mới đi…

Truyện chữ