"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng…
Chương 59: Cô Vụ sơn mạch!
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Ta đã từng nói rằng giá trị của Bắc Vương quân là bảo vệ Bắc Cảnh của Đại Hạ”.“Huống hồ một tên Minh Vương còn chưa lọt vào mắt ta được”, Sở Ninh cắt ngang lời Nhân Đồ, từng chữ của hắn đầy sự kiên định.“Ca...", mặt Sở Dao trảng bệch.Trong lòng cô ấy, tuy răng ca ca rất lợi hại, nhưng phong vương mới non nửa năm.“Nha đầu, yên tâm đi”.“Minh Vương ra tay cũng không chắc thắng ca ngươi đâu”, khuôn mặt tinh xảo của Tân Hoa Ngữ nở một nụ cười.Sáu năm qua ở Bắc Cảnh.Tốc độ trưởng thành của Sở Ninh tăng theo cấp số nhân.Nay hắn đã Siêu Phàm trung tuyệt, sao sợ Minh Vương.Lúc này.Một trăm năm mươi hai quận phía bắc Đại Hạ như có cơn lốc quét qua, đám quận trưởng và thành thủ đều thấp thỏm lo lắng.Tiểu Minh Vương đã chết, bọn có có linh cảm là vậy.Nhưng chưa từng nghĩ chuyện lại đến nhanh như thế.Năm mươi vạn Minh Vương quân tập hợp như mây đen dày đặc, sắp sửa tấn công vào đất phong của Bắc Vương.Thanh Sơn thành giờ đang rất loạn.Một con Thanh Linh Ưng từ Bắc Vương phủ bay lên, biến mất nơi chân trời.Thanh Linh Ưng là vua của bầu trời, tốc độ bay rất nhanh, chỉ mới mấy canh giờ đã bay ngang qua biết bao nhiêu quận.“Cô Vụ sơn mạch!”Sở Ninh đứng trên lưng Thanh Linh Ưng, nhìn về dãy núi dài triền miên đằng trước.Nó khác với Liệt Dương Tông.Phong cảnh dãy núi này không quá mỹ lệ mà có chút hoang vắng, trong ấy có một ngọn núi đá như người khổng lồ đứng sừng sững, nhìn về hùng quan nơi Bắc Cảnh xa xôi.Thanh Linh Ưng thu cánh lao xuống.Sở Ninh nhảy lên, đáp xuống ngọn núi đá ấy.Núi đá cao khoảng trăm mét, có những tảng đá kỳ dị nhô lên, khe suối chảy róc rách, một cánh cửa đồng khổng lồ bám đầy rêu xanh c ắm vào núi đá.Trên đại môn có khắc hai chữ “Hạ Lăng”.Hạ Tổ sáng lập Đại Hạ Vũ Triều được an táng trong ngọn núi này.Không có đại quân canh giữ, ngoài vũ chủ kế thừa đế vị thì không một ai dám tới gần.“Lục Chuyển Tạo Hóa Công quá nghịch thiên, rốt cuộc Sở gia ta có bí mật gì”.“Tộc khí từ đâu mà tới?”Sở Ninh thở ra, tiến lên đẩy cánh cửa bằng đồng nặng trịch kia ra rồi đi vào.Trong núi đá được đào trống rỗng, hình thành lên một hang đá cao mấy chục thước, hơn mười ngọn đèn đang chập chờn.Sở Ninh liếc mắt nhìn quanh, đồng tử bỗng co rụt lại.Trong hang đá có một tóc bạc phơ xơ xác lão giả mặc áo bào xám tro, râu
“Ta đã từng nói rằng giá trị của Bắc Vương quân là bảo vệ Bắc Cảnh của Đại Hạ”.
“Huống hồ một tên Minh Vương còn chưa lọt vào mắt ta được”, Sở Ninh cắt ngang lời Nhân Đồ, từng chữ của hắn đầy sự kiên định.
“Ca...", mặt Sở Dao trảng bệch.
Trong lòng cô ấy, tuy răng ca ca rất lợi hại, nhưng phong vương mới non nửa năm.
“Nha đầu, yên tâm đi”.
“Minh Vương ra tay cũng không chắc thắng ca ngươi đâu”, khuôn mặt tinh xảo của Tân Hoa Ngữ nở một nụ cười.
Sáu năm qua ở Bắc Cảnh.
Tốc độ trưởng thành của Sở Ninh tăng theo cấp số nhân.
Nay hắn đã Siêu Phàm trung tuyệt, sao sợ Minh Vương.
Lúc này.
Một trăm năm mươi hai quận phía bắc Đại Hạ như có cơn lốc quét qua, đám quận trưởng và thành thủ đều thấp thỏm lo lắng.
Tiểu Minh Vương đã chết, bọn có có linh cảm là vậy.
Nhưng chưa từng nghĩ chuyện lại đến nhanh như thế.
Năm mươi vạn Minh Vương quân tập hợp như mây đen dày đặc, sắp sửa tấn công vào đất phong của Bắc Vương.
Thanh Sơn thành giờ đang rất loạn.
Một con Thanh Linh Ưng từ Bắc Vương phủ bay lên, biến mất nơi chân trời.
Thanh Linh Ưng là vua của bầu trời, tốc độ bay rất nhanh, chỉ mới mấy canh giờ đã bay ngang qua biết bao nhiêu quận.
“Cô Vụ sơn mạch!”
Sở Ninh đứng trên lưng Thanh Linh Ưng, nhìn về dãy núi dài triền miên đằng trước.
Nó khác với Liệt Dương Tông.
Phong cảnh dãy núi này không quá mỹ lệ mà có chút hoang vắng, trong ấy có một ngọn núi đá như người khổng lồ đứng sừng sững, nhìn về hùng quan nơi Bắc Cảnh xa xôi.
Thanh Linh Ưng thu cánh lao xuống.
Sở Ninh nhảy lên, đáp xuống ngọn núi đá ấy.
Núi đá cao khoảng trăm mét, có những tảng đá kỳ dị nhô lên, khe suối chảy róc rách, một cánh cửa đồng khổng lồ bám đầy rêu xanh c ắm vào núi đá.
Trên đại môn có khắc hai chữ “Hạ Lăng”.
Hạ Tổ sáng lập Đại Hạ Vũ Triều được an táng trong ngọn núi này.
Không có đại quân canh giữ, ngoài vũ chủ kế thừa đế vị thì không một ai dám tới gần.
“Lục Chuyển Tạo Hóa Công quá nghịch thiên, rốt cuộc Sở gia ta có bí mật gì”.
“Tộc khí từ đâu mà tới?”
Sở Ninh thở ra, tiến lên đẩy cánh cửa bằng đồng nặng trịch kia ra rồi đi vào.
Trong núi đá được đào trống rỗng, hình thành lên một hang đá cao mấy chục thước, hơn mười ngọn đèn đang chập chờn.
Sở Ninh liếc mắt nhìn quanh, đồng tử bỗng co rụt lại.
Trong hang đá có một tóc bạc phơ xơ xác lão giả mặc áo bào xám tro, râu
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Ta đã từng nói rằng giá trị của Bắc Vương quân là bảo vệ Bắc Cảnh của Đại Hạ”.“Huống hồ một tên Minh Vương còn chưa lọt vào mắt ta được”, Sở Ninh cắt ngang lời Nhân Đồ, từng chữ của hắn đầy sự kiên định.“Ca...", mặt Sở Dao trảng bệch.Trong lòng cô ấy, tuy răng ca ca rất lợi hại, nhưng phong vương mới non nửa năm.“Nha đầu, yên tâm đi”.“Minh Vương ra tay cũng không chắc thắng ca ngươi đâu”, khuôn mặt tinh xảo của Tân Hoa Ngữ nở một nụ cười.Sáu năm qua ở Bắc Cảnh.Tốc độ trưởng thành của Sở Ninh tăng theo cấp số nhân.Nay hắn đã Siêu Phàm trung tuyệt, sao sợ Minh Vương.Lúc này.Một trăm năm mươi hai quận phía bắc Đại Hạ như có cơn lốc quét qua, đám quận trưởng và thành thủ đều thấp thỏm lo lắng.Tiểu Minh Vương đã chết, bọn có có linh cảm là vậy.Nhưng chưa từng nghĩ chuyện lại đến nhanh như thế.Năm mươi vạn Minh Vương quân tập hợp như mây đen dày đặc, sắp sửa tấn công vào đất phong của Bắc Vương.Thanh Sơn thành giờ đang rất loạn.Một con Thanh Linh Ưng từ Bắc Vương phủ bay lên, biến mất nơi chân trời.Thanh Linh Ưng là vua của bầu trời, tốc độ bay rất nhanh, chỉ mới mấy canh giờ đã bay ngang qua biết bao nhiêu quận.“Cô Vụ sơn mạch!”Sở Ninh đứng trên lưng Thanh Linh Ưng, nhìn về dãy núi dài triền miên đằng trước.Nó khác với Liệt Dương Tông.Phong cảnh dãy núi này không quá mỹ lệ mà có chút hoang vắng, trong ấy có một ngọn núi đá như người khổng lồ đứng sừng sững, nhìn về hùng quan nơi Bắc Cảnh xa xôi.Thanh Linh Ưng thu cánh lao xuống.Sở Ninh nhảy lên, đáp xuống ngọn núi đá ấy.Núi đá cao khoảng trăm mét, có những tảng đá kỳ dị nhô lên, khe suối chảy róc rách, một cánh cửa đồng khổng lồ bám đầy rêu xanh c ắm vào núi đá.Trên đại môn có khắc hai chữ “Hạ Lăng”.Hạ Tổ sáng lập Đại Hạ Vũ Triều được an táng trong ngọn núi này.Không có đại quân canh giữ, ngoài vũ chủ kế thừa đế vị thì không một ai dám tới gần.“Lục Chuyển Tạo Hóa Công quá nghịch thiên, rốt cuộc Sở gia ta có bí mật gì”.“Tộc khí từ đâu mà tới?”Sở Ninh thở ra, tiến lên đẩy cánh cửa bằng đồng nặng trịch kia ra rồi đi vào.Trong núi đá được đào trống rỗng, hình thành lên một hang đá cao mấy chục thước, hơn mười ngọn đèn đang chập chờn.Sở Ninh liếc mắt nhìn quanh, đồng tử bỗng co rụt lại.Trong hang đá có một tóc bạc phơ xơ xác lão giả mặc áo bào xám tro, râu