"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng…
Chương 177: Phúc Diệt Thủ
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Chưa đánh thì sao ngươi biết không được!", ánh mắt Đông Thắng Thái Tử sắc bén.Khí thế của hắn ta gạt ra một tầng khí, bụng chấn ù ù, miệng Động thứ hai xuất hiện.Vòm trời tối đen bỗng trở nên sáng ngời.Linh khi trăm dặm xung quanh hỗn loạn, biến thành chùm sáng, không ngừng chen nhau hướng thẳng về phía Đông Thắng Thái Tử.“Mở”Đông Thắng Thái Tử thét lên, dãy núi cũng lắc lư.Bàn đá có khắc hai chữ Hoá Long mọc đầy rêu vỡ ra, gió mạnh không dứt, thoáng cái lại đứng yên, thời gian như ngừng lại, sau đó mọi thứ khôi phục bìnhthường làm mọi người sợ toát mồ hôi lạnh.Trong giây phút sợ hãi cũng làm họ hiểu ra chuyện gì đang xảy đến.Để đánh với Bắc Vương Đại Hạ, Đông Thắng Thái Tử đã từ Siêu Phàm Tam Cực cưỡng ép nhập Động.Nhìn sang Đông Thắng Thái Tử, mọi người thất thần.Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử trở nên mơ hồ, bị linh khí bao phủ.“Mau nhìn kìa!” Có kẻ tinh mắt chỉ vào đống tuyết đọng đã hoà tan trên đất.Các đoá hoá lần lượt nở trong trời đông lạnh giá.“Sinh mệnh triêu khí quá hùng hậu!”, Vạn Kỷ Ương thầm thì, nhìn lên không trung.Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử đã trở nên rõ ràng.Hắn ta không còn đôi cánh mà là đứng thẳng trong không trung.Sợi tóc trong suốt tuôn như thác, toàn thân không còn gì dơ bẩn, bụng chiếu ra ba miệng Động, dập dìu toả sáng ra sinh mệnh triêu khí, tất cả hiện ra Thập Văn Động.“Bi3n thái!”Với kẻ bình tĩnh như Vạn Kỷ Ương mà cũng phải run rẩy toàn thân.Siêu Phàm bình thường nhập Động thì chẳng khác nào một trận ác chiến.Sau khi thành công thì sức lực cạn kiệt, Động trong trạng thái nguyên thuỷ nhất, cần tu hành mới xuất hiện động văn.Đông Thăng Thái Tử thì khác.Người này có tuyệt học bí pháp Ngũ Tạng, tích luỹ đầy đủ mới đột phá lên Động, có tận 30 vòng động văn, vượt xa Nghiêm Thông bị Sở Ninh đánh chết.Phong thái như thế thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa có thể tiến vào Thiên Tuyệt Bảng của Thanh Châu.“Bắc Vương Đại Hạ, sao, đủ chưa?”, giọng Đông Thắng Thái Tử vang khắp nơi, ba cái Động chấn lên làm mấy ngọn núi lớn sụp đổ.Đông Thắng Thái Tử khí thế quá mạnh, áp hẳn đám người tu vi Siêu Phàm.Ba cái Động càng đáng sợ, nó như tách biệt không gian làm họ không thể cảm nhận hay hấp thu linh khí.Đây là sự áp chế của cảnh giới cao.“Có đủ hay không thì bản thân ngươi phải rõ nhất chứ?”, Sở Ninh bình thản đáp.Đông Thắng Thái Tử nhập Động, nhưng vẫn sợ hãi đao kỹ của hắn.Bằng không thì sao lại dùng ba cái Động để đe doạ toàn trường.Đông Thắng Thái Tử không lên tiếng, người giãn ra, tay như cối xay làm hư không phát ra âm thanh chấn động.Tuyệt học của Đông Thẳng hoàng triều Phúc Diệt Thủ!Đông Thăng Thái Tử tiến Động rồi, thi triển bí kỹ này, lực Động sẽ lan toả bao phủ phạm vi trăm mét, bá đạo đánh về phía Sở Ninh.“Ta và ngươi đều là xưa đâu bằng nay...” Sở Ninh thở ra, bàn tay thon gầy vươn tới.Sở Ninh xuất chưởng như mặt trời chiếu vào tuyết đọng, bao trùm rồi chôn vùi lực Động kia.Đông Thắng Thái Tử cũng không cảm thấy bất ngờ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.Bốp! Bốp! Bốp!Người Đông Thắng Thái Tử đong đưa, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi, khắp nơi đều là tàn ảnh của hắn ta. Hắn ta dùng sát chiêu khác để tấn công Sở Ninh, mọi người sôi trào.“Đây là tuyệt học Động Cảnh của Đông Thắng hoàng triều, Bách Huyễn Thân!”, ánh mắt Vạn Kỷ Ương căng thẳng.Đông Thắng Thái Tử tự bịt đường tương lai nhưng vẫn là kẻ mạnh như cũ.Mới nhập Động thì đã có thể thi triển Bách Huyễn Thân tới mức này. “Bắc Vương Đại Hạ, cố gắng chống đỡ!”, Hạng Bàng lo lắng.
“Chưa đánh thì sao ngươi biết không được!", ánh mắt Đông Thắng Thái Tử sắc bén.
Khí thế của hắn ta gạt ra một tầng khí, bụng chấn ù ù, miệng Động thứ hai xuất hiện.
Vòm trời tối đen bỗng trở nên sáng ngời.
Linh khi trăm dặm xung quanh hỗn loạn, biến thành chùm sáng, không ngừng chen nhau hướng thẳng về phía Đông Thắng Thái Tử.
“Mở”
Đông Thắng Thái Tử thét lên, dãy núi cũng lắc lư.
Bàn đá có khắc hai chữ Hoá Long mọc đầy rêu vỡ ra, gió mạnh không dứt, thoáng cái lại đứng yên, thời gian như ngừng lại, sau đó mọi thứ khôi phục bình
thường làm mọi người sợ toát mồ hôi lạnh.
Trong giây phút sợ hãi cũng làm họ hiểu ra chuyện gì đang xảy đến.
Để đánh với Bắc Vương Đại Hạ, Đông Thắng Thái Tử đã từ Siêu Phàm Tam Cực cưỡng ép nhập Động.
Nhìn sang Đông Thắng Thái Tử, mọi người thất thần.
Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử trở nên mơ hồ, bị linh khí bao phủ.
“Mau nhìn kìa!”
Có kẻ tinh mắt chỉ vào đống tuyết đọng đã hoà tan trên đất.
Các đoá hoá lần lượt nở trong trời đông lạnh giá.
“Sinh mệnh triêu khí quá hùng hậu!”, Vạn Kỷ Ương thầm thì, nhìn lên không trung.
Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử đã trở nên rõ ràng.
Hắn ta không còn đôi cánh mà là đứng thẳng trong không trung.
Sợi tóc trong suốt tuôn như thác, toàn thân không còn gì dơ bẩn, bụng chiếu ra ba miệng Động, dập dìu toả sáng ra sinh mệnh triêu khí, tất cả hiện ra Thập Văn Động.
“Bi3n thái!”
Với kẻ bình tĩnh như Vạn Kỷ Ương mà cũng phải run rẩy toàn thân.
Siêu Phàm bình thường nhập Động thì chẳng khác nào một trận ác chiến.
Sau khi thành công thì sức lực cạn kiệt, Động trong trạng thái nguyên thuỷ nhất, cần tu hành mới xuất hiện động văn.
Đông Thăng Thái Tử thì khác.
Người này có tuyệt học bí pháp Ngũ Tạng, tích luỹ đầy đủ mới đột phá lên Động, có tận 30 vòng động văn, vượt xa Nghiêm Thông bị Sở Ninh đánh chết.
Phong thái như thế thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa có thể tiến vào Thiên Tuyệt Bảng của Thanh Châu.
“Bắc Vương Đại Hạ, sao, đủ chưa?”, giọng Đông Thắng Thái Tử vang khắp nơi, ba cái Động chấn lên làm mấy ngọn núi lớn sụp đổ.
Đông Thắng Thái Tử khí thế quá mạnh, áp hẳn đám người tu vi Siêu Phàm.
Ba cái Động càng đáng sợ, nó như tách biệt không gian làm họ không thể cảm nhận hay hấp thu linh khí.
Đây là sự áp chế của cảnh giới cao.
“Có đủ hay không thì bản thân ngươi phải rõ nhất chứ?”, Sở Ninh bình thản đáp.
Đông Thắng Thái Tử nhập Động, nhưng vẫn sợ hãi đao kỹ của hắn.
Bằng không thì sao lại dùng ba cái Động để đe doạ toàn trường.
Đông Thắng Thái Tử không lên tiếng, người giãn ra, tay như cối xay làm hư không phát ra âm thanh chấn động.
Tuyệt học của Đông Thẳng hoàng triều Phúc Diệt Thủ!
Đông Thăng Thái Tử tiến Động rồi, thi triển bí kỹ này, lực Động sẽ lan toả bao phủ phạm vi trăm mét, bá đạo đánh về phía Sở Ninh.
“Ta và ngươi đều là xưa đâu bằng nay...” Sở Ninh thở ra, bàn tay thon gầy vươn tới.
Sở Ninh xuất chưởng như mặt trời chiếu vào tuyết đọng, bao trùm rồi chôn vùi lực Động kia.
Đông Thắng Thái Tử cũng không cảm thấy bất ngờ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.
Bốp! Bốp! Bốp!
Người Đông Thắng Thái Tử đong đưa, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi, khắp nơi đều là tàn ảnh của hắn ta. Hắn ta dùng sát chiêu khác để tấn công Sở Ninh, mọi người sôi trào.
“Đây là tuyệt học Động Cảnh của Đông Thắng hoàng triều, Bách Huyễn Thân!”, ánh mắt Vạn Kỷ Ương căng thẳng.
Đông Thắng Thái Tử tự bịt đường tương lai nhưng vẫn là kẻ mạnh như cũ.
Mới nhập Động thì đã có thể thi triển Bách Huyễn Thân tới mức này.
“Bắc Vương Đại Hạ, cố gắng chống đỡ!”, Hạng Bàng lo lắng.
Bắc Vương: Yêu Nghiệt Siêu PhàmTác giả: Sở NinhTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn"Người xưa kể lại, trăng máu xuất hiện, tất có tai ương". "Năm trăm năm trước, đúng đêm xuất hiện trăng máu, Hạ Tổ khám phá ra gông cùm xiềng xích, đoạt mệnh với trời, tuổi thọ kéo dài trăm năm, từ đây Đại Hạ Vũ Triều lập đô". "Năm trăm năm mưa gió, Đại Hạ Vũ Triều ta phá tan tin đồn, không ngừng phát triển, dù có minh quân, nhưng cũng xuất hiện lớp lớp thiên kiêu, tuấn kiệt". "Có người sinh ra bất phàm, xưng tôn trong cùng thế hệ; có người thoát khỏi gông xiềng, tiêu dao khắp thế gian". "Vô số nhân vật phong lưu dần biến mất theo năm tháng, bàn về nhân kiệt đương thời, đầu tiên phải nhắc tới "Bắc Vương"". Thanh Sơn Thành, bên trong Thái Nguyệt tửu lâu, một lão già què chân thẳng thắn nói. Cháu gái của lão già nâng mặt, đôi mắt to nhấp nháy. Gia gia bước vào tuổi xế chiều, trước kia cống hiến cho quân đội, nhìn sống chết quen rồi, tâm cảnh sớm đã như một vũng đầm sâu, chỉ khi nhắc đến Bắc Vương mới có cảm xúc khác. Đại Hạ Vũ Triều mênh mông, thử hỏi mấy ai có thể xưng… “Chưa đánh thì sao ngươi biết không được!", ánh mắt Đông Thắng Thái Tử sắc bén.Khí thế của hắn ta gạt ra một tầng khí, bụng chấn ù ù, miệng Động thứ hai xuất hiện.Vòm trời tối đen bỗng trở nên sáng ngời.Linh khi trăm dặm xung quanh hỗn loạn, biến thành chùm sáng, không ngừng chen nhau hướng thẳng về phía Đông Thắng Thái Tử.“Mở”Đông Thắng Thái Tử thét lên, dãy núi cũng lắc lư.Bàn đá có khắc hai chữ Hoá Long mọc đầy rêu vỡ ra, gió mạnh không dứt, thoáng cái lại đứng yên, thời gian như ngừng lại, sau đó mọi thứ khôi phục bìnhthường làm mọi người sợ toát mồ hôi lạnh.Trong giây phút sợ hãi cũng làm họ hiểu ra chuyện gì đang xảy đến.Để đánh với Bắc Vương Đại Hạ, Đông Thắng Thái Tử đã từ Siêu Phàm Tam Cực cưỡng ép nhập Động.Nhìn sang Đông Thắng Thái Tử, mọi người thất thần.Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử trở nên mơ hồ, bị linh khí bao phủ.“Mau nhìn kìa!” Có kẻ tinh mắt chỉ vào đống tuyết đọng đã hoà tan trên đất.Các đoá hoá lần lượt nở trong trời đông lạnh giá.“Sinh mệnh triêu khí quá hùng hậu!”, Vạn Kỷ Ương thầm thì, nhìn lên không trung.Bóng dáng Đông Thắng Thái Tử đã trở nên rõ ràng.Hắn ta không còn đôi cánh mà là đứng thẳng trong không trung.Sợi tóc trong suốt tuôn như thác, toàn thân không còn gì dơ bẩn, bụng chiếu ra ba miệng Động, dập dìu toả sáng ra sinh mệnh triêu khí, tất cả hiện ra Thập Văn Động.“Bi3n thái!”Với kẻ bình tĩnh như Vạn Kỷ Ương mà cũng phải run rẩy toàn thân.Siêu Phàm bình thường nhập Động thì chẳng khác nào một trận ác chiến.Sau khi thành công thì sức lực cạn kiệt, Động trong trạng thái nguyên thuỷ nhất, cần tu hành mới xuất hiện động văn.Đông Thăng Thái Tử thì khác.Người này có tuyệt học bí pháp Ngũ Tạng, tích luỹ đầy đủ mới đột phá lên Động, có tận 30 vòng động văn, vượt xa Nghiêm Thông bị Sở Ninh đánh chết.Phong thái như thế thì chắc chắn chẳng bao lâu nữa có thể tiến vào Thiên Tuyệt Bảng của Thanh Châu.“Bắc Vương Đại Hạ, sao, đủ chưa?”, giọng Đông Thắng Thái Tử vang khắp nơi, ba cái Động chấn lên làm mấy ngọn núi lớn sụp đổ.Đông Thắng Thái Tử khí thế quá mạnh, áp hẳn đám người tu vi Siêu Phàm.Ba cái Động càng đáng sợ, nó như tách biệt không gian làm họ không thể cảm nhận hay hấp thu linh khí.Đây là sự áp chế của cảnh giới cao.“Có đủ hay không thì bản thân ngươi phải rõ nhất chứ?”, Sở Ninh bình thản đáp.Đông Thắng Thái Tử nhập Động, nhưng vẫn sợ hãi đao kỹ của hắn.Bằng không thì sao lại dùng ba cái Động để đe doạ toàn trường.Đông Thắng Thái Tử không lên tiếng, người giãn ra, tay như cối xay làm hư không phát ra âm thanh chấn động.Tuyệt học của Đông Thẳng hoàng triều Phúc Diệt Thủ!Đông Thăng Thái Tử tiến Động rồi, thi triển bí kỹ này, lực Động sẽ lan toả bao phủ phạm vi trăm mét, bá đạo đánh về phía Sở Ninh.“Ta và ngươi đều là xưa đâu bằng nay...” Sở Ninh thở ra, bàn tay thon gầy vươn tới.Sở Ninh xuất chưởng như mặt trời chiếu vào tuyết đọng, bao trùm rồi chôn vùi lực Động kia.Đông Thắng Thái Tử cũng không cảm thấy bất ngờ, đây mới chỉ là khúc dạo đầu mà thôi.Bốp! Bốp! Bốp!Người Đông Thắng Thái Tử đong đưa, tốc độ nhanh đến mức không thể tin nổi, khắp nơi đều là tàn ảnh của hắn ta. Hắn ta dùng sát chiêu khác để tấn công Sở Ninh, mọi người sôi trào.“Đây là tuyệt học Động Cảnh của Đông Thắng hoàng triều, Bách Huyễn Thân!”, ánh mắt Vạn Kỷ Ương căng thẳng.Đông Thắng Thái Tử tự bịt đường tương lai nhưng vẫn là kẻ mạnh như cũ.Mới nhập Động thì đã có thể thi triển Bách Huyễn Thân tới mức này. “Bắc Vương Đại Hạ, cố gắng chống đỡ!”, Hạng Bàng lo lắng.