[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng…

Chương 23-2

Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người - Nhất Tiết NgẫuTác giả: Nhất Tiết NgẫuTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng… Ở nhà, Ngu Xương Nguyệt vẫn đang xem TV. Chiếc TV cũ kỹ phát bộ phim xưa cũ, những nhân vật trong phim có biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể cực kỳ phóng đại, nhưng Ngu Xương Nguyệt xem rất hăng say, mắt vẫn mở to. Nghe thấy tiếng mở cửa, bà quay đầu nhìn ra cửa, rồi lại nhìn thấy Thưởng Nam, bà nói: "Lại đến nữa à.” "Chào buổi tối bà ngoại ạ!" Thưởng Nam không để tâm thái độ hờ hững của Ngu Xương Nguyệt. Ngu Tri Bạch đặt cặp sách của mình và Thưởng Nam xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, mím môi nghiêm túc chọn đồ ngủ. Quần áo của cậu ta không nhiều, cậu cũng chẳng mấy để ý vẻ ngoài, chỉ cần mặc được là được. Mỗi lần may đồ cũng rất cẩu thả, có bộ quần dài mà hai ống quần dài ngắn khác nhau. Nhưng Ngu Tri Bạch cũng không hy vọng Thưởng Nam mặc quần áo qua loa như vậy. Hay là làm tạm một bộ mới, nhưng chắc sẽ không kịp khô. "Ngu Tri Bạch, tôi không để ý nhiều đâu, mặc được là ổn rồi." Thưởng Nam đứng ở cửa phòng nói. Ngu Tri Bạch lấy ra một miễn cưỡng ổn, hơi mỏng, không phải đồ cậu ta tự làm mà là bộ mua vào dịp Tết năm ngoái, cậu chưa từng mặc. Thưởng Nam quen với việc tắm trước khi đi ngủ, nhưng phòng tắm nhà Ngu Tri Bạch hơi nhỏ, dòng nước chảy mạnh, đập vào da cũng khá đau. Vì thế cậu tắm nhanh, cũng không nhìn kỹ phòng tắm. Lúc dùng khăn lông khô lau mặt, hơi nóng trong phòng tắm dần tan, mái tóc ướt trước trán bị khăn đẩy lên, cậu quay người định lấy quần áo thì bất ngờ nhìn thấy cả hàng người giấy nhỏ trên kệ gương, cậu đứng ngẩn ra. Ngu Tri Bạch đang làm bài tập, cửa phòng bất ngờ bị đẩy mạnh, Thưởng Nam ướt sũng vọt vào. Cậu xụ mặt đứng bên cạnh Ngu Tri Bạch, nắm chặt tay, không nói một lời. Ngu Tri Bạch không hiểu: "Sao vậy?” Thưởng Nam ném cả nắm người giấy nhỏ lên bàn. Những người giấy nhỏ bị cậu nắm chặt đã sợ hãi vô cùng, vừa thoát khỏi tay thì liền tản ra khắp bàn. "Không phải tôi bảo chúng vào đâu, là chúng tự vào đấy, chúng muốn xem.” Trong đầu Thưởng Nam xoay chuyển rất nhanh, "Chúng muốn xem, có nghĩa là cậu muốn xem, đúng không?” Ngu Tri Bạch cúi đầu nhìn đôi chân đang mang dép lê của Thưởng Nam, ngón chân vẫn còn ướt, phủ một lớp nước mỏng. Ngu Tri Bạch từ từ ngẩng lên, đôi môi đỏ rực, ánh mắt đen kịt như mực, cậu ta nhếch môi, trả lời: "Đúng vậy.”

Ở nhà, Ngu Xương Nguyệt vẫn đang xem TV. Chiếc TV cũ kỹ phát bộ phim xưa cũ, những nhân vật trong phim có biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể cực kỳ phóng đại, nhưng Ngu Xương Nguyệt xem rất hăng say, mắt vẫn mở to.

 

Nghe thấy tiếng mở cửa, bà quay đầu nhìn ra cửa, rồi lại nhìn thấy Thưởng Nam, bà nói: "Lại đến nữa à.”

 

"Chào buổi tối bà ngoại ạ!" Thưởng Nam không để tâm thái độ hờ hững của Ngu Xương Nguyệt.

 

Ngu Tri Bạch đặt cặp sách của mình và Thưởng Nam xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, mím môi nghiêm túc chọn đồ ngủ.

 

Quần áo của cậu ta không nhiều, cậu cũng chẳng mấy để ý vẻ ngoài, chỉ cần mặc được là được. Mỗi lần may đồ cũng rất cẩu thả, có bộ quần dài mà hai ống quần dài ngắn khác nhau.

 

Nhưng Ngu Tri Bạch cũng không hy vọng Thưởng Nam mặc quần áo qua loa như vậy.

 

Hay là làm tạm một bộ mới, nhưng chắc sẽ không kịp khô.

 

"Ngu Tri Bạch, tôi không để ý nhiều đâu, mặc được là ổn rồi." Thưởng Nam đứng ở cửa phòng nói.

 

Ngu Tri Bạch lấy ra một miễn cưỡng ổn, hơi mỏng, không phải đồ cậu ta tự làm mà là bộ mua vào dịp Tết năm ngoái, cậu chưa từng mặc.

 

Thưởng Nam quen với việc tắm trước khi đi ngủ, nhưng phòng tắm nhà Ngu Tri Bạch hơi nhỏ, dòng nước chảy mạnh, đập vào da cũng khá đau.

 

Vì thế cậu tắm nhanh, cũng không nhìn kỹ phòng tắm.

 

Lúc dùng khăn lông khô lau mặt, hơi nóng trong phòng tắm dần tan, mái tóc ướt trước trán bị khăn đẩy lên, cậu quay người định lấy quần áo thì bất ngờ nhìn thấy cả hàng người giấy nhỏ trên kệ gương, cậu đứng ngẩn ra.

 

Ngu Tri Bạch đang làm bài tập, cửa phòng bất ngờ bị đẩy mạnh, Thưởng Nam ướt sũng vọt vào. Cậu xụ mặt đứng bên cạnh Ngu Tri Bạch, nắm chặt tay, không nói một lời.

 

Ngu Tri Bạch không hiểu: "Sao vậy?”

 

Thưởng Nam ném cả nắm người giấy nhỏ lên bàn. Những người giấy nhỏ bị cậu nắm chặt đã sợ hãi vô cùng, vừa thoát khỏi tay thì liền tản ra khắp bàn.

 

"Không phải tôi bảo chúng vào đâu, là chúng tự vào đấy, chúng muốn xem.”

 

Trong đầu Thưởng Nam xoay chuyển rất nhanh, "Chúng muốn xem, có nghĩa là cậu muốn xem, đúng không?”

 

Ngu Tri Bạch cúi đầu nhìn đôi chân đang mang dép lê của Thưởng Nam, ngón chân vẫn còn ướt, phủ một lớp nước mỏng.

 

Ngu Tri Bạch từ từ ngẩng lên, đôi môi đỏ rực, ánh mắt đen kịt như mực, cậu ta nhếch môi, trả lời: "Đúng vậy.”

Bạn Trai Tôi Không Phải Là Người - Nhất Tiết NgẫuTác giả: Nhất Tiết NgẫuTruyện Đam Mỹ, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Sủng[14: Chúc mừng Nam Nam đã thành công liên kết với hệ thống cứu rỗi quái vật.]   [14: Mã số nhân viên phục vụ lần này là 0900114, cậu có thể gọi tôi là Mười Bốn, hoặc là Bốn.]   [14: Cậu đã trở thành người thực vật sau một tai nạn xe hơi ở thế giới ban đầu của mình. Nếu hoàn thành nhiệm vụ này, các chức năng cơ thể của cậu sẽ được khôi phục, tức là cậu sẽ có cơ hội sống lại lần thứ hai.]   [14: Chúng tôi sẽ tạm thời phong tỏa ký ức của cậu về thế giới ban đầu để tránh ảnh hưởng hoặc cản trở tiến độ thực hiện nhiệm vụ, tuy nhiên, mỗi khi cậu thành công cứu rỗi một con quái vật, tôi sẽ giải phóng một phần ký ức cho cậu.]   14 giải thích rất rõ ràng, nếu cậu từ chối, thì khi trở về thế giới ban đầu cậu sẽ phải đối mặt với thực tế là mình đã chết.   Trở về cũng vô dụng.   Thưởng Nam mở to mắt, cảm giác như ai đó vừa đùa giỡn vỗ vào vai mình một cái. Ngay sau đó, giọng nói của một nam sinh đang trong thời kỳ vỡ giọng vang lên bên tai cậu, "Nam Nam, sao không ra tay?”   “Cái gì?”   Thưởng… Ở nhà, Ngu Xương Nguyệt vẫn đang xem TV. Chiếc TV cũ kỹ phát bộ phim xưa cũ, những nhân vật trong phim có biểu cảm và ngôn ngữ cơ thể cực kỳ phóng đại, nhưng Ngu Xương Nguyệt xem rất hăng say, mắt vẫn mở to. Nghe thấy tiếng mở cửa, bà quay đầu nhìn ra cửa, rồi lại nhìn thấy Thưởng Nam, bà nói: "Lại đến nữa à.” "Chào buổi tối bà ngoại ạ!" Thưởng Nam không để tâm thái độ hờ hững của Ngu Xương Nguyệt. Ngu Tri Bạch đặt cặp sách của mình và Thưởng Nam xuống, sau đó đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, mím môi nghiêm túc chọn đồ ngủ. Quần áo của cậu ta không nhiều, cậu cũng chẳng mấy để ý vẻ ngoài, chỉ cần mặc được là được. Mỗi lần may đồ cũng rất cẩu thả, có bộ quần dài mà hai ống quần dài ngắn khác nhau. Nhưng Ngu Tri Bạch cũng không hy vọng Thưởng Nam mặc quần áo qua loa như vậy. Hay là làm tạm một bộ mới, nhưng chắc sẽ không kịp khô. "Ngu Tri Bạch, tôi không để ý nhiều đâu, mặc được là ổn rồi." Thưởng Nam đứng ở cửa phòng nói. Ngu Tri Bạch lấy ra một miễn cưỡng ổn, hơi mỏng, không phải đồ cậu ta tự làm mà là bộ mua vào dịp Tết năm ngoái, cậu chưa từng mặc. Thưởng Nam quen với việc tắm trước khi đi ngủ, nhưng phòng tắm nhà Ngu Tri Bạch hơi nhỏ, dòng nước chảy mạnh, đập vào da cũng khá đau. Vì thế cậu tắm nhanh, cũng không nhìn kỹ phòng tắm. Lúc dùng khăn lông khô lau mặt, hơi nóng trong phòng tắm dần tan, mái tóc ướt trước trán bị khăn đẩy lên, cậu quay người định lấy quần áo thì bất ngờ nhìn thấy cả hàng người giấy nhỏ trên kệ gương, cậu đứng ngẩn ra. Ngu Tri Bạch đang làm bài tập, cửa phòng bất ngờ bị đẩy mạnh, Thưởng Nam ướt sũng vọt vào. Cậu xụ mặt đứng bên cạnh Ngu Tri Bạch, nắm chặt tay, không nói một lời. Ngu Tri Bạch không hiểu: "Sao vậy?” Thưởng Nam ném cả nắm người giấy nhỏ lên bàn. Những người giấy nhỏ bị cậu nắm chặt đã sợ hãi vô cùng, vừa thoát khỏi tay thì liền tản ra khắp bàn. "Không phải tôi bảo chúng vào đâu, là chúng tự vào đấy, chúng muốn xem.” Trong đầu Thưởng Nam xoay chuyển rất nhanh, "Chúng muốn xem, có nghĩa là cậu muốn xem, đúng không?” Ngu Tri Bạch cúi đầu nhìn đôi chân đang mang dép lê của Thưởng Nam, ngón chân vẫn còn ướt, phủ một lớp nước mỏng. Ngu Tri Bạch từ từ ngẩng lên, đôi môi đỏ rực, ánh mắt đen kịt như mực, cậu ta nhếch môi, trả lời: "Đúng vậy.”

Chương 23-2