Tác giả:

"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương".   "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô".   "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt".   "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian".   "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"".   Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói.   Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy.   Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác.   Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng…

Chương 105: Sinh thời gặp loạn thế.

Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương".   "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô".   "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt".   "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian".   "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"".   Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói.   Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy.   Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác.   Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Vừa rồi La Sư nói, Đại La Võ Chủ có hi vọng đột phá đến cấp bậc của Hạ Tổ, đây là sự thật sao?”Một tiếng kinh hô dẫn đầu phá vỡ sự im lặng, làm cho sắc mặt văn võ bá quan trong Dưỡng Tâm Các trở nên trắng bệch.Động Cảnh, cao không thể với!Đại Hạ Vũ Triều đã tồn tại hơn năm trăm năm, không ai có thể bước vào cấp bậc đó!Hai đời Võ Chủ sau đó đều chỉ đến Đỉnh Tuyệt Siêu Phàm!Đương kim Võ Chủ cũng như thế, nhưng lại mắc bệnh lâu năm.Một khi Đại La Võ Chủ làm khó dễ, Đại Hạ Vũ Triều lấy cái gì để chống đỡ?Dù sao. Đại Hạ có tám vị vương, bây giờ chỉ còn lại hai vị.“Nữ nhân Đại Hạ ta chỉ có thể đứng chết, sẽ không quỳ sống!”An Vương cảm kích nhìn về phía Sở Ninh, sau đó mở miệng nói: “Nếu Đại La Võ Chủ muốn muốn đích thân tới, ta nguyện lấy máu thịt để đắp tường thành, bảo hộ núi sông Đại Hạ tai”“Không sai, không được thì sẽ liều mạng với bọn họi”Có quan văn phụ họa.Sinh thời gặp loạn thế.Nén giận, không đổi được lễ nhượng.Chỉ có dùng nắm tay cứng rắn mới có thể đánh ra được càn khôn tươi sáng.“Bây giờ ở bên ngoài Hạ thành còn có sáu đội Vương quân."An Vương trầm ngâm một chút: “Ngô Đào, mấy người các ngươi đem thi thể của năm tên khốn này ra tường Hạ thành, nói cho đám Vương quân biết nếu như không hàng, tru di cửu tộc!”“Rõ!”Vài vị thống lĩnh đứng dậy, bắt đầu xử lý thi thể của đám người Chu Vương.Kế tiếp.An Vương lại liên tục hạ lệnh, sai người kiểm kê tổn thất, giải cứu những tu giả bị bắt nhốt trong Hạ Cung.Sở Ninh nhìn An Vương một cái.Con gái của Đại Hạ Võ Chủ sinh ra đã là người cầm quyền, có thủ đoạn thống trị không tệ.“Các ngươi đều đi xuống đi”.Đại Hạ Võ Chủ khoát tay xua tan mọi người, chỉ giữ lại mỗi An Vương và Sở Ninh.“Y nhỉ”. “Quỳ xuống!”Sau khi cánh cửa đại sảnh đóng lại, vẻ mặt Đại Hạ Võ Chủ bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, quỳ gối xuống với Sở Ninh.“Phụ thân?” An Vương ngây ra.Đúng là Sở Ninh có chiến công hiển hách, lại cứu được Hạ thành trong lúc vô cùng nguy nan.

“Vừa rồi La Sư nói, Đại La Võ Chủ có hi vọng đột phá đến cấp bậc của Hạ Tổ, đây là sự thật sao?”

Một tiếng kinh hô dẫn đầu phá vỡ sự im lặng, làm cho sắc mặt văn võ bá quan trong Dưỡng Tâm Các trở nên trắng bệch.

Động Cảnh, cao không thể với!

Đại Hạ Vũ Triều đã tồn tại hơn năm trăm năm, không ai có thể bước vào cấp bậc đó!

Hai đời Võ Chủ sau đó đều chỉ đến Đỉnh Tuyệt Siêu Phàm!

Đương kim Võ Chủ cũng như thế, nhưng lại mắc bệnh lâu năm.

Một khi Đại La Võ Chủ làm khó dễ, Đại Hạ Vũ Triều lấy cái gì để chống đỡ?

Dù sao. Đại Hạ có tám vị vương, bây giờ chỉ còn lại hai vị.

“Nữ nhân Đại Hạ ta chỉ có thể đứng chết, sẽ không quỳ sống!”

An Vương cảm kích nhìn về phía Sở Ninh, sau đó mở miệng nói: “Nếu Đại La Võ Chủ muốn muốn đích thân tới, ta nguyện lấy máu thịt để đắp tường thành, bảo hộ núi sông Đại Hạ tai”

“Không sai, không được thì sẽ liều mạng với bọn họi”

Có quan văn phụ họa.

Sinh thời gặp loạn thế.

Nén giận, không đổi được lễ nhượng.

Chỉ có dùng nắm tay cứng rắn mới có thể đánh ra được càn khôn tươi sáng.

“Bây giờ ở bên ngoài Hạ thành còn có sáu đội Vương quân."

An Vương trầm ngâm một chút: “Ngô Đào, mấy người các ngươi đem thi thể của năm tên khốn này ra tường Hạ thành, nói cho đám Vương quân biết nếu như không hàng, tru di cửu tộc!”

“Rõ!”

Vài vị thống lĩnh đứng dậy, bắt đầu xử lý thi thể của đám người Chu Vương.

Kế tiếp.

An Vương lại liên tục hạ lệnh, sai người kiểm kê tổn thất, giải cứu những tu giả bị bắt nhốt trong Hạ Cung.

Sở Ninh nhìn An Vương một cái.

Con gái của Đại Hạ Võ Chủ sinh ra đã là người cầm quyền, có thủ đoạn thống trị không tệ.

“Các ngươi đều đi xuống đi”.

Đại Hạ Võ Chủ khoát tay xua tan mọi người, chỉ giữ lại mỗi An Vương và Sở Ninh.

“Y nhỉ”. “Quỳ xuống!”

Sau khi cánh cửa đại sảnh đóng lại, vẻ mặt Đại Hạ Võ Chủ bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, quỳ gối xuống với Sở Ninh.

“Phụ thân?” An Vương ngây ra.

Đúng là Sở Ninh có chiến công hiển hách, lại cứu được Hạ thành trong lúc vô cùng nguy nan.

Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương".   "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô".   "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt".   "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian".   "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"".   Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói.   Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy.   Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác.   Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Vừa rồi La Sư nói, Đại La Võ Chủ có hi vọng đột phá đến cấp bậc của Hạ Tổ, đây là sự thật sao?”Một tiếng kinh hô dẫn đầu phá vỡ sự im lặng, làm cho sắc mặt văn võ bá quan trong Dưỡng Tâm Các trở nên trắng bệch.Động Cảnh, cao không thể với!Đại Hạ Vũ Triều đã tồn tại hơn năm trăm năm, không ai có thể bước vào cấp bậc đó!Hai đời Võ Chủ sau đó đều chỉ đến Đỉnh Tuyệt Siêu Phàm!Đương kim Võ Chủ cũng như thế, nhưng lại mắc bệnh lâu năm.Một khi Đại La Võ Chủ làm khó dễ, Đại Hạ Vũ Triều lấy cái gì để chống đỡ?Dù sao. Đại Hạ có tám vị vương, bây giờ chỉ còn lại hai vị.“Nữ nhân Đại Hạ ta chỉ có thể đứng chết, sẽ không quỳ sống!”An Vương cảm kích nhìn về phía Sở Ninh, sau đó mở miệng nói: “Nếu Đại La Võ Chủ muốn muốn đích thân tới, ta nguyện lấy máu thịt để đắp tường thành, bảo hộ núi sông Đại Hạ tai”“Không sai, không được thì sẽ liều mạng với bọn họi”Có quan văn phụ họa.Sinh thời gặp loạn thế.Nén giận, không đổi được lễ nhượng.Chỉ có dùng nắm tay cứng rắn mới có thể đánh ra được càn khôn tươi sáng.“Bây giờ ở bên ngoài Hạ thành còn có sáu đội Vương quân."An Vương trầm ngâm một chút: “Ngô Đào, mấy người các ngươi đem thi thể của năm tên khốn này ra tường Hạ thành, nói cho đám Vương quân biết nếu như không hàng, tru di cửu tộc!”“Rõ!”Vài vị thống lĩnh đứng dậy, bắt đầu xử lý thi thể của đám người Chu Vương.Kế tiếp.An Vương lại liên tục hạ lệnh, sai người kiểm kê tổn thất, giải cứu những tu giả bị bắt nhốt trong Hạ Cung.Sở Ninh nhìn An Vương một cái.Con gái của Đại Hạ Võ Chủ sinh ra đã là người cầm quyền, có thủ đoạn thống trị không tệ.“Các ngươi đều đi xuống đi”.Đại Hạ Võ Chủ khoát tay xua tan mọi người, chỉ giữ lại mỗi An Vương và Sở Ninh.“Y nhỉ”. “Quỳ xuống!”Sau khi cánh cửa đại sảnh đóng lại, vẻ mặt Đại Hạ Võ Chủ bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, quỳ gối xuống với Sở Ninh.“Phụ thân?” An Vương ngây ra.Đúng là Sở Ninh có chiến công hiển hách, lại cứu được Hạ thành trong lúc vô cùng nguy nan.

Chương 105: Sinh thời gặp loạn thế.