Tác giả:

Jessica khó nhọc thò đầu khỏi chăn. Dù được huấn luyện đặc biệt và cũng là một người rất có nguyên tắc nhưng cô không khỏi cảm thấy bực tức khi nghe tiếng âm báo nho nhỏ từ chiếc đồng hồ. Cô đã thức suốt 27 giờ và làm việc liên tục cho tới 15 phút trước. Với tay qua đống hồ sơ chất cao như núi ngay trên đầu giường, cô mò mẫm vớ lấy chiếc hộp hình chữ nhật nho nhỏ có thắt nơ hình con bướm. Âm báo phát ra từ đây. Vẫn nhắm tịt hai mắt, Jessica cố gắng mở cái hộp ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rado đang phát ra tiếng bíp bíp. Đang lần mò tìm nút bấm tắt âm báo, Jessica giật thót mình đánh rơi chiếc đồng hồ khi nghe tiếng người vang lên the thé. Trong lúc cô còn đang cố mở mắt nhìn khắp căn phòng tối om xem tiếng nói kia phát ra từ đâu thì chiếc đồng hồ lại phát ra tiếng the thé " Nghe máy đi kưng, Josh của em đây". Jessica thở hắt ra một hơi dài.Cũng chẳng cần biết vì sao một chiếc đồng hồ lại có chức năng của điện thoại di động. Nàng nhặt chiếc đồng hồ đưa lên miệng gắt…

Chương 13: Tiên tri

Niệm Giới - Khai MônTác giả: Cao NgạnTruyện Kiếm HiệpJessica khó nhọc thò đầu khỏi chăn. Dù được huấn luyện đặc biệt và cũng là một người rất có nguyên tắc nhưng cô không khỏi cảm thấy bực tức khi nghe tiếng âm báo nho nhỏ từ chiếc đồng hồ. Cô đã thức suốt 27 giờ và làm việc liên tục cho tới 15 phút trước. Với tay qua đống hồ sơ chất cao như núi ngay trên đầu giường, cô mò mẫm vớ lấy chiếc hộp hình chữ nhật nho nhỏ có thắt nơ hình con bướm. Âm báo phát ra từ đây. Vẫn nhắm tịt hai mắt, Jessica cố gắng mở cái hộp ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rado đang phát ra tiếng bíp bíp. Đang lần mò tìm nút bấm tắt âm báo, Jessica giật thót mình đánh rơi chiếc đồng hồ khi nghe tiếng người vang lên the thé. Trong lúc cô còn đang cố mở mắt nhìn khắp căn phòng tối om xem tiếng nói kia phát ra từ đâu thì chiếc đồng hồ lại phát ra tiếng the thé " Nghe máy đi kưng, Josh của em đây". Jessica thở hắt ra một hơi dài.Cũng chẳng cần biết vì sao một chiếc đồng hồ lại có chức năng của điện thoại di động. Nàng nhặt chiếc đồng hồ đưa lên miệng gắt… Vũ tỉnh dậy vì đầu đau như búa bổ. Hắn quờ tay lấy cặp kính, ngửa cổ tu một hơi hết sạch chai nước để sẵn trên mặt bàn rồi ngồi xuống đối diện với Casta đã chờ từ trước. Casta nhìn hắn hồi lâu, cô thở dài:- Con bé đã rời khỏi đây. Nó rất giận tôi.Có lẽ sẽ tốt hơn cho nó.Vũ cau mày nói:- Lẽ ra cô không nên làm điều đó trước mặt con bé.Casta lắc đầu, lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị:- Nếu tôi không hạ anh ngay lúc đó, chỉ e anh đã làm điều gì đó ngu ngốc rồi.Vũ bĩu môi:- Cô tưởng tôi điên chắc. Tôi đâu phải siêu nhân để tự tin thoát ra khỏi căn cứ quân sự tối tân nhất nước Mĩ chứ.Casta nhìn thẳng vào mắt Vũ, chậm rãi nói :- Tôi cũng không tin anh có khả năng ấy. Nhưng tôi biết anh đã chuẩn bị làm điều đó. Jessica cũng biết chuyện đó nên nó giận tôi vì tôi đã cản anh.Casta nhấn mạnh chữ " Biết " khiến Vũ nhíu mày- Cô " biết " sao? - Vũ bĩu môi nhắc lạiCasta không trả lời mà hỏi ngược lại Vũ:- Anh có biết vì sao một phụ nữ gốc Pháp phải nghỉ học từ rất sớm vì có con như tôi lại đảm nhiệm vị trí lãnh đạo trong cái khu vực 51 tuyệt mật này không?Và vì sao một đứa trẻ như Jessica lại được thoải mái tiếp cận và tham gia vào một dự án bí mật nhất nước Mĩ không?- Bởi vì Jessica là con gái của tôi, nó thừa hưởng khả năng ngoại cảm của tôi. Chỉ có tôi và con bé là có khả năng tiếp xúc và tìm hiểu thông tin từ chiếc đĩa bay mà thôi.Vũ im lặng nghe Casta kể:- Đầu năm 1999 khi đó tôi mới 17 tuổi và mang thai Jessica - Casta lúng túng nhìn Vũ.Hắn gật gù:- Ài, những cô bé cậu bé tuổi mới lớn thật là gấp gáp. Ở Việt Nam chúng tôi bây giờ cũng giống như nước Mĩ các cô rồi. Dù sao thì cô cũng đã đúng khi không đi phá thai.Casta cười gượng trước sự thông cảm của hắn. Cô kể tiếp: - Tôi vốn là người Pháp. đã rất đau khổ khi bố con bé không chịu trách nhiệm. Tôi dùng m* t** quá liều để phá thai nhưng không thành. Ở giữa những ảo giác quằn quại của vụ sốc thuốc, tôi đã nhìn thấy một người đàn bà mù. Bà ta nói bằng thứ tiếng Bulgari khó nghe mà tôi chưa baogiờ học qua nhưng tôi vẫn hiểu được. Bà ta nói nhân loại sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến tranh khủng khiếp trong những năm đầu của thập niên thứ 2 của thiên niên kỉ mới. Cuộc chiến tranh ấy sẽ hủy diệt một phần thế giới và là khởi đầu cho một thời kì tàn lụi của loài người.Chỉ có một điều duy nhất có thể làm thay đổi kết cục đó là phải mở được cánh cửa thông tới một thế giới mới.Tôi và đứa con gái sắp ra đời sẽ là những người kế thừa của bà ta và có sứ mệnh tìm kiếm một người gọi là Người Mở Cửa.Sau đó tôi phát hiện ra mình có khả năng ngoại cảm. Cuối năm đó tôi sinh ra Jessica và được những quan chức cấp cao của chính phủ Mĩ tìm thấy và đưa về đây. "Vũ hỏi bằng giọng nghi ngờ:- Ok cô có thể là một nhà ngoại cảm. Nhưng làm thế quái nào mà mấy ông lãnh đạo người Mĩ lại tìm được cô ở tận Pháp để mang về đây thế? Tôi tưởng dân Mĩ cũng không tin lắm vào các vấn đề tâm linh mà?- Năm 1996, trước khi chết bà Vanga* đã gửi một bức thư tới những nhà lãnh đạo Mĩ để tả về tôi. Bà ấy đã yêu cầu chính phủ Mĩ tìm kiếm một nhà ngoại cảm 19 tuổi và cô con gái của cô ta ở Pháp để thực hiện di nguyện của bà ấy. Và có lẽ chỉ có mình tôi đạt tiêu chuẩn dù năng lực ngoại cảm của tôi có vẻ không được xuất sắc cho lắm.Vũ lại bĩu môi:- Vậy là bà Vanga ấy tin tưởng vào chính phủ Mĩ và cái đĩa bay này có thể cứu giúp cả thế giới tránh khỏi họa diệt vong phải không? Và tôi ở đây là vì lời tiên tri của cái bà Vanga ấy phải không? Tôi nghe nãy giờ có thấy bà ta nhắc gì đến tôi đâu?Casta mỉm cười:- Bà ấy có nhắc đến anh đấy chứ. Anh chính là Người Mở Cửa.Vũ cay cú- Hèn nào Jessica từng nói tôi là Người Mở Cửa. Ok, tôi rất hân hạnh trở thành người hùng được lựa chọn để cứu vớt toàn nhân loại. Mặc dù là người hùng này bị nhốt chung thân trong một trại lính và bị người ta dùng gia đình đe dọa.Casta cúi đầu không phản bác. Cô biết chính phủ Mĩ sẽ không bao giờ thỏa hiệp với những đối tượng mà họ cần. Bất kì ai liên quan đến Khu Vực 51 và những dự án nghiên cứu đĩa bay sẽ bị liệt thành một dạng " tài sản đặc biệt ". Hoặc là suốt đời phục vụ những nghiên cứu bí mật, hoặc là bị thủ tiêu khi có dấu hiệu " gây nguy hiểm và tiết lộ bí mật".Kể cả chính cô và Jessica cũng vẫn luôn luôn nằm trong tầm khống chế của chính phủ.Vũ cười nhẹ. Hắn dù chưa từng tiếp xúc với chính phủ Mĩ, nhưng qua những bộ phim điện ảnh của Hollywood hắn cũng biết thừa những đạo lý ấy. Huống hồ trường hợp của bản thân đem so với những bộ phim hoành tráng của Hollywood thì còn hoành tráng và tràn ngập kĩ xảo hơn nhiều.- Ài, xem ra nếu tôi thực sự là Người Mở Cửa ứng với lời tiên tri của bà ta, thì tôi sắp thảm rồi, phải không? - Vũ ai oán nói.Casta giật mình hỏi Vũ:- Sao anh lại nói thế ?- Mấy lời tiên tri của bà ấy tôi cũng từng xem qua. Đâu có lạ gì đâu. Bà ta có một thói quen tiên tri, đó là nếu nói về một sự kiện gì đó xảy ra thì kiểu gì cũng phải có thêm một số người bồi táng. Vụ này xem ra là vụ cuối của mình rồi. Ài, ông trời ơi sao ông nỡ chơi ta độc địa thế. Đến chết vẫn chưa từng có một người bạn gái. Số ta thảm đến vậy sao?Vũ dùng một giọng bắng nhắng pha lẫn chua xót kêu lên.

Vũ tỉnh dậy vì đầu đau như búa bổ. Hắn quờ tay lấy cặp kính, ngửa cổ tu một hơi hết sạch chai nước để sẵn trên mặt bàn rồi ngồi xuống đối diện với Casta đã chờ từ trước. Casta nhìn hắn hồi lâu, cô thở dài:

- Con bé đã rời khỏi đây. Nó rất giận tôi.Có lẽ sẽ tốt hơn cho nó.

Vũ cau mày nói:

- Lẽ ra cô không nên làm điều đó trước mặt con bé.

Casta lắc đầu, lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị:

- Nếu tôi không hạ anh ngay lúc đó, chỉ e anh đã làm điều gì đó ngu ngốc rồi.

Vũ bĩu môi:

- Cô tưởng tôi điên chắc. Tôi đâu phải siêu nhân để tự tin thoát ra khỏi căn cứ quân sự tối tân nhất nước Mĩ chứ.

Casta nhìn thẳng vào mắt Vũ, chậm rãi nói :

- Tôi cũng không tin anh có khả năng ấy. Nhưng tôi biết anh đã chuẩn bị làm điều đó. Jessica cũng biết chuyện đó nên nó giận tôi vì tôi đã cản anh.

Casta nhấn mạnh chữ " Biết " khiến Vũ nhíu mày

- Cô " biết " sao? - Vũ bĩu môi nhắc lại

Casta không trả lời mà hỏi ngược lại Vũ:

- Anh có biết vì sao một phụ nữ gốc Pháp phải nghỉ học từ rất sớm vì có con như tôi lại đảm nhiệm vị trí lãnh đạo trong cái khu vực 51 tuyệt mật này không?

Và vì sao một đứa trẻ như Jessica lại được thoải mái tiếp cận và tham gia vào một dự án bí mật nhất nước Mĩ không?

- Bởi vì Jessica là con gái của tôi, nó thừa hưởng khả năng ngoại cảm của tôi. Chỉ có tôi và con bé là có khả năng tiếp xúc và tìm hiểu thông tin từ chiếc đĩa bay mà thôi.

Vũ im lặng nghe Casta kể:

- Đầu năm 1999 khi đó tôi mới 17 tuổi và mang thai Jessica - Casta lúng túng nhìn Vũ.

Hắn gật gù:

- Ài, những cô bé cậu bé tuổi mới lớn thật là gấp gáp. Ở Việt Nam chúng tôi bây giờ cũng giống như nước Mĩ các cô rồi. Dù sao thì cô cũng đã đúng khi không đi phá thai.

Casta cười gượng trước sự thông cảm của hắn. Cô kể tiếp: - Tôi vốn là người Pháp. đã rất đau khổ khi bố con bé không chịu trách nhiệm. Tôi dùng m* t** quá liều để phá thai nhưng không thành. Ở giữa những ảo giác quằn quại của vụ sốc thuốc, tôi đã nhìn thấy một người đàn bà mù. Bà ta nói bằng thứ tiếng Bulgari khó nghe mà tôi chưa bao

giờ học qua nhưng tôi vẫn hiểu được. Bà ta nói nhân loại sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến tranh khủng khiếp trong những năm đầu của thập niên thứ 2 của thiên niên kỉ mới. Cuộc chiến tranh ấy sẽ hủy diệt một phần thế giới và là khởi đầu cho một thời kì tàn lụi của loài người.

Chỉ có một điều duy nhất có thể làm thay đổi kết cục đó là phải mở được cánh cửa thông tới một thế giới mới.

Tôi và đứa con gái sắp ra đời sẽ là những người kế thừa của bà ta và có sứ mệnh tìm kiếm một người gọi là Người Mở Cửa.

Sau đó tôi phát hiện ra mình có khả năng ngoại cảm. Cuối năm đó tôi sinh ra Jessica và được những quan chức cấp cao của chính phủ Mĩ tìm thấy và đưa về đây. "

Vũ hỏi bằng giọng nghi ngờ:

- Ok cô có thể là một nhà ngoại cảm. Nhưng làm thế quái nào mà mấy ông lãnh đạo người Mĩ lại tìm được cô ở tận Pháp để mang về đây thế? Tôi tưởng dân Mĩ cũng không tin lắm vào các vấn đề tâm linh mà?

- Năm 1996, trước khi chết bà Vanga* đã gửi một bức thư tới những nhà lãnh đạo Mĩ để tả về tôi. Bà ấy đã yêu cầu chính phủ Mĩ tìm kiếm một nhà ngoại cảm 19 tuổi và cô con gái của cô ta ở Pháp để thực hiện di nguyện của bà ấy. Và có lẽ chỉ có mình tôi đạt tiêu chuẩn dù năng lực ngoại cảm của tôi có vẻ không được xuất sắc cho lắm.

Vũ lại bĩu môi:

- Vậy là bà Vanga ấy tin tưởng vào chính phủ Mĩ và cái đĩa bay này có thể cứu giúp cả thế giới tránh khỏi họa diệt vong phải không? Và tôi ở đây là vì lời tiên tri của cái bà Vanga ấy phải không? Tôi nghe nãy giờ có thấy bà ta nhắc gì đến tôi đâu?

Casta mỉm cười:

- Bà ấy có nhắc đến anh đấy chứ. Anh chính là Người Mở Cửa.

Vũ cay cú

- Hèn nào Jessica từng nói tôi là Người Mở Cửa. Ok, tôi rất hân hạnh trở thành người hùng được lựa chọn để cứu vớt toàn nhân loại. Mặc dù là người hùng này bị nhốt chung thân trong một trại lính và bị người ta dùng gia đình đe dọa.

Casta cúi đầu không phản bác. Cô biết chính phủ Mĩ sẽ không bao giờ thỏa hiệp với những đối tượng mà họ cần. Bất kì ai liên quan đến Khu Vực 51 và những dự án nghiên cứu đĩa bay sẽ bị liệt thành một dạng " tài sản đặc biệt ". Hoặc là suốt đời phục vụ những nghiên cứu bí mật, hoặc là bị thủ tiêu khi có dấu hiệu " gây nguy hiểm và tiết lộ bí mật

".

Kể cả chính cô và Jessica cũng vẫn luôn luôn nằm trong tầm khống chế của chính phủ.

Vũ cười nhẹ. Hắn dù chưa từng tiếp xúc với chính phủ Mĩ, nhưng qua những bộ phim điện ảnh của Hollywood hắn cũng biết thừa những đạo lý ấy. Huống hồ trường hợp của bản thân đem so với những bộ phim hoành tráng của Hollywood thì còn hoành tráng và tràn ngập kĩ xảo hơn nhiều.

- Ài, xem ra nếu tôi thực sự là Người Mở Cửa ứng với lời tiên tri của bà ta, thì tôi sắp thảm rồi, phải không? - Vũ ai oán nói.

Casta giật mình hỏi Vũ:

- Sao anh lại nói thế ?

- Mấy lời tiên tri của bà ấy tôi cũng từng xem qua. Đâu có lạ gì đâu. Bà ta có một thói quen tiên tri, đó là nếu nói về một sự kiện gì đó xảy ra thì kiểu gì cũng phải có thêm một số người bồi táng. Vụ này xem ra là vụ cuối của mình rồi. Ài, ông trời ơi sao ông nỡ chơi ta độc địa thế. Đến chết vẫn chưa từng có một người bạn gái. Số ta thảm đến vậy sao?

Vũ dùng một giọng bắng nhắng pha lẫn chua xót kêu lên.

Niệm Giới - Khai MônTác giả: Cao NgạnTruyện Kiếm HiệpJessica khó nhọc thò đầu khỏi chăn. Dù được huấn luyện đặc biệt và cũng là một người rất có nguyên tắc nhưng cô không khỏi cảm thấy bực tức khi nghe tiếng âm báo nho nhỏ từ chiếc đồng hồ. Cô đã thức suốt 27 giờ và làm việc liên tục cho tới 15 phút trước. Với tay qua đống hồ sơ chất cao như núi ngay trên đầu giường, cô mò mẫm vớ lấy chiếc hộp hình chữ nhật nho nhỏ có thắt nơ hình con bướm. Âm báo phát ra từ đây. Vẫn nhắm tịt hai mắt, Jessica cố gắng mở cái hộp ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Rado đang phát ra tiếng bíp bíp. Đang lần mò tìm nút bấm tắt âm báo, Jessica giật thót mình đánh rơi chiếc đồng hồ khi nghe tiếng người vang lên the thé. Trong lúc cô còn đang cố mở mắt nhìn khắp căn phòng tối om xem tiếng nói kia phát ra từ đâu thì chiếc đồng hồ lại phát ra tiếng the thé " Nghe máy đi kưng, Josh của em đây". Jessica thở hắt ra một hơi dài.Cũng chẳng cần biết vì sao một chiếc đồng hồ lại có chức năng của điện thoại di động. Nàng nhặt chiếc đồng hồ đưa lên miệng gắt… Vũ tỉnh dậy vì đầu đau như búa bổ. Hắn quờ tay lấy cặp kính, ngửa cổ tu một hơi hết sạch chai nước để sẵn trên mặt bàn rồi ngồi xuống đối diện với Casta đã chờ từ trước. Casta nhìn hắn hồi lâu, cô thở dài:- Con bé đã rời khỏi đây. Nó rất giận tôi.Có lẽ sẽ tốt hơn cho nó.Vũ cau mày nói:- Lẽ ra cô không nên làm điều đó trước mặt con bé.Casta lắc đầu, lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị:- Nếu tôi không hạ anh ngay lúc đó, chỉ e anh đã làm điều gì đó ngu ngốc rồi.Vũ bĩu môi:- Cô tưởng tôi điên chắc. Tôi đâu phải siêu nhân để tự tin thoát ra khỏi căn cứ quân sự tối tân nhất nước Mĩ chứ.Casta nhìn thẳng vào mắt Vũ, chậm rãi nói :- Tôi cũng không tin anh có khả năng ấy. Nhưng tôi biết anh đã chuẩn bị làm điều đó. Jessica cũng biết chuyện đó nên nó giận tôi vì tôi đã cản anh.Casta nhấn mạnh chữ " Biết " khiến Vũ nhíu mày- Cô " biết " sao? - Vũ bĩu môi nhắc lạiCasta không trả lời mà hỏi ngược lại Vũ:- Anh có biết vì sao một phụ nữ gốc Pháp phải nghỉ học từ rất sớm vì có con như tôi lại đảm nhiệm vị trí lãnh đạo trong cái khu vực 51 tuyệt mật này không?Và vì sao một đứa trẻ như Jessica lại được thoải mái tiếp cận và tham gia vào một dự án bí mật nhất nước Mĩ không?- Bởi vì Jessica là con gái của tôi, nó thừa hưởng khả năng ngoại cảm của tôi. Chỉ có tôi và con bé là có khả năng tiếp xúc và tìm hiểu thông tin từ chiếc đĩa bay mà thôi.Vũ im lặng nghe Casta kể:- Đầu năm 1999 khi đó tôi mới 17 tuổi và mang thai Jessica - Casta lúng túng nhìn Vũ.Hắn gật gù:- Ài, những cô bé cậu bé tuổi mới lớn thật là gấp gáp. Ở Việt Nam chúng tôi bây giờ cũng giống như nước Mĩ các cô rồi. Dù sao thì cô cũng đã đúng khi không đi phá thai.Casta cười gượng trước sự thông cảm của hắn. Cô kể tiếp: - Tôi vốn là người Pháp. đã rất đau khổ khi bố con bé không chịu trách nhiệm. Tôi dùng m* t** quá liều để phá thai nhưng không thành. Ở giữa những ảo giác quằn quại của vụ sốc thuốc, tôi đã nhìn thấy một người đàn bà mù. Bà ta nói bằng thứ tiếng Bulgari khó nghe mà tôi chưa baogiờ học qua nhưng tôi vẫn hiểu được. Bà ta nói nhân loại sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến tranh khủng khiếp trong những năm đầu của thập niên thứ 2 của thiên niên kỉ mới. Cuộc chiến tranh ấy sẽ hủy diệt một phần thế giới và là khởi đầu cho một thời kì tàn lụi của loài người.Chỉ có một điều duy nhất có thể làm thay đổi kết cục đó là phải mở được cánh cửa thông tới một thế giới mới.Tôi và đứa con gái sắp ra đời sẽ là những người kế thừa của bà ta và có sứ mệnh tìm kiếm một người gọi là Người Mở Cửa.Sau đó tôi phát hiện ra mình có khả năng ngoại cảm. Cuối năm đó tôi sinh ra Jessica và được những quan chức cấp cao của chính phủ Mĩ tìm thấy và đưa về đây. "Vũ hỏi bằng giọng nghi ngờ:- Ok cô có thể là một nhà ngoại cảm. Nhưng làm thế quái nào mà mấy ông lãnh đạo người Mĩ lại tìm được cô ở tận Pháp để mang về đây thế? Tôi tưởng dân Mĩ cũng không tin lắm vào các vấn đề tâm linh mà?- Năm 1996, trước khi chết bà Vanga* đã gửi một bức thư tới những nhà lãnh đạo Mĩ để tả về tôi. Bà ấy đã yêu cầu chính phủ Mĩ tìm kiếm một nhà ngoại cảm 19 tuổi và cô con gái của cô ta ở Pháp để thực hiện di nguyện của bà ấy. Và có lẽ chỉ có mình tôi đạt tiêu chuẩn dù năng lực ngoại cảm của tôi có vẻ không được xuất sắc cho lắm.Vũ lại bĩu môi:- Vậy là bà Vanga ấy tin tưởng vào chính phủ Mĩ và cái đĩa bay này có thể cứu giúp cả thế giới tránh khỏi họa diệt vong phải không? Và tôi ở đây là vì lời tiên tri của cái bà Vanga ấy phải không? Tôi nghe nãy giờ có thấy bà ta nhắc gì đến tôi đâu?Casta mỉm cười:- Bà ấy có nhắc đến anh đấy chứ. Anh chính là Người Mở Cửa.Vũ cay cú- Hèn nào Jessica từng nói tôi là Người Mở Cửa. Ok, tôi rất hân hạnh trở thành người hùng được lựa chọn để cứu vớt toàn nhân loại. Mặc dù là người hùng này bị nhốt chung thân trong một trại lính và bị người ta dùng gia đình đe dọa.Casta cúi đầu không phản bác. Cô biết chính phủ Mĩ sẽ không bao giờ thỏa hiệp với những đối tượng mà họ cần. Bất kì ai liên quan đến Khu Vực 51 và những dự án nghiên cứu đĩa bay sẽ bị liệt thành một dạng " tài sản đặc biệt ". Hoặc là suốt đời phục vụ những nghiên cứu bí mật, hoặc là bị thủ tiêu khi có dấu hiệu " gây nguy hiểm và tiết lộ bí mật".Kể cả chính cô và Jessica cũng vẫn luôn luôn nằm trong tầm khống chế của chính phủ.Vũ cười nhẹ. Hắn dù chưa từng tiếp xúc với chính phủ Mĩ, nhưng qua những bộ phim điện ảnh của Hollywood hắn cũng biết thừa những đạo lý ấy. Huống hồ trường hợp của bản thân đem so với những bộ phim hoành tráng của Hollywood thì còn hoành tráng và tràn ngập kĩ xảo hơn nhiều.- Ài, xem ra nếu tôi thực sự là Người Mở Cửa ứng với lời tiên tri của bà ta, thì tôi sắp thảm rồi, phải không? - Vũ ai oán nói.Casta giật mình hỏi Vũ:- Sao anh lại nói thế ?- Mấy lời tiên tri của bà ấy tôi cũng từng xem qua. Đâu có lạ gì đâu. Bà ta có một thói quen tiên tri, đó là nếu nói về một sự kiện gì đó xảy ra thì kiểu gì cũng phải có thêm một số người bồi táng. Vụ này xem ra là vụ cuối của mình rồi. Ài, ông trời ơi sao ông nỡ chơi ta độc địa thế. Đến chết vẫn chưa từng có một người bạn gái. Số ta thảm đến vậy sao?Vũ dùng một giọng bắng nhắng pha lẫn chua xót kêu lên.

Chương 13: Tiên tri