“Dừng lại.” Một giọng nói uy nghiêm trầm hậu truyền ra từ đoàn xe của quân đội Đế quốc. Các binh lính phía trước vững vàng như thép, xếp thành từng hàng chỉnh tề có kỷ luật, mặt không cảm xúc, tay cầm vũ khi đen ngòm lạnh như băng, đột ngột dừng lại. Cửa kính xe quân đội đi đầu được mở ra, một người đàn ông xuất sắc mặc đồ Nguyên soái của Đế quốc mang đầy huân chương và quân công, ánh mắt sắc bén bắn về những người phía sau. “Còn dám đi theo nữa thì giết không hỏi tội.” Giọng Chu Hàn lạnh như băng, vẻ mặt như sát thần. Một luồng sát khí tiêu điều nồng đậm tản ra, như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng về phía sau. Nếu đổi lại là người thường, thấy chiến thần đi qua gió tanh mưa máu mới nhậm chức, vừa chiến thắng trở về này của Đế quốc, nhất định sẽ sợ đến đái ra quần. Nhưng người đến rõ ràng có quen biết Chu Hàn, mặc dù trong lòng vẫn run sợ không thôi mà vẫn lấy can đảm, nói: “Hàn Nhi, chẳng lẽ ngay cả ba con cũng không muốn nhận nữa ư?” “Ba Giả.” Giọng Chu Hàn hòa hoãn hơn một chút.…

Chương 324

Đế Quốc Chiến ThầnTác giả: Nhất Cân Vãn ChiếuTruyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Sủng“Dừng lại.” Một giọng nói uy nghiêm trầm hậu truyền ra từ đoàn xe của quân đội Đế quốc. Các binh lính phía trước vững vàng như thép, xếp thành từng hàng chỉnh tề có kỷ luật, mặt không cảm xúc, tay cầm vũ khi đen ngòm lạnh như băng, đột ngột dừng lại. Cửa kính xe quân đội đi đầu được mở ra, một người đàn ông xuất sắc mặc đồ Nguyên soái của Đế quốc mang đầy huân chương và quân công, ánh mắt sắc bén bắn về những người phía sau. “Còn dám đi theo nữa thì giết không hỏi tội.” Giọng Chu Hàn lạnh như băng, vẻ mặt như sát thần. Một luồng sát khí tiêu điều nồng đậm tản ra, như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng về phía sau. Nếu đổi lại là người thường, thấy chiến thần đi qua gió tanh mưa máu mới nhậm chức, vừa chiến thắng trở về này của Đế quốc, nhất định sẽ sợ đến đái ra quần. Nhưng người đến rõ ràng có quen biết Chu Hàn, mặc dù trong lòng vẫn run sợ không thôi mà vẫn lấy can đảm, nói: “Hàn Nhi, chẳng lẽ ngay cả ba con cũng không muốn nhận nữa ư?” “Ba Giả.” Giọng Chu Hàn hòa hoãn hơn một chút.… “Mau đóng lại, mau đóng lại đi!” Trong lòng A Cửu liều mạng kêu gào, khôngngừng cầu khẩn cửa thang máy nhanh nhanh đóng lại.Người của Quan lão nhị lao tới với tốc độ rất nhanh, chớp mắt đã đến trước cửathang máy, mà lúc này cửa thang máy chỉ có một khoảng nhỏ nữa thôi là đónglại rồi!Lần đầu tiên trong đời A Cửu có cảm giác tốc độ cửa tháng máy đóng chậm đếnthế, làm cho da đầu anh ta tê dại, lồng ngực đạp như muốn lọt ra ngoài.“Đinh!” May mắn thay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, cửa thang máycuối cùng cũng đóng lại, mà A Cửu cũng được thở phào nhẹ nhõm.Anh ta còn cho rằng chính mình chết chắc luôn rồi, cũng may là sự việc khôngvượt quá tầm kiểm soát, cuối cùng trong thời khắc mấu chốt anh ta tránh thoátđược một kiếp.Thế nhưng tuy tránh thoát được lần này, giờ tiếp theo phải làm gì mới đượcđây?A Cửu vẫn mặc bộ đồ lao công trên người như cũ, anh ta biết rõ là bản thânmình sẽ không chống đỡ được lâu.Rốt cuộc thì mỗi một tầng của Hoàng Hạc lâu có khả năng đều có người củaQuan lão nhị.Giờ phút này A Cửu thật sự không biết nên làm gì cho phải, nhưng ngay sau đóanh ta không còn phân vân hay do dự gì nữa, mà lập tức gọi điện ngay cho ChuHàn.Giờ này anh ta có thể nghĩ đến chỉ có mỗi Chu Hàn thôi, nếu Chu Hàn khôngmuốn giúp thì lúc nào A Cửu cũng có thể chết ở chỗ này.Cùng lúc đó, Chu Hàn đang xem luyện chế đan dược ở Bạch thị.Hai ngày nay Bạch Như Ngọc thế mà trở nên yên ổn nhiều, cũng không làm rachuyện gì. Chẳng qua Chu Hàn cũng lười để ý đến cái bà cô điên này, mặc kệBạch Như Ngọc an tâm cái gì, mưu toan cái gì thì tạm thời Chu Hàn cũng sẽkhông quản cô ta.Nguyên nhân rất đơn giản, thời cơ chưa chín muồi.Một khi thời cơ tới, Chu Hàn mới xem xét rồi quyết định xử lý Bạch Như Ngọcra sao. Dù sao, Chu Hàn cũng phải loại người dễ chọc.Cho dù Bạch Như Ngọc có tìm được chỗ dựa là Cốc Hoài Tĩnh, thì chỉ cần cô tadám chạm vào vảy ngược của Chu Hàn, Chu Hàn sẽ xử lý cô ta ngay.Di động của Chu Hàn bỗng reo lên.Anh nhìn lướt qua thì thấy cuộc gọi là của A Cửu, ngay lập tức liền bắt máy.Sau khi bắt máy lại phát hiện ra tín hiệu bên người kia không được tốt, âm thanhcứ đứt quãng nói gì cũng khong nghe rõ.Lông mày Chu Hàn lập tức nhăn lại, phán đoán đầu tiên của anh là A Cửu cókhả năng đã xảy ra chuyện!Nếu ngay lúc này A Cửu lại xảy ra chuyện, Chu Hàn đương nhiên sẽ không mặckệ.“Thanh Long, Bạch Hổ mau theo tôi đến Đường Thành!” Chu Hàn không do dựngắt điện thoại, lập tức ra lệnh cho Thanh Long và Bạch Hổ.Nghe vậy hai người kia chạy ù ra từ trong góc khuất nào đó, ồn ào xuất hiệntrước mặt Chu Hàn, vẻ mặt đầy cung kính đáp:”Tuân lệnh.”Tô Hàm vừa thấy Chu Hàn muốn đi Đường Thành, cũng vội vã nói:”Em cũngmuốn đi!”Chu Hàn thấy Tô Hàm cũng muốn đi, lập tức không đồng ý lắc đầu: ”Vợ ngoanem đừng nên đi, A Cửu có thể đã gặp chuyện rồi nên anh cần phải đi cứu anhta.”Chu Hàn thành thật trả lời, không dám gạt Tô Hàm tránh cho cô suy nghĩlung tung, nhưng nếu nói ra thì cô sẽ lại càng lo lắng hơn.“A, A Cửu đã xảy ra chuyện gì?” Tô Hàm sửng sốt, rõ ràng không phản ứngkịp.Song Chu Hàn cũng không giải thích nhiều, anh chỉ gật đầu, lên tiếng dỗ dànhnói:”Em và mẹ em ở Bạch thị thì hơn không nên đi lung tung, Chu Tước HuyềnVũ sẽ bảo vệ cho hai người an toàn.”Tô Hàm khẽ cắn môi, nhưng không nói gì thêm nữa.Khi Chu Hàn sắp đi khỏi, cô bỗng mở miệng nói: ”Chu Hàn, anh tới ĐườngThành có thể dành chút thời gian tìm Tề Họa Mi được không? Nếu được thìmang cô ấy về đây.”Nghe được lời này, Chu Hàn cảm thấy sửng sốt. Có thể thấy là trong khoảngthời gian ngắn thì anh đã quên mất người tên Tề Họa Mi rồi, chủ yếu là do lúcnày Chu Hàn vô cũng vội vã.Tô Hàm thấy bộ dạng này của Chu Hàn, chân mày thanh tú của cô hơi nhíu lạinói: “Chu Hàn, anh không thể mặc kệ cô ấy, Tề Họa Mi là bạn thân của em.”Thật ra Tô Hàm cũng không phải tốt bụng mà nói vậy vì để khiến cho Chu Hàncứu Tề Họa Mi.Mà sự thật là Tề Họa Mi và Tô Hàm thật sự đã trở thành bạn thân của nhau, tấtnhiên còn có Hoắc Khai Hà, con gái của Hoắc Tử Kim.“Vợ yêu em cứ yêm tâm, có anh ở đó thì Tề Họa Mi sẽ không có chuyện gìđâu.” Chu Hàn khẽ cười với Tô Hàm, bên trong nụ cười lộ ra sự kiên định.Mà sau khi Tô Hàm nhận được lời đồng ý của Chu Hàn, trong thời gian ngắn vẻmặt đầy kích động.“Vậy cảm ơn chồng nha!” Mặt Tô Hàm gần như đỏ hết cả lên đáp lại.Mà giờ Chu Hàn cũng không có tâm trạng liếc mắt đưa tình với Tô Hàm, tuyanh không bài xích gì cô, nhưng biết rõ lúc nào nên làm gì.“Được.” Chu Hàn cuối cùng cũng nói câu cuối, sau đó lập tức rời đi cùngThanh Long Bạch Hổ, không dừng lại thêm gì nữa.Sau khi rời khỏi Bạch thị, cả ba đi thẳng ra sân bay.Lúc này, A Cửu đang ở trong thang máy tất nhiên là không gọi được cho ChuHàn rồi, cho dù gọi được cũng vô dụng!Mà anh ta cũng không ngu mà ra khỏi thang máy, bởi vì dù đi chỗ nào đi nữa,chỉ cần rời khỏi thang máy chỉ có con đường chết mà thôi.Do đó A Cửu đương nhiên là không ngốc nghếch mà đi ra, anh ta mở vách ngăncủa thang máy ra rồi trốn vào sau đó. đóng lại như cũ.Sau khi anh ta đóng vách ngăn lại, trong thời gian ngắn thì người của Quan lãonhị hoàn toàn không thể tìm ra anh ta.A Cửu lo lắng không nguôi, lúc thang máy hết lên rồi xuống thì trái tim anh tacũng lên lên xuống xuống!Mà bọn người Quan lão nhị lúc này đã lật toàn bộ Hoàng Hạc lâu lên trời, ravào thang máy mấy chục lần rồi mà vẫn không bắt được A Cửu.“Gặp ma rồi hả trời, không thể thế được! Tên kia có thể trốn đi đấu chứ?” Quanlão nhị xoa xoa sau gáy, tức giận nói.Ông ta như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang chất vấn đám tay sai, làm chongười của ông không dám hó hé gì.“Trước tiên dừng thang mang máy lại! Chờ người của chúng ta kiểm tra xongcầu thang bộ xong rồi nói tiếp!” Quan lão nhị lâp tức ra lệnh, phân phó ngườicủa mình một câu.Ngay lúc này, Quan lão nhị muốn phong tỏa toàn bộ Hòang Hạc Lâu, dù là mộtcon ruồi bọ ông cũng không cho thoát được!Mà trước đó Quan lão nhị đã ra lệnh cho người của mình đi tới chỗ cầu thangthoát hiểm rồi.Quan lão nhị đoán chắc rằng A Cửu trốn ở chỗ cầu thang thoát hiểm, giờ chỉchờ người của mình đang kiếm chỗ cầu thang trở về báo cáo tình huống.Chớp mắt đã mười phút trôi qua, cuối cùng người của Quan lão nhị nhận lệnhđã trở về từ cầu thang thoát hiểm trở về.“Quan gia, không tìm được người!”“Quan gia, trong đó đến một con muỗi cũng không có, những chỗ có thể trốnđược chúng tôi đều tìm kĩ hết rồi, chính xác là không có!”Nhưng đây không phải là tin tức mà Quan lão nhị mong muốn, điều này làm ôngta rất khó chịu.“Nếu không có chỗ cầu thang thoát hiểm thì tìm trong phòng của khác, tìm từngphòng một, tôi không tin là có chuyện quái như thế!” Quan lão nhị ra lệnh nói,lên tiếng phân phó việc cho đám người.Sau khi nghe Quan lão nhị ra lệnh, bọn thuộc hạ nhanh chóng làm theo.Rất nhanh một đám lại một đám ra vào mấy chục căn phòng cho khách.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn như không tìm được A Cửu!“Đem tất cả nhân viên trong khách sạn bắt lại, đặc biệt là lao công, tôi muốnkiểm tra từng người một!”

“Mau đóng lại, mau đóng lại đi!” Trong lòng A Cửu liều mạng kêu gào, không

ngừng cầu khẩn cửa thang máy nhanh nhanh đóng lại.

Người của Quan lão nhị lao tới với tốc độ rất nhanh, chớp mắt đã đến trước cửa

thang máy, mà lúc này cửa thang máy chỉ có một khoảng nhỏ nữa thôi là đóng

lại rồi!

Lần đầu tiên trong đời A Cửu có cảm giác tốc độ cửa tháng máy đóng chậm đến

thế, làm cho da đầu anh ta tê dại, lồng ngực đạp như muốn lọt ra ngoài.

“Đinh!” May mắn thay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, cửa thang máy

cuối cùng cũng đóng lại, mà A Cửu cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta còn cho rằng chính mình chết chắc luôn rồi, cũng may là sự việc không

vượt quá tầm kiểm soát, cuối cùng trong thời khắc mấu chốt anh ta tránh thoát

được một kiếp.

Thế nhưng tuy tránh thoát được lần này, giờ tiếp theo phải làm gì mới được

đây?

A Cửu vẫn mặc bộ đồ lao công trên người như cũ, anh ta biết rõ là bản thân

mình sẽ không chống đỡ được lâu.

Rốt cuộc thì mỗi một tầng của Hoàng Hạc lâu có khả năng đều có người của

Quan lão nhị.

Giờ phút này A Cửu thật sự không biết nên làm gì cho phải, nhưng ngay sau đó

anh ta không còn phân vân hay do dự gì nữa, mà lập tức gọi điện ngay cho Chu

Hàn.

Giờ này anh ta có thể nghĩ đến chỉ có mỗi Chu Hàn thôi, nếu Chu Hàn không

muốn giúp thì lúc nào A Cửu cũng có thể chết ở chỗ này.

Cùng lúc đó, Chu Hàn đang xem luyện chế đan dược ở Bạch thị.

Hai ngày nay Bạch Như Ngọc thế mà trở nên yên ổn nhiều, cũng không làm ra

chuyện gì. Chẳng qua Chu Hàn cũng lười để ý đến cái bà cô điên này, mặc kệ

Bạch Như Ngọc an tâm cái gì, mưu toan cái gì thì tạm thời Chu Hàn cũng sẽ

không quản cô ta.

Nguyên nhân rất đơn giản, thời cơ chưa chín muồi.

Một khi thời cơ tới, Chu Hàn mới xem xét rồi quyết định xử lý Bạch Như Ngọc

ra sao. Dù sao, Chu Hàn cũng phải loại người dễ chọc.

Cho dù Bạch Như Ngọc có tìm được chỗ dựa là Cốc Hoài Tĩnh, thì chỉ cần cô ta

dám chạm vào vảy ngược của Chu Hàn, Chu Hàn sẽ xử lý cô ta ngay.

Di động của Chu Hàn bỗng reo lên.

Anh nhìn lướt qua thì thấy cuộc gọi là của A Cửu, ngay lập tức liền bắt máy.

Sau khi bắt máy lại phát hiện ra tín hiệu bên người kia không được tốt, âm thanh

cứ đứt quãng nói gì cũng khong nghe rõ.

Lông mày Chu Hàn lập tức nhăn lại, phán đoán đầu tiên của anh là A Cửu có

khả năng đã xảy ra chuyện!

Nếu ngay lúc này A Cửu lại xảy ra chuyện, Chu Hàn đương nhiên sẽ không mặc

kệ.

“Thanh Long, Bạch Hổ mau theo tôi đến Đường Thành!” Chu Hàn không do dự

ngắt điện thoại, lập tức ra lệnh cho Thanh Long và Bạch Hổ.

Nghe vậy hai người kia chạy ù ra từ trong góc khuất nào đó, ồn ào xuất hiện

trước mặt Chu Hàn, vẻ mặt đầy cung kính đáp:”Tuân lệnh.”

Tô Hàm vừa thấy Chu Hàn muốn đi Đường Thành, cũng vội vã nói:”Em cũng

muốn đi!”

Chu Hàn thấy Tô Hàm cũng muốn đi, lập tức không đồng ý lắc đầu: ”Vợ ngoan

em đừng nên đi, A Cửu có thể đã gặp chuyện rồi nên anh cần phải đi cứu anh

ta.”

Chu Hàn thành thật trả lời, không dám gạt Tô Hàm tránh cho cô suy nghĩ

lung tung, nhưng nếu nói ra thì cô sẽ lại càng lo lắng hơn.

“A, A Cửu đã xảy ra chuyện gì?” Tô Hàm sửng sốt, rõ ràng không phản ứng

kịp.

Song Chu Hàn cũng không giải thích nhiều, anh chỉ gật đầu, lên tiếng dỗ dành

nói:”Em và mẹ em ở Bạch thị thì hơn không nên đi lung tung, Chu Tước Huyền

Vũ sẽ bảo vệ cho hai người an toàn.”

Tô Hàm khẽ cắn môi, nhưng không nói gì thêm nữa.

Khi Chu Hàn sắp đi khỏi, cô bỗng mở miệng nói: ”Chu Hàn, anh tới Đường

Thành có thể dành chút thời gian tìm Tề Họa Mi được không? Nếu được thì

mang cô ấy về đây.”

Nghe được lời này, Chu Hàn cảm thấy sửng sốt. Có thể thấy là trong khoảng

thời gian ngắn thì anh đã quên mất người tên Tề Họa Mi rồi, chủ yếu là do lúc

này Chu Hàn vô cũng vội vã.

Tô Hàm thấy bộ dạng này của Chu Hàn, chân mày thanh tú của cô hơi nhíu lại

nói: “Chu Hàn, anh không thể mặc kệ cô ấy, Tề Họa Mi là bạn thân của em.”

Thật ra Tô Hàm cũng không phải tốt bụng mà nói vậy vì để khiến cho Chu Hàn

cứu Tề Họa Mi.

Mà sự thật là Tề Họa Mi và Tô Hàm thật sự đã trở thành bạn thân của nhau, tất

nhiên còn có Hoắc Khai Hà, con gái của Hoắc Tử Kim.

“Vợ yêu em cứ yêm tâm, có anh ở đó thì Tề Họa Mi sẽ không có chuyện gì

đâu.” Chu Hàn khẽ cười với Tô Hàm, bên trong nụ cười lộ ra sự kiên định.

Mà sau khi Tô Hàm nhận được lời đồng ý của Chu Hàn, trong thời gian ngắn vẻ

mặt đầy kích động.

“Vậy cảm ơn chồng nha!” Mặt Tô Hàm gần như đỏ hết cả lên đáp lại.

Mà giờ Chu Hàn cũng không có tâm trạng liếc mắt đưa tình với Tô Hàm, tuy

anh không bài xích gì cô, nhưng biết rõ lúc nào nên làm gì.

“Được.” Chu Hàn cuối cùng cũng nói câu cuối, sau đó lập tức rời đi cùng

Thanh Long Bạch Hổ, không dừng lại thêm gì nữa.

Sau khi rời khỏi Bạch thị, cả ba đi thẳng ra sân bay.

Lúc này, A Cửu đang ở trong thang máy tất nhiên là không gọi được cho Chu

Hàn rồi, cho dù gọi được cũng vô dụng!

Mà anh ta cũng không ngu mà ra khỏi thang máy, bởi vì dù đi chỗ nào đi nữa,

chỉ cần rời khỏi thang máy chỉ có con đường chết mà thôi.

Do đó A Cửu đương nhiên là không ngốc nghếch mà đi ra, anh ta mở vách ngăn

của thang máy ra rồi trốn vào sau đó. đóng lại như cũ.

Sau khi anh ta đóng vách ngăn lại, trong thời gian ngắn thì người của Quan lão

nhị hoàn toàn không thể tìm ra anh ta.

A Cửu lo lắng không nguôi, lúc thang máy hết lên rồi xuống thì trái tim anh ta

cũng lên lên xuống xuống!

Mà bọn người Quan lão nhị lúc này đã lật toàn bộ Hoàng Hạc lâu lên trời, ra

vào thang máy mấy chục lần rồi mà vẫn không bắt được A Cửu.

“Gặp ma rồi hả trời, không thể thế được! Tên kia có thể trốn đi đấu chứ?” Quan

lão nhị xoa xoa sau gáy, tức giận nói.

Ông ta như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang chất vấn đám tay sai, làm cho

người của ông không dám hó hé gì.

“Trước tiên dừng thang mang máy lại! Chờ người của chúng ta kiểm tra xong

cầu thang bộ xong rồi nói tiếp!” Quan lão nhị lâp tức ra lệnh, phân phó người

của mình một câu.

Ngay lúc này, Quan lão nhị muốn phong tỏa toàn bộ Hòang Hạc Lâu, dù là một

con ruồi bọ ông cũng không cho thoát được!

Mà trước đó Quan lão nhị đã ra lệnh cho người của mình đi tới chỗ cầu thang

thoát hiểm rồi.

Quan lão nhị đoán chắc rằng A Cửu trốn ở chỗ cầu thang thoát hiểm, giờ chỉ

chờ người của mình đang kiếm chỗ cầu thang trở về báo cáo tình huống.

Chớp mắt đã mười phút trôi qua, cuối cùng người của Quan lão nhị nhận lệnh

đã trở về từ cầu thang thoát hiểm trở về.

“Quan gia, không tìm được người!”

“Quan gia, trong đó đến một con muỗi cũng không có, những chỗ có thể trốn

được chúng tôi đều tìm kĩ hết rồi, chính xác là không có!”

Nhưng đây không phải là tin tức mà Quan lão nhị mong muốn, điều này làm ông

ta rất khó chịu.

“Nếu không có chỗ cầu thang thoát hiểm thì tìm trong phòng của khác, tìm từng

phòng một, tôi không tin là có chuyện quái như thế!” Quan lão nhị ra lệnh nói,

lên tiếng phân phó việc cho đám người.

Sau khi nghe Quan lão nhị ra lệnh, bọn thuộc hạ nhanh chóng làm theo.

Rất nhanh một đám lại một đám ra vào mấy chục căn phòng cho khách.

Nhưng kết quả cuối cùng vẫn như không tìm được A Cửu!

“Đem tất cả nhân viên trong khách sạn bắt lại, đặc biệt là lao công, tôi muốnkiểm tra từng người một!”

Đế Quốc Chiến ThầnTác giả: Nhất Cân Vãn ChiếuTruyện Dị Năng, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Sủng“Dừng lại.” Một giọng nói uy nghiêm trầm hậu truyền ra từ đoàn xe của quân đội Đế quốc. Các binh lính phía trước vững vàng như thép, xếp thành từng hàng chỉnh tề có kỷ luật, mặt không cảm xúc, tay cầm vũ khi đen ngòm lạnh như băng, đột ngột dừng lại. Cửa kính xe quân đội đi đầu được mở ra, một người đàn ông xuất sắc mặc đồ Nguyên soái của Đế quốc mang đầy huân chương và quân công, ánh mắt sắc bén bắn về những người phía sau. “Còn dám đi theo nữa thì giết không hỏi tội.” Giọng Chu Hàn lạnh như băng, vẻ mặt như sát thần. Một luồng sát khí tiêu điều nồng đậm tản ra, như một thanh kiếm sắc bén, đâm thẳng về phía sau. Nếu đổi lại là người thường, thấy chiến thần đi qua gió tanh mưa máu mới nhậm chức, vừa chiến thắng trở về này của Đế quốc, nhất định sẽ sợ đến đái ra quần. Nhưng người đến rõ ràng có quen biết Chu Hàn, mặc dù trong lòng vẫn run sợ không thôi mà vẫn lấy can đảm, nói: “Hàn Nhi, chẳng lẽ ngay cả ba con cũng không muốn nhận nữa ư?” “Ba Giả.” Giọng Chu Hàn hòa hoãn hơn một chút.… “Mau đóng lại, mau đóng lại đi!” Trong lòng A Cửu liều mạng kêu gào, khôngngừng cầu khẩn cửa thang máy nhanh nhanh đóng lại.Người của Quan lão nhị lao tới với tốc độ rất nhanh, chớp mắt đã đến trước cửathang máy, mà lúc này cửa thang máy chỉ có một khoảng nhỏ nữa thôi là đónglại rồi!Lần đầu tiên trong đời A Cửu có cảm giác tốc độ cửa tháng máy đóng chậm đếnthế, làm cho da đầu anh ta tê dại, lồng ngực đạp như muốn lọt ra ngoài.“Đinh!” May mắn thay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, cửa thang máycuối cùng cũng đóng lại, mà A Cửu cũng được thở phào nhẹ nhõm.Anh ta còn cho rằng chính mình chết chắc luôn rồi, cũng may là sự việc khôngvượt quá tầm kiểm soát, cuối cùng trong thời khắc mấu chốt anh ta tránh thoátđược một kiếp.Thế nhưng tuy tránh thoát được lần này, giờ tiếp theo phải làm gì mới đượcđây?A Cửu vẫn mặc bộ đồ lao công trên người như cũ, anh ta biết rõ là bản thânmình sẽ không chống đỡ được lâu.Rốt cuộc thì mỗi một tầng của Hoàng Hạc lâu có khả năng đều có người củaQuan lão nhị.Giờ phút này A Cửu thật sự không biết nên làm gì cho phải, nhưng ngay sau đóanh ta không còn phân vân hay do dự gì nữa, mà lập tức gọi điện ngay cho ChuHàn.Giờ này anh ta có thể nghĩ đến chỉ có mỗi Chu Hàn thôi, nếu Chu Hàn khôngmuốn giúp thì lúc nào A Cửu cũng có thể chết ở chỗ này.Cùng lúc đó, Chu Hàn đang xem luyện chế đan dược ở Bạch thị.Hai ngày nay Bạch Như Ngọc thế mà trở nên yên ổn nhiều, cũng không làm rachuyện gì. Chẳng qua Chu Hàn cũng lười để ý đến cái bà cô điên này, mặc kệBạch Như Ngọc an tâm cái gì, mưu toan cái gì thì tạm thời Chu Hàn cũng sẽkhông quản cô ta.Nguyên nhân rất đơn giản, thời cơ chưa chín muồi.Một khi thời cơ tới, Chu Hàn mới xem xét rồi quyết định xử lý Bạch Như Ngọcra sao. Dù sao, Chu Hàn cũng phải loại người dễ chọc.Cho dù Bạch Như Ngọc có tìm được chỗ dựa là Cốc Hoài Tĩnh, thì chỉ cần cô tadám chạm vào vảy ngược của Chu Hàn, Chu Hàn sẽ xử lý cô ta ngay.Di động của Chu Hàn bỗng reo lên.Anh nhìn lướt qua thì thấy cuộc gọi là của A Cửu, ngay lập tức liền bắt máy.Sau khi bắt máy lại phát hiện ra tín hiệu bên người kia không được tốt, âm thanhcứ đứt quãng nói gì cũng khong nghe rõ.Lông mày Chu Hàn lập tức nhăn lại, phán đoán đầu tiên của anh là A Cửu cókhả năng đã xảy ra chuyện!Nếu ngay lúc này A Cửu lại xảy ra chuyện, Chu Hàn đương nhiên sẽ không mặckệ.“Thanh Long, Bạch Hổ mau theo tôi đến Đường Thành!” Chu Hàn không do dựngắt điện thoại, lập tức ra lệnh cho Thanh Long và Bạch Hổ.Nghe vậy hai người kia chạy ù ra từ trong góc khuất nào đó, ồn ào xuất hiệntrước mặt Chu Hàn, vẻ mặt đầy cung kính đáp:”Tuân lệnh.”Tô Hàm vừa thấy Chu Hàn muốn đi Đường Thành, cũng vội vã nói:”Em cũngmuốn đi!”Chu Hàn thấy Tô Hàm cũng muốn đi, lập tức không đồng ý lắc đầu: ”Vợ ngoanem đừng nên đi, A Cửu có thể đã gặp chuyện rồi nên anh cần phải đi cứu anhta.”Chu Hàn thành thật trả lời, không dám gạt Tô Hàm tránh cho cô suy nghĩlung tung, nhưng nếu nói ra thì cô sẽ lại càng lo lắng hơn.“A, A Cửu đã xảy ra chuyện gì?” Tô Hàm sửng sốt, rõ ràng không phản ứngkịp.Song Chu Hàn cũng không giải thích nhiều, anh chỉ gật đầu, lên tiếng dỗ dànhnói:”Em và mẹ em ở Bạch thị thì hơn không nên đi lung tung, Chu Tước HuyềnVũ sẽ bảo vệ cho hai người an toàn.”Tô Hàm khẽ cắn môi, nhưng không nói gì thêm nữa.Khi Chu Hàn sắp đi khỏi, cô bỗng mở miệng nói: ”Chu Hàn, anh tới ĐườngThành có thể dành chút thời gian tìm Tề Họa Mi được không? Nếu được thìmang cô ấy về đây.”Nghe được lời này, Chu Hàn cảm thấy sửng sốt. Có thể thấy là trong khoảngthời gian ngắn thì anh đã quên mất người tên Tề Họa Mi rồi, chủ yếu là do lúcnày Chu Hàn vô cũng vội vã.Tô Hàm thấy bộ dạng này của Chu Hàn, chân mày thanh tú của cô hơi nhíu lạinói: “Chu Hàn, anh không thể mặc kệ cô ấy, Tề Họa Mi là bạn thân của em.”Thật ra Tô Hàm cũng không phải tốt bụng mà nói vậy vì để khiến cho Chu Hàncứu Tề Họa Mi.Mà sự thật là Tề Họa Mi và Tô Hàm thật sự đã trở thành bạn thân của nhau, tấtnhiên còn có Hoắc Khai Hà, con gái của Hoắc Tử Kim.“Vợ yêu em cứ yêm tâm, có anh ở đó thì Tề Họa Mi sẽ không có chuyện gìđâu.” Chu Hàn khẽ cười với Tô Hàm, bên trong nụ cười lộ ra sự kiên định.Mà sau khi Tô Hàm nhận được lời đồng ý của Chu Hàn, trong thời gian ngắn vẻmặt đầy kích động.“Vậy cảm ơn chồng nha!” Mặt Tô Hàm gần như đỏ hết cả lên đáp lại.Mà giờ Chu Hàn cũng không có tâm trạng liếc mắt đưa tình với Tô Hàm, tuyanh không bài xích gì cô, nhưng biết rõ lúc nào nên làm gì.“Được.” Chu Hàn cuối cùng cũng nói câu cuối, sau đó lập tức rời đi cùngThanh Long Bạch Hổ, không dừng lại thêm gì nữa.Sau khi rời khỏi Bạch thị, cả ba đi thẳng ra sân bay.Lúc này, A Cửu đang ở trong thang máy tất nhiên là không gọi được cho ChuHàn rồi, cho dù gọi được cũng vô dụng!Mà anh ta cũng không ngu mà ra khỏi thang máy, bởi vì dù đi chỗ nào đi nữa,chỉ cần rời khỏi thang máy chỉ có con đường chết mà thôi.Do đó A Cửu đương nhiên là không ngốc nghếch mà đi ra, anh ta mở vách ngăncủa thang máy ra rồi trốn vào sau đó. đóng lại như cũ.Sau khi anh ta đóng vách ngăn lại, trong thời gian ngắn thì người của Quan lãonhị hoàn toàn không thể tìm ra anh ta.A Cửu lo lắng không nguôi, lúc thang máy hết lên rồi xuống thì trái tim anh tacũng lên lên xuống xuống!Mà bọn người Quan lão nhị lúc này đã lật toàn bộ Hoàng Hạc lâu lên trời, ravào thang máy mấy chục lần rồi mà vẫn không bắt được A Cửu.“Gặp ma rồi hả trời, không thể thế được! Tên kia có thể trốn đi đấu chứ?” Quanlão nhị xoa xoa sau gáy, tức giận nói.Ông ta như đang lẩm bẩm một mình, lại như đang chất vấn đám tay sai, làm chongười của ông không dám hó hé gì.“Trước tiên dừng thang mang máy lại! Chờ người của chúng ta kiểm tra xongcầu thang bộ xong rồi nói tiếp!” Quan lão nhị lâp tức ra lệnh, phân phó ngườicủa mình một câu.Ngay lúc này, Quan lão nhị muốn phong tỏa toàn bộ Hòang Hạc Lâu, dù là mộtcon ruồi bọ ông cũng không cho thoát được!Mà trước đó Quan lão nhị đã ra lệnh cho người của mình đi tới chỗ cầu thangthoát hiểm rồi.Quan lão nhị đoán chắc rằng A Cửu trốn ở chỗ cầu thang thoát hiểm, giờ chỉchờ người của mình đang kiếm chỗ cầu thang trở về báo cáo tình huống.Chớp mắt đã mười phút trôi qua, cuối cùng người của Quan lão nhị nhận lệnhđã trở về từ cầu thang thoát hiểm trở về.“Quan gia, không tìm được người!”“Quan gia, trong đó đến một con muỗi cũng không có, những chỗ có thể trốnđược chúng tôi đều tìm kĩ hết rồi, chính xác là không có!”Nhưng đây không phải là tin tức mà Quan lão nhị mong muốn, điều này làm ôngta rất khó chịu.“Nếu không có chỗ cầu thang thoát hiểm thì tìm trong phòng của khác, tìm từngphòng một, tôi không tin là có chuyện quái như thế!” Quan lão nhị ra lệnh nói,lên tiếng phân phó việc cho đám người.Sau khi nghe Quan lão nhị ra lệnh, bọn thuộc hạ nhanh chóng làm theo.Rất nhanh một đám lại một đám ra vào mấy chục căn phòng cho khách.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn như không tìm được A Cửu!“Đem tất cả nhân viên trong khách sạn bắt lại, đặc biệt là lao công, tôi muốnkiểm tra từng người một!”

Chương 324