[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng…

Chương 21-2

Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người - Nhất Tiết NgẫuTác giả: Nhất Tiết NgẫuTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng… Thưởng Nam nhìn mớ hỗn độn trước mắt, thứ máu dính trên đế giày không rõ là của con gì, mùi tanh và bụi bặm lẫn trong không khí, cửa kính phủ đầy bụi dày, ánh sáng khó lòng len lỏi vào. Đột nhiên cậu cảm thấy sống mũi cay xè, Ngu Tri Bạch đã lớn lên trong môi trường như thế này sao? Nếu cậu ta cũng biết đau khổ thì nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức không muốn sống như thế nào đây? Cậu không biết mình ngồi xổm ở đó bao lâu, khi đứng dậy với cây chổi trong tay, chân đã tê rần, phải vịn vào tường một lúc lâu mới hồi phục. Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Ngu Tri Bạch xuất hiện ở chỗ rẽ — Thưởng Nam không biết đối phương xuất hiện từ lúc nào. Ánh mắt của Ngu Tri Bạch từ từ di chuyển từ gương mặt Thưởng Nam xuống đôi giày và ống quần dính máu của cậu, cậu ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở nên đờ đẫn, mặt trắng bệch. Thưởng Nam cảm nhận được sự thay đổi của đối phương, lệ khí tăng vọt, cậu bỏ cây chổi xuống, chạy xuống cầu thang, nhào tới ôm chặt cổ Ngu Tri Bạch, hôn lên mặt cậu ta, “Không sao, tôi đã đuổi hết bọn họ rồi…” Ngu Tri Bạch nâng tay, từ từ ôm lấy eo Thưởng Nam. Giống như đã qua cả nửa thế kỷ, Ngu Tri Bạch mới cúi đầu vùi vào hõm cổ của Thưởng Nam, nấc lên một tiếng.

Thưởng Nam nhìn mớ hỗn độn trước mắt, thứ máu dính trên đế giày không rõ là của con gì, mùi tanh và bụi bặm lẫn trong không khí, cửa kính phủ đầy bụi dày, ánh sáng khó lòng len lỏi vào.

 

Đột nhiên cậu cảm thấy sống mũi cay xè, Ngu Tri Bạch đã lớn lên trong môi trường như thế này sao? Nếu cậu ta cũng biết đau khổ thì nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức không muốn sống như thế nào đây?

 

Cậu không biết mình ngồi xổm ở đó bao lâu, khi đứng dậy với cây chổi trong tay, chân đã tê rần, phải vịn vào tường một lúc lâu mới hồi phục.

 

Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Ngu Tri Bạch xuất hiện ở chỗ rẽ — Thưởng Nam không biết đối phương xuất hiện từ lúc nào.

 

Ánh mắt của Ngu Tri Bạch từ từ di chuyển từ gương mặt Thưởng Nam xuống đôi giày và ống quần dính máu của cậu, cậu ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở nên đờ đẫn, mặt trắng bệch.

 

Thưởng Nam cảm nhận được sự thay đổi của đối phương, lệ khí tăng vọt, cậu bỏ cây chổi xuống, chạy xuống cầu thang, nhào tới ôm chặt cổ Ngu Tri Bạch, hôn lên mặt cậu ta, “Không sao, tôi đã đuổi hết bọn họ rồi…”

 

Ngu Tri Bạch nâng tay, từ từ ôm lấy eo Thưởng Nam. Giống như đã qua cả nửa thế kỷ, Ngu Tri Bạch mới cúi đầu vùi vào hõm cổ của Thưởng Nam, nấc lên một tiếng.

Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người - Nhất Tiết NgẫuTác giả: Nhất Tiết NgẫuTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng… Thưởng Nam nhìn mớ hỗn độn trước mắt, thứ máu dính trên đế giày không rõ là của con gì, mùi tanh và bụi bặm lẫn trong không khí, cửa kính phủ đầy bụi dày, ánh sáng khó lòng len lỏi vào. Đột nhiên cậu cảm thấy sống mũi cay xè, Ngu Tri Bạch đã lớn lên trong môi trường như thế này sao? Nếu cậu ta cũng biết đau khổ thì nỗi đau ấy sẽ lớn đến mức không muốn sống như thế nào đây? Cậu không biết mình ngồi xổm ở đó bao lâu, khi đứng dậy với cây chổi trong tay, chân đã tê rần, phải vịn vào tường một lúc lâu mới hồi phục. Khi ngẩng đầu lên, cậu thấy Ngu Tri Bạch xuất hiện ở chỗ rẽ — Thưởng Nam không biết đối phương xuất hiện từ lúc nào. Ánh mắt của Ngu Tri Bạch từ từ di chuyển từ gương mặt Thưởng Nam xuống đôi giày và ống quần dính máu của cậu, cậu ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở nên đờ đẫn, mặt trắng bệch. Thưởng Nam cảm nhận được sự thay đổi của đối phương, lệ khí tăng vọt, cậu bỏ cây chổi xuống, chạy xuống cầu thang, nhào tới ôm chặt cổ Ngu Tri Bạch, hôn lên mặt cậu ta, “Không sao, tôi đã đuổi hết bọn họ rồi…” Ngu Tri Bạch nâng tay, từ từ ôm lấy eo Thưởng Nam. Giống như đã qua cả nửa thế kỷ, Ngu Tri Bạch mới cúi đầu vùi vào hõm cổ của Thưởng Nam, nấc lên một tiếng.

Chương 21-2