Đế quốc Đại Chu, thành Cát Châu. Trong ngục tù tăm tối không ánh sáng. Một thanh niên cả người đây máu, vung thanh trường kiếm trong tay, như một tia sét đẫm máu, bay khắp không trung. Những cái đầu đẫm máu bay lên, máu nhuộm đỏ ngục giam, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc. "Một ngàn chín trăm chín mươi chín!" Người thanh niên tự lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia máu! Dưới chân hắn chất đầy thi thểt Đây là tháng thứ ba hắn ở trong tù! Giết chóc! Nơi này chỉ có giết chóc! Hắn đã giết tới mức chết lặng! Có tổng cộng hai nghìn tù nhân trong nhà tù. Ngoại trừ hắn thì đều đã chết hết! Người thanh niên tên là Diệp Thanh. Là người thừa kế của nhà họ Diệp ở thành Cát Châu! Tuy nhiên, bây giờ hắn không còn là người thừa kế nữa. Mà là một phạm nhân trong ngục! Ngục giam ở thành Cát Châu là nơi cửu tử nhất sinh. Tất cả tù nhân đều chiến đấu đẫm máu trong ở đây. Cuối cùng chỉ có một người có thể sống sót đi ra! Còn sống thì sẽ làm việc cho vương phủ Cát Châu! "Bốp bốp bốp!" Bên ngoài ngục…
Chương 27: Khách quan
Chí Tôn Kiếm ĐếTác giả: Lâm NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpĐế quốc Đại Chu, thành Cát Châu. Trong ngục tù tăm tối không ánh sáng. Một thanh niên cả người đây máu, vung thanh trường kiếm trong tay, như một tia sét đẫm máu, bay khắp không trung. Những cái đầu đẫm máu bay lên, máu nhuộm đỏ ngục giam, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc. "Một ngàn chín trăm chín mươi chín!" Người thanh niên tự lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia máu! Dưới chân hắn chất đầy thi thểt Đây là tháng thứ ba hắn ở trong tù! Giết chóc! Nơi này chỉ có giết chóc! Hắn đã giết tới mức chết lặng! Có tổng cộng hai nghìn tù nhân trong nhà tù. Ngoại trừ hắn thì đều đã chết hết! Người thanh niên tên là Diệp Thanh. Là người thừa kế của nhà họ Diệp ở thành Cát Châu! Tuy nhiên, bây giờ hắn không còn là người thừa kế nữa. Mà là một phạm nhân trong ngục! Ngục giam ở thành Cát Châu là nơi cửu tử nhất sinh. Tất cả tù nhân đều chiến đấu đẫm máu trong ở đây. Cuối cùng chỉ có một người có thể sống sót đi ra! Còn sống thì sẽ làm việc cho vương phủ Cát Châu! "Bốp bốp bốp!" Bên ngoài ngục… Khách đi3m Vạn Hoa.Trong một gian phòng khách sang trọng Diệp Thanh cùng Diệp Mạnh Lăng ở cùng một chỗ.Bên ngoài, sắc trời đã tối xuống.Diệp Thanh ngồi ở trên giường, vừa đang định giục muội muội đi ngủ sớm thì đột nhiên Diệp Mạnh Lăng ôn nhu nói:“Ca ca, huynh cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, muội đi ra bên ngoài múc nước, vào rửa chân cho huynh nha”“Còn có, vết thương trên người huynh cũng cần phải xử lý mới được.”Trong lúc Diệp Mạnh Lăng nói chuyện, trên mặt hiện lên nụ cười ôn nhu.Thấy cô nói như vậy, không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác đau lòng vô cớ.Trước kia, khi Diệp Thanh ở tại Diệp gia, ban ngày thì dốc sức ở bên ngoài làm việc.Đến đêm tối muộn mới trở về, trên người luôn là vết thương chồng chất lên nhau.Muội muội cũng sẽ vì Diệp Thanh xử lý vết thương.Giúp Diệp Thanh rửa chân.Để Diệp Thanh có thể yên bình chìm vào giấc ngủ.“Muội muội ngốc, chuyện như đi múc nước, không cần muội tự mình đi, gọi tiểu nhị của khách đi3m mang đến là được rồi.”Diệp Thanh cười cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé.“Nhưng mà, muội muốn tự mình làm chút chuyện gì đó cho ca ca mà.” Diệp Mạnh Lăng khế bĩu môi.“Ca ca biết muội rất ngoan, ca đi gọi một tiếng, rất nhanh tiểu nhị của khách đi3m sẽ đưa nước đến" Diệp Thanh ôn nhu nói.“Vâng, à, ngoại trừ nước, còn cần thêm băng gạc nữa.” “Tiểu nhị, đến đây một chút.”Diệp Thanh hô lên một tiếng.“Khách quan, đến đây.”Rất nhanh, có một tiểu nhị của khách đi3m Vạn hoa chạy đến trước mặt bọn họ.“Khách quan, xin hỏi ngài cần gì ạ?” Vẻ mặt tiểu nhị tươi cười. “Tôi muốn một chậu nước nóng, không cần quá nóng.”“Còn có cần thêm một số băng gạc, một ít kim sang dược ta”nữa: Diệp Mạnh Lăng nghiêm túc nói. “Không ổn.” Đột nhiên, sắc mặt Diệp Thanh tối sầm lại.Hắn phát hiện trên người của tên tiểu nhị này phát ra một luông hào quang khá yếu ớt.Tên này là võ giảiHắn là võ giả đã luyện đến Luyện Thể cấp chín. Sắc mặt Diệp Thanh lập tức thay đổi.“Muội muội, mau đến đây.”Trong lúc nói chuyện Diệp Thanh cũng lập tức xông ra ngoài.Diệp Mạnh Lăng vẫn chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra thì đã bị tên tiểu nhị vừa nãy bắt lấy cánh tay. Sau đó, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.Ở cách khách đi3m không xa, còn có những cường giả khác đã đợi sẵn để tiếp ứng cho gã ta.Trong số các cường giả đó, thậm chí còn có người đã đạt đến cảnh giới Ngưng Nguyên.“Vút”Sau một khắc Diệp Thanh bước ra, trong chớp mắt đã nhanh chóng đuổi theo.“Âm ầm”
Khách đi3m Vạn Hoa.
Trong một gian phòng khách sang trọng Diệp Thanh cùng Diệp Mạnh Lăng ở cùng một chỗ.
Bên ngoài, sắc trời đã tối xuống.
Diệp Thanh ngồi ở trên giường, vừa đang định giục muội muội đi ngủ sớm thì đột nhiên Diệp Mạnh Lăng ôn nhu nói:
“Ca ca, huynh cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, muội đi ra bên ngoài múc nước, vào rửa chân cho huynh nha”
“Còn có, vết thương trên người huynh cũng cần phải xử lý mới được.”
Trong lúc Diệp Mạnh Lăng nói chuyện, trên mặt hiện lên nụ cười ôn nhu.
Thấy cô nói như vậy, không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác đau lòng vô cớ.
Trước kia, khi Diệp Thanh ở tại Diệp gia, ban ngày thì dốc sức ở bên ngoài làm việc.
Đến đêm tối muộn mới trở về, trên người luôn là vết thương chồng chất lên nhau.
Muội muội cũng sẽ vì Diệp Thanh xử lý vết thương.
Giúp Diệp Thanh rửa chân.
Để Diệp Thanh có thể yên bình chìm vào giấc ngủ.
“Muội muội ngốc, chuyện như đi múc nước, không cần muội tự mình đi, gọi tiểu nhị của khách đi3m mang đến là được rồi.”
Diệp Thanh cười cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé.
“Nhưng mà, muội muốn tự mình làm chút chuyện gì đó cho ca ca mà.” Diệp Mạnh Lăng khế bĩu môi.
“Ca ca biết muội rất ngoan, ca đi gọi một tiếng, rất nhanh tiểu nhị của khách đi3m sẽ đưa nước đến" Diệp Thanh ôn nhu nói.
“Vâng, à, ngoại trừ nước, còn cần thêm băng gạc nữa.” “Tiểu nhị, đến đây một chút.”
Diệp Thanh hô lên một tiếng.
“Khách quan, đến đây.”
Rất nhanh, có một tiểu nhị của khách đi3m Vạn hoa chạy đến trước mặt bọn họ.
“Khách quan, xin hỏi ngài cần gì ạ?” Vẻ mặt tiểu nhị tươi cười. “Tôi muốn một chậu nước nóng, không cần quá nóng.”
“Còn có cần thêm một số băng gạc, một ít kim sang dược ta”
nữa: Diệp Mạnh Lăng nghiêm túc nói. “Không ổn.” Đột nhiên, sắc mặt Diệp Thanh tối sầm lại.
Hắn phát hiện trên người của tên tiểu nhị này phát ra một luông hào quang khá yếu ớt.
Tên này là võ giải
Hắn là võ giả đã luyện đến Luyện Thể cấp chín. Sắc mặt Diệp Thanh lập tức thay đổi.
“Muội muội, mau đến đây.”
Trong lúc nói chuyện Diệp Thanh cũng lập tức xông ra ngoài.
Diệp Mạnh Lăng vẫn chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra thì đã bị tên tiểu nhị vừa nãy bắt lấy cánh tay. Sau đó, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.
Ở cách khách đi3m không xa, còn có những cường giả khác đã đợi sẵn để tiếp ứng cho gã ta.
Trong số các cường giả đó, thậm chí còn có người đã đạt đến cảnh giới Ngưng Nguyên.
“Vút”
Sau một khắc Diệp Thanh bước ra, trong chớp mắt đã nhanh chóng đuổi theo.
“Âm ầm”
Chí Tôn Kiếm ĐếTác giả: Lâm NhấtTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpĐế quốc Đại Chu, thành Cát Châu. Trong ngục tù tăm tối không ánh sáng. Một thanh niên cả người đây máu, vung thanh trường kiếm trong tay, như một tia sét đẫm máu, bay khắp không trung. Những cái đầu đẫm máu bay lên, máu nhuộm đỏ ngục giam, không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc. "Một ngàn chín trăm chín mươi chín!" Người thanh niên tự lẩm bẩm, trong mắt lóe lên tia máu! Dưới chân hắn chất đầy thi thểt Đây là tháng thứ ba hắn ở trong tù! Giết chóc! Nơi này chỉ có giết chóc! Hắn đã giết tới mức chết lặng! Có tổng cộng hai nghìn tù nhân trong nhà tù. Ngoại trừ hắn thì đều đã chết hết! Người thanh niên tên là Diệp Thanh. Là người thừa kế của nhà họ Diệp ở thành Cát Châu! Tuy nhiên, bây giờ hắn không còn là người thừa kế nữa. Mà là một phạm nhân trong ngục! Ngục giam ở thành Cát Châu là nơi cửu tử nhất sinh. Tất cả tù nhân đều chiến đấu đẫm máu trong ở đây. Cuối cùng chỉ có một người có thể sống sót đi ra! Còn sống thì sẽ làm việc cho vương phủ Cát Châu! "Bốp bốp bốp!" Bên ngoài ngục… Khách đi3m Vạn Hoa.Trong một gian phòng khách sang trọng Diệp Thanh cùng Diệp Mạnh Lăng ở cùng một chỗ.Bên ngoài, sắc trời đã tối xuống.Diệp Thanh ngồi ở trên giường, vừa đang định giục muội muội đi ngủ sớm thì đột nhiên Diệp Mạnh Lăng ôn nhu nói:“Ca ca, huynh cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, muội đi ra bên ngoài múc nước, vào rửa chân cho huynh nha”“Còn có, vết thương trên người huynh cũng cần phải xử lý mới được.”Trong lúc Diệp Mạnh Lăng nói chuyện, trên mặt hiện lên nụ cười ôn nhu.Thấy cô nói như vậy, không hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác đau lòng vô cớ.Trước kia, khi Diệp Thanh ở tại Diệp gia, ban ngày thì dốc sức ở bên ngoài làm việc.Đến đêm tối muộn mới trở về, trên người luôn là vết thương chồng chất lên nhau.Muội muội cũng sẽ vì Diệp Thanh xử lý vết thương.Giúp Diệp Thanh rửa chân.Để Diệp Thanh có thể yên bình chìm vào giấc ngủ.“Muội muội ngốc, chuyện như đi múc nước, không cần muội tự mình đi, gọi tiểu nhị của khách đi3m mang đến là được rồi.”Diệp Thanh cười cười, sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé.“Nhưng mà, muội muốn tự mình làm chút chuyện gì đó cho ca ca mà.” Diệp Mạnh Lăng khế bĩu môi.“Ca ca biết muội rất ngoan, ca đi gọi một tiếng, rất nhanh tiểu nhị của khách đi3m sẽ đưa nước đến" Diệp Thanh ôn nhu nói.“Vâng, à, ngoại trừ nước, còn cần thêm băng gạc nữa.” “Tiểu nhị, đến đây một chút.”Diệp Thanh hô lên một tiếng.“Khách quan, đến đây.”Rất nhanh, có một tiểu nhị của khách đi3m Vạn hoa chạy đến trước mặt bọn họ.“Khách quan, xin hỏi ngài cần gì ạ?” Vẻ mặt tiểu nhị tươi cười. “Tôi muốn một chậu nước nóng, không cần quá nóng.”“Còn có cần thêm một số băng gạc, một ít kim sang dược ta”nữa: Diệp Mạnh Lăng nghiêm túc nói. “Không ổn.” Đột nhiên, sắc mặt Diệp Thanh tối sầm lại.Hắn phát hiện trên người của tên tiểu nhị này phát ra một luông hào quang khá yếu ớt.Tên này là võ giảiHắn là võ giả đã luyện đến Luyện Thể cấp chín. Sắc mặt Diệp Thanh lập tức thay đổi.“Muội muội, mau đến đây.”Trong lúc nói chuyện Diệp Thanh cũng lập tức xông ra ngoài.Diệp Mạnh Lăng vẫn chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra thì đã bị tên tiểu nhị vừa nãy bắt lấy cánh tay. Sau đó, nhanh chóng chạy ra bên ngoài.Ở cách khách đi3m không xa, còn có những cường giả khác đã đợi sẵn để tiếp ứng cho gã ta.Trong số các cường giả đó, thậm chí còn có người đã đạt đến cảnh giới Ngưng Nguyên.“Vút”Sau một khắc Diệp Thanh bước ra, trong chớp mắt đã nhanh chóng đuổi theo.“Âm ầm”