"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng…
Chương 10: Thẩm Ngọc!
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… "Ta, đi ra ngoài!" Sở Ninh liếc nhìn sang, khiến tâm trạng của Mộc Trạch sắp nứt ra. Đó là ánh mắt chỉ có thể thấy được sau khi tàn sát hàng trăm ngàn người, bước qua núi thây và biển máu. "Xin lỗi..." Mộc Trạch tay chân luống cuống nói xin lỗi, bất an bước ra khỏi phòng. Thẩm Ngọc bối rối đi theo ông ta ra ngoài, sau đó chỉ thấy Mộc Trạch xoay người lạnh lùng nhìn nàng ta. "Sư phụ!" Thẩm Ngọc càng thêm đau lòng, giọng nói trở nên sắc bén hơn: "Sở Ninh kia chỉ là đệ tử bị phế đi của Liệt Dương Tông mà thôi…" Sau khi trở thành đệ tử của Mộc Trạch, những thanh niên tuấn kiệt theo đuổi nàng ta, có người nào mà không vượt xa Sở Ninh kia chứ? Dựa vào cái gì lại khiến sư phụ mắng nàng ta oan uổng như vậy? "Thẩm Ngọc!" Vẻ mặt của Mộc Trạch càng lúc càng lạnh như băng: "Từ giờ trở đi, duyên phận sư trò của ta và ngươi xem như kết thúc, ngươi có thể đi rồi". "Cái gì?" Hai chân Thẩm Ngọc lảo đảo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Mộc Trạch là địa đan sư, ở trong Đại Hạ Vũ Triều, địa vị tương đương với cường giả Vũ Cảnh, ngay cả quận trưởng trông coi một quận cũng phải đối xử lễ độ với ông ta. Nàng ta đang mơ về tương lai. Bây giờ, Mộc Trạch muốn trục xuất nàng ta khỏi sư môn? "Sư phụ, con sai rồi". Thẩm Ngọc hoảng sợ tiến lên trước, cầu khẩn nói: "Bây giờ con sẽ đi đến quỳ lạy hắn!" "Cút nhanh lên!" Mộc Trạch không nhịn được, phất tay áo đẩy Thẩm Ngọc ra. Hầu hết đan sư đều có võ lực bình thường, cho nên phải dấn thân vào những gia đình giàu có. Bắc Vương xưng vương chưa được nửa năm. Tuy nhiên, do lai lịch thần bí nên rất nhiều đan sư đều không dám nương tựa vào. Hôm nay vô tình gặp được Bắc Vương, cơ hội ngàn năm có một này đã bị Thẩm Ngọc hủy hoại, thậm chí còn đắc tội với Bắc Vương, sao ông ta có thể không tức giận được? "Sở Dao". Mộc Trạch nhìn về phía Sở Dao, vẻ mặt trở nên hiền lành. "Mộc sư". Sở Dao phục hồi tinh thần lại, ngoan ngoãn cúi đầu. "Lão hủ cả gan hỏi một câu, ngươi có muốn theo ta học thuật luyện đan không?" Vẻ mặt của Mộc Trạch ôn hòa: "Nếu ngươi nguyện ý thì ta sẽ dốc hết lòng truyền thụ, truyền y bát cho ngươi". "Đệ tử chân truyền?" "Dao Nhi, còn không mau cảm ơn Mộc sư", Sở Hồng kích động. Đan sư vì nghiên cứu đạo thuật mà đã hao hết sức lực, cho nên rất ít khi thu nhận đệ tử. Cho dù thu nhận cũng chỉ là đệ tử ký danh. Tiến thêm một bước nữa sẽ trở thành đệ tử chính thức. Về phần chân truyền được thừa kế y bát thì cả đời có lẽ chỉ có một người. Sở gia mời Mộc Trạch tới, Sở Dao có thể trở thành đệ tử ký danh của đối phương cũng đã hài lòng rồi. Sở gia không dám nghĩ đến việc có thể trở thành chân truyền. "Dao Nhi bái kiến sư phụ". Sở Dao vội vàng muốn tiến hành lễ bái sư, nhưng lại bị một bóng người đỡ lấy. "Sở Dao tỷ, nếu như tỷ muốn học thuật luyện đan thì huynh trưởng của tỷ sẽ an bài".
"Ta, đi ra ngoài!"
Sở Ninh liếc nhìn sang, khiến tâm trạng của Mộc Trạch sắp nứt ra.
Đó là ánh mắt chỉ có thể thấy được sau khi tàn sát hàng trăm ngàn người, bước qua núi thây và biển máu.
"Xin lỗi..."
Mộc Trạch tay chân luống cuống nói xin lỗi, bất an bước ra khỏi phòng.
Thẩm Ngọc bối rối đi theo ông ta ra ngoài, sau đó chỉ thấy Mộc Trạch xoay người lạnh lùng nhìn nàng ta.
"Sư phụ!"
Thẩm Ngọc càng thêm đau lòng, giọng nói trở nên sắc bén hơn: "Sở Ninh kia chỉ là đệ tử bị phế đi của Liệt Dương Tông mà thôi…"
Sau khi trở thành đệ tử của Mộc Trạch, những thanh niên tuấn kiệt theo đuổi nàng ta, có người nào mà không vượt xa Sở Ninh kia chứ?
Dựa vào cái gì lại khiến sư phụ mắng nàng ta oan uổng như vậy?
"Thẩm Ngọc!"
Vẻ mặt của Mộc Trạch càng lúc càng lạnh như băng: "Từ giờ trở đi, duyên phận sư trò của ta và ngươi xem như kết thúc, ngươi có thể đi rồi".
"Cái gì?"
Hai chân Thẩm Ngọc lảo đảo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Mộc Trạch là địa đan sư, ở trong Đại Hạ Vũ Triều, địa vị tương đương với cường giả Vũ Cảnh, ngay cả quận trưởng trông coi một quận cũng phải đối xử lễ độ với ông ta.
Nàng ta đang mơ về tương lai.
Bây giờ, Mộc Trạch muốn trục xuất nàng ta khỏi sư môn?
"Sư phụ, con sai rồi".
Thẩm Ngọc hoảng sợ tiến lên trước, cầu khẩn nói: "Bây giờ con sẽ đi đến quỳ lạy hắn!"
"Cút nhanh lên!"
Mộc Trạch không nhịn được, phất tay áo đẩy Thẩm Ngọc ra.
Hầu hết đan sư đều có võ lực bình thường, cho nên phải dấn thân vào những gia đình giàu có.
Bắc Vương xưng vương chưa được nửa năm.
Tuy nhiên, do lai lịch thần bí nên rất nhiều đan sư đều không dám nương tựa vào.
Hôm nay vô tình gặp được Bắc Vương, cơ hội ngàn năm có một này đã bị Thẩm Ngọc hủy hoại, thậm chí còn đắc tội với Bắc Vương, sao ông ta có thể không tức giận được?
"Sở Dao".
Mộc Trạch nhìn về phía Sở Dao, vẻ mặt trở nên hiền lành.
"Mộc sư".
Sở Dao phục hồi tinh thần lại, ngoan ngoãn cúi đầu.
"Lão hủ cả gan hỏi một câu, ngươi có muốn theo ta học thuật luyện đan không?"
Vẻ mặt của Mộc Trạch ôn hòa: "Nếu ngươi nguyện ý thì ta sẽ dốc hết lòng truyền thụ, truyền y bát cho ngươi".
"Đệ tử chân truyền?"
"Dao Nhi, còn không mau cảm ơn Mộc sư", Sở Hồng kích động.
Đan sư vì nghiên cứu đạo thuật mà đã hao hết sức lực, cho nên rất ít khi thu nhận đệ tử.
Cho dù thu nhận cũng chỉ là đệ tử ký danh.
Tiến thêm một bước nữa sẽ trở thành đệ tử chính thức.
Về phần chân truyền được thừa kế y bát thì cả đời có lẽ chỉ có một người.
Sở gia mời Mộc Trạch tới, Sở Dao có thể trở thành đệ tử ký danh của đối phương cũng đã hài lòng rồi.
Sở gia không dám nghĩ đến việc có thể trở thành chân truyền.
"Dao Nhi bái kiến sư phụ".
Sở Dao vội vàng muốn tiến hành lễ bái sư, nhưng lại bị một bóng người đỡ lấy.
"Sở Dao tỷ, nếu như tỷ muốn học thuật luyện đan thì huynh trưởng của tỷ sẽ an bài".
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… "Ta, đi ra ngoài!" Sở Ninh liếc nhìn sang, khiến tâm trạng của Mộc Trạch sắp nứt ra. Đó là ánh mắt chỉ có thể thấy được sau khi tàn sát hàng trăm ngàn người, bước qua núi thây và biển máu. "Xin lỗi..." Mộc Trạch tay chân luống cuống nói xin lỗi, bất an bước ra khỏi phòng. Thẩm Ngọc bối rối đi theo ông ta ra ngoài, sau đó chỉ thấy Mộc Trạch xoay người lạnh lùng nhìn nàng ta. "Sư phụ!" Thẩm Ngọc càng thêm đau lòng, giọng nói trở nên sắc bén hơn: "Sở Ninh kia chỉ là đệ tử bị phế đi của Liệt Dương Tông mà thôi…" Sau khi trở thành đệ tử của Mộc Trạch, những thanh niên tuấn kiệt theo đuổi nàng ta, có người nào mà không vượt xa Sở Ninh kia chứ? Dựa vào cái gì lại khiến sư phụ mắng nàng ta oan uổng như vậy? "Thẩm Ngọc!" Vẻ mặt của Mộc Trạch càng lúc càng lạnh như băng: "Từ giờ trở đi, duyên phận sư trò của ta và ngươi xem như kết thúc, ngươi có thể đi rồi". "Cái gì?" Hai chân Thẩm Ngọc lảo đảo, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Mộc Trạch là địa đan sư, ở trong Đại Hạ Vũ Triều, địa vị tương đương với cường giả Vũ Cảnh, ngay cả quận trưởng trông coi một quận cũng phải đối xử lễ độ với ông ta. Nàng ta đang mơ về tương lai. Bây giờ, Mộc Trạch muốn trục xuất nàng ta khỏi sư môn? "Sư phụ, con sai rồi". Thẩm Ngọc hoảng sợ tiến lên trước, cầu khẩn nói: "Bây giờ con sẽ đi đến quỳ lạy hắn!" "Cút nhanh lên!" Mộc Trạch không nhịn được, phất tay áo đẩy Thẩm Ngọc ra. Hầu hết đan sư đều có võ lực bình thường, cho nên phải dấn thân vào những gia đình giàu có. Bắc Vương xưng vương chưa được nửa năm. Tuy nhiên, do lai lịch thần bí nên rất nhiều đan sư đều không dám nương tựa vào. Hôm nay vô tình gặp được Bắc Vương, cơ hội ngàn năm có một này đã bị Thẩm Ngọc hủy hoại, thậm chí còn đắc tội với Bắc Vương, sao ông ta có thể không tức giận được? "Sở Dao". Mộc Trạch nhìn về phía Sở Dao, vẻ mặt trở nên hiền lành. "Mộc sư". Sở Dao phục hồi tinh thần lại, ngoan ngoãn cúi đầu. "Lão hủ cả gan hỏi một câu, ngươi có muốn theo ta học thuật luyện đan không?" Vẻ mặt của Mộc Trạch ôn hòa: "Nếu ngươi nguyện ý thì ta sẽ dốc hết lòng truyền thụ, truyền y bát cho ngươi". "Đệ tử chân truyền?" "Dao Nhi, còn không mau cảm ơn Mộc sư", Sở Hồng kích động. Đan sư vì nghiên cứu đạo thuật mà đã hao hết sức lực, cho nên rất ít khi thu nhận đệ tử. Cho dù thu nhận cũng chỉ là đệ tử ký danh. Tiến thêm một bước nữa sẽ trở thành đệ tử chính thức. Về phần chân truyền được thừa kế y bát thì cả đời có lẽ chỉ có một người. Sở gia mời Mộc Trạch tới, Sở Dao có thể trở thành đệ tử ký danh của đối phương cũng đã hài lòng rồi. Sở gia không dám nghĩ đến việc có thể trở thành chân truyền. "Dao Nhi bái kiến sư phụ". Sở Dao vội vàng muốn tiến hành lễ bái sư, nhưng lại bị một bóng người đỡ lấy. "Sở Dao tỷ, nếu như tỷ muốn học thuật luyện đan thì huynh trưởng của tỷ sẽ an bài".