"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng…
Chương 109: Tần Hoa Ngữ
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… Ngay cả Hạ Tổ. Cũng chỉ là gia nô của Sở tộc.“Đối với ta mà nói, vị trí này không có bất kỳ sức hấp dẫn nào cả”.“Chỉ cần có ta ở đây, Đại Hạ sẽ yên ổn”. “Về sau, tộc Hạ thị vẫn là người đứng đầu Đại Hạ”. Ánh mắt Sở Ninh trở nên hiền hòa.Trong bốn dòng họ gia nô của Sở tộc, chỉ có tộc Hạ thị trung thành nhất.Mà hắn trấn thủ Bắc Cảnh của Đại Hạ chẳng qua là vì tấm lòng nhiệt huyết.Sau khi biết được chuyện của Sở tộc, hắn biết thế giới này rất rộng lớn, Chân Linh có ba nghìn châu.Đại Hạ Vũ Triều chỉ là một hạt bụi trên Chân Linh đại lục!“Vâng, vậy tộc Hạ thị bọn ta sẽ thay mặt Kỳ Lân Tử quản lý Đại Hạ Vũ Triều”, Hạ Giang không kiên trì nữa.Kỳ Lân Tử của Sở gia sinh ra để vô địch, có khả năng sẽ trở thành thần linh.Sao lại để ý vị trí Võ Chủ Đại Hạ cỏn con này được? Lúc này, Sở Ninh đi đến rót một luồng chân nguyên SiêuPhàm vào cơ thể Hạ Giang, kiểm tra tình trạng vết thương của ông ta.Ngay sau đó. Hắn cau mày.Mười năm trước, Hạ Giang đánh với Đại La Võ Chủ một trận, bị thương nguyên hải!Không cần nói cũng biết nguyên hải quan trọng với tu giả Siêu Phàm đến mức nào.Hiện giờ nguyên hải bị thương, bệnh cũ khó có thể tự khỏi, cho nên mới suy yếu đến vậy.“Kỳ Lân Tử, có thể đợi được người xuất hiện, ta đã rất vui rồi”.Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Ninh, Hạ Giang an ủi.“Tần Hoa Ngữ dưới trướng ta có lẽ có thể chữa khỏi cho ngươi”, Sở Ninh nói.Đan thuật của Tân Hoa Ngữ có một không hai, một khi đột phá linh đan sư, chắc chắn nàng ta có cơ hội chữa trị cho Hạ Giang.“Tùy duyên thôi”, Hạ Giang nói, giọng nói chất chứa sự đăng chát.Ông ta cũng từng nghe danh đan sư Tần Hoa Ngữ của Bắc Cảnh.Nhưng tu luyện đan kỹ đến cấp bậc linh đan sư còn khó hơn cả việc tu giả đột phá cảnh giới Siêu Phàm.Hạ Giang ra lệnh cho kẻ dưới đi quét dọn Dưỡng Tâm Các, sau đó được An Vương dìu đi.Loạn Ngũ Vương đến đây mới kết thúc.Người dân Đại Hạ Vũ Triều chắc chăn sẽ hoảng sợ bất an, còn có rất nhiều việc cần phải giải quyết.Chín chiếc nhẫn Càn Khôn xuất hiện trong lòng bàn tay Sở Ninh.Đây là chiến lợi phẩm hắn thu được khi g iết chết tướng soái và các vương phản loạn.
Ngay cả Hạ Tổ. Cũng chỉ là gia nô của Sở tộc.
“Đối với ta mà nói, vị trí này không có bất kỳ sức hấp dẫn nào cả”.
“Chỉ cần có ta ở đây, Đại Hạ sẽ yên ổn”. “Về sau, tộc Hạ thị vẫn là người đứng đầu Đại Hạ”. Ánh mắt Sở Ninh trở nên hiền hòa.
Trong bốn dòng họ gia nô của Sở tộc, chỉ có tộc Hạ thị trung thành nhất.
Mà hắn trấn thủ Bắc Cảnh của Đại Hạ chẳng qua là vì tấm lòng nhiệt huyết.
Sau khi biết được chuyện của Sở tộc, hắn biết thế giới này rất rộng lớn, Chân Linh có ba nghìn châu.
Đại Hạ Vũ Triều chỉ là một hạt bụi trên Chân Linh đại lục!
“Vâng, vậy tộc Hạ thị bọn ta sẽ thay mặt Kỳ Lân Tử quản lý Đại Hạ Vũ Triều”, Hạ Giang không kiên trì nữa.
Kỳ Lân Tử của Sở gia sinh ra để vô địch, có khả năng sẽ trở thành thần linh.
Sao lại để ý vị trí Võ Chủ Đại Hạ cỏn con này được? Lúc này, Sở Ninh đi đến rót một luồng chân nguyên Siêu
Phàm vào cơ thể Hạ Giang, kiểm tra tình trạng vết thương của ông ta.
Ngay sau đó. Hắn cau mày.
Mười năm trước, Hạ Giang đánh với Đại La Võ Chủ một trận, bị thương nguyên hải!
Không cần nói cũng biết nguyên hải quan trọng với tu giả Siêu Phàm đến mức nào.
Hiện giờ nguyên hải bị thương, bệnh cũ khó có thể tự khỏi, cho nên mới suy yếu đến vậy.
“Kỳ Lân Tử, có thể đợi được người xuất hiện, ta đã rất vui rồi”.
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Ninh, Hạ Giang an ủi.
“Tần Hoa Ngữ dưới trướng ta có lẽ có thể chữa khỏi cho ngươi”, Sở Ninh nói.
Đan thuật của Tân Hoa Ngữ có một không hai, một khi đột phá linh đan sư, chắc chắn nàng ta có cơ hội chữa trị cho Hạ Giang.
“Tùy duyên thôi”, Hạ Giang nói, giọng nói chất chứa sự đăng chát.
Ông ta cũng từng nghe danh đan sư Tần Hoa Ngữ của Bắc Cảnh.
Nhưng tu luyện đan kỹ đến cấp bậc linh đan sư còn khó hơn cả việc tu giả đột phá cảnh giới Siêu Phàm.
Hạ Giang ra lệnh cho kẻ dưới đi quét dọn Dưỡng Tâm Các, sau đó được An Vương dìu đi.
Loạn Ngũ Vương đến đây mới kết thúc.
Người dân Đại Hạ Vũ Triều chắc chăn sẽ hoảng sợ bất an, còn có rất nhiều việc cần phải giải quyết.
Chín chiếc nhẫn Càn Khôn xuất hiện trong lòng bàn tay Sở Ninh.
Đây là chiến lợi phẩm hắn thu được khi g iết chết tướng soái và các vương phản loạn.
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… Ngay cả Hạ Tổ. Cũng chỉ là gia nô của Sở tộc.“Đối với ta mà nói, vị trí này không có bất kỳ sức hấp dẫn nào cả”.“Chỉ cần có ta ở đây, Đại Hạ sẽ yên ổn”. “Về sau, tộc Hạ thị vẫn là người đứng đầu Đại Hạ”. Ánh mắt Sở Ninh trở nên hiền hòa.Trong bốn dòng họ gia nô của Sở tộc, chỉ có tộc Hạ thị trung thành nhất.Mà hắn trấn thủ Bắc Cảnh của Đại Hạ chẳng qua là vì tấm lòng nhiệt huyết.Sau khi biết được chuyện của Sở tộc, hắn biết thế giới này rất rộng lớn, Chân Linh có ba nghìn châu.Đại Hạ Vũ Triều chỉ là một hạt bụi trên Chân Linh đại lục!“Vâng, vậy tộc Hạ thị bọn ta sẽ thay mặt Kỳ Lân Tử quản lý Đại Hạ Vũ Triều”, Hạ Giang không kiên trì nữa.Kỳ Lân Tử của Sở gia sinh ra để vô địch, có khả năng sẽ trở thành thần linh.Sao lại để ý vị trí Võ Chủ Đại Hạ cỏn con này được? Lúc này, Sở Ninh đi đến rót một luồng chân nguyên SiêuPhàm vào cơ thể Hạ Giang, kiểm tra tình trạng vết thương của ông ta.Ngay sau đó. Hắn cau mày.Mười năm trước, Hạ Giang đánh với Đại La Võ Chủ một trận, bị thương nguyên hải!Không cần nói cũng biết nguyên hải quan trọng với tu giả Siêu Phàm đến mức nào.Hiện giờ nguyên hải bị thương, bệnh cũ khó có thể tự khỏi, cho nên mới suy yếu đến vậy.“Kỳ Lân Tử, có thể đợi được người xuất hiện, ta đã rất vui rồi”.Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Sở Ninh, Hạ Giang an ủi.“Tần Hoa Ngữ dưới trướng ta có lẽ có thể chữa khỏi cho ngươi”, Sở Ninh nói.Đan thuật của Tân Hoa Ngữ có một không hai, một khi đột phá linh đan sư, chắc chắn nàng ta có cơ hội chữa trị cho Hạ Giang.“Tùy duyên thôi”, Hạ Giang nói, giọng nói chất chứa sự đăng chát.Ông ta cũng từng nghe danh đan sư Tần Hoa Ngữ của Bắc Cảnh.Nhưng tu luyện đan kỹ đến cấp bậc linh đan sư còn khó hơn cả việc tu giả đột phá cảnh giới Siêu Phàm.Hạ Giang ra lệnh cho kẻ dưới đi quét dọn Dưỡng Tâm Các, sau đó được An Vương dìu đi.Loạn Ngũ Vương đến đây mới kết thúc.Người dân Đại Hạ Vũ Triều chắc chăn sẽ hoảng sợ bất an, còn có rất nhiều việc cần phải giải quyết.Chín chiếc nhẫn Càn Khôn xuất hiện trong lòng bàn tay Sở Ninh.Đây là chiến lợi phẩm hắn thu được khi g iết chết tướng soái và các vương phản loạn.