Nữ đế tên thật là Tuyết Hoàng Vi Nữ đế trên thiên giới có tuổi hàng vạn năm , là tiên thần có sức mạng lớn. Yêu nhầm tra nam kết cục bị phản bội hại tới trùng sinh xuống trần gian. Từng cai quản Tây Nam Trần Tử Khuynh người trần tu đắc đạo thành tiên có tu vi cao chỉ sau Nữ đế vì nàng là người cai quan thôi chứ nói về tài năng khác Khuynh có thừa ăn đứt nữ đế . 870 năm tuổi đi tu khi 37 tuổi . Em gái nuôi của tiên đế vùng khác Tiên đế : Bắc Thế Long Tiên đế ngang ngửa với Nữ đế cai quản vùng Đông Bắc như họ mình . Nhỉnh hơn nữ đế về thiên phú y thuật của mình , được người trần thế phong là Đế Y . Cũng chết vì bị hạ sát trong tiệc thành hôn của Nữ đế , là anh nuôi của Tử Khuynh thuộc tính Anh trai quốc dân . Quách Nhị Thành hôn phu cũ của Nữ đế kẻ phản bội nàng . 123 tuổi , mới tu đắc đạo Gian díu với gái bán hoa Và vài nhân vật khác mị chưa kể được :))
Chương 57
Sủng Nữ Đế Thiên Giới Làm Lão BàTác giả: rubtranTruyện Bách Hợp, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngNữ đế tên thật là Tuyết Hoàng Vi Nữ đế trên thiên giới có tuổi hàng vạn năm , là tiên thần có sức mạng lớn. Yêu nhầm tra nam kết cục bị phản bội hại tới trùng sinh xuống trần gian. Từng cai quản Tây Nam Trần Tử Khuynh người trần tu đắc đạo thành tiên có tu vi cao chỉ sau Nữ đế vì nàng là người cai quan thôi chứ nói về tài năng khác Khuynh có thừa ăn đứt nữ đế . 870 năm tuổi đi tu khi 37 tuổi . Em gái nuôi của tiên đế vùng khác Tiên đế : Bắc Thế Long Tiên đế ngang ngửa với Nữ đế cai quản vùng Đông Bắc như họ mình . Nhỉnh hơn nữ đế về thiên phú y thuật của mình , được người trần thế phong là Đế Y . Cũng chết vì bị hạ sát trong tiệc thành hôn của Nữ đế , là anh nuôi của Tử Khuynh thuộc tính Anh trai quốc dân . Quách Nhị Thành hôn phu cũ của Nữ đế kẻ phản bội nàng . 123 tuổi , mới tu đắc đạo Gian díu với gái bán hoa Và vài nhân vật khác mị chưa kể được :)) Tử Khuynh làm phước thì làm cho chót vậy , nhiều khi đây cũng là nhân duyên ai mà biết được .- Vậy , tôi dạy cậu nhé !- Cô ! Cô bao nhiêu tuổi vậy mà đòi dạy tôi !.Khuynh nén giận- Đủ tuổi để dạy cho anh cách làm một đĩa mì ăn được !Câu mỉa đánh trúng tim đen chàng thanh niên Kiến kia một vố đau .Hoàng Kiến gặm môi chìa cái muỗng ra đưa cô , mặt đỏ lừ lên .- Đây ! Hứ!" cậu ta đúng như con nít vậy , nhưng mà .. Tại sao mình lại có cảm giác là lạ !? "Tử Khuynh tháo cái mũ lưỡi trai xuống , gương mặt tuyệt mỹ của cô lần nữa được phơi ra , Hoàng Kiến đến cái tuổi bóng hồng qua nhà , là lần đầu tiên thấy nhan sắc một người con gái trẻ mà đẹp đến nhức nách như vậy !Hoàng Kiến thay đổi thái độ 180 độ xoay sang niềm nở nhưng mặt lại đỏ tía tai lên , Tử Khuynh chẳng quan tâm vì điều này đã là quá quen với cô một cách không thể nào quen hơn được .Hoàng Kiến loay hoay không biết làm gì để giúp cô đành đứng lù một góc nhìn họcTử Khuynh sai cậu đi rửa đồ rau củ quả , đôi bàn tay điêu luyện mềm mại lướt con dao lên thớ thịt lợn tươi , tiếng băm thịt lạch cạch nhẹ nhàng , chỉ mấy chốc mùi xào thịt thơm với hành đã ngào ngạt tấn công cả khu hội chợ .Mọi người theo mùi hương đi tới gian mì xào của Hoàng Kiệt càng lúc càng đông , nhìn cô gái đang đảo mì điêu luyện cùng màu sắc rau củ quả đầy quyến rũ , Chẳng ngoa khi được nêm thử tay nghề của cô . Hoàng Kiến vừa chạy bàn vừa vào bếp nhìn công thức cô làm , lẩm nhẩm theo đến thuộc làu .- Cho tôi 2 suât !- 1 suất đê !- Cho 3 suất ! Không thêm 4 suất nữa !Tiếng người reo lên gọi món lát cả tiếng xào mì đang lùng bùng trong gian hàng , vậy là chỉ trong 5 canh giờ gian hàng mì xào của Hoàng Kiến hết sạch kì và thực phẩm , những gì còn sót lại chỉ còn lại là đống đĩa thìa ngổn ngang chất đầy núi !Hoàng Kiến mắt sáng rực ngồi đếm mê man tệp tiền cứ đếm lại có tệp khác chờ cậu đếm .- Hí hí , hít hà , hít hà ! ~ aaaa đúng là mùi thơm nhất mà!Tử Khuynh nhìn trời cũng sẩm tối rồi , không ngờ vì một thanh niên mà cô quên mất cả buổi đi chơi.- Tôi phải về đây ! Cậu học được rồi chứ !- Chưa thực hành , nhưng tôi đã nhớ hết tất cả gia vị !Hoàng Kiến hí hửng khoe , bỗng dưng từ đâu xuất hiện một cậu thanh niên cao đến trước cửa gian hàng Hoàng Kiến , cũng đội mũ lưỡi trai , mặc một bộ đồ dạ trắng- Xin hỏi , đây có phải là gian hàng mĩ xào Hoàng Kiến không ạ !- Cậu hỏi thừa quad không , nhìn trên bảng biển có tên là biết mà !Hoàng Kiến nói- À... Ờ .. Tôi hỏi cho chắc chắn thôi ! Còn mì không ông chủ , tôi đến muộn quá !Giọng cậu thanh niên nhẹ nhẹ , Tử Khuynh nghe sao có cảm giác quen quen- Không , hết từ chiều rồi ! Có thì mai đến !- Ư.... Không còn nữa sao , tiếc quá ! Thế này đi ..Cạch !Cậu thanh niên rút trong túi áo ra một cọc tiền mới cứng đặt lên bàn trước mặt Hoàng Kiến- Toàn bộ mì ngày mai tôi mua hết !Hoàng Kiến lần đầu tiên trong đời được nhìn một cọc tiền 500 đô mới cóng như vậy , so với tiền bán hôm nay số này gấp đôi nhiều lần .Hoàng Kiến gật gật cái đầu , tay cầm tiền lạch phạc ngửi- Vậy còn mì không !Lại câu hỏi ban nãy- Không ! Tôi đã..- Còn đó !- Sư phụ !Hoàng Kiến chuyển xưng hô sang sư phụ- Còn phần của tôi và cậu đúng không ! Lấy phần của tôi cho cậu ta đi !- Nhưng sư phụ không ăn sao ?- Không , tôi không đói !- C.. Chị !Tiếng gọi xưng hô lấy chú ý từ hai người dồn về cậu thanh niên .- Tôi quen cậu sao !Cậu thanh niên run run bỏ mũ ra , gương mặt thân quen làm Tử Khuynh bội phần sốc .- Tiểu Niêm !!!
Tử Khuynh làm phước thì làm cho chót vậy , nhiều khi đây cũng là nhân duyên ai mà biết được .
- Vậy , tôi dạy cậu nhé !
- Cô ! Cô bao nhiêu tuổi vậy mà đòi dạy tôi !.
Khuynh nén giận
- Đủ tuổi để dạy cho anh cách làm một đĩa mì ăn được !
Câu mỉa đánh trúng tim đen chàng thanh niên Kiến kia một vố đau .
Hoàng Kiến gặm môi chìa cái muỗng ra đưa cô , mặt đỏ lừ lên .
- Đây ! Hứ!
" cậu ta đúng như con nít vậy , nhưng mà .. Tại sao mình lại có cảm giác là lạ !? "
Tử Khuynh tháo cái mũ lưỡi trai xuống , gương mặt tuyệt mỹ của cô lần nữa được phơi ra , Hoàng Kiến đến cái tuổi bóng hồng qua nhà , là lần đầu tiên thấy nhan sắc một người con gái trẻ mà đẹp đến nhức nách như vậy !
Hoàng Kiến thay đổi thái độ 180 độ xoay sang niềm nở nhưng mặt lại đỏ tía tai lên , Tử Khuynh chẳng quan tâm vì điều này đã là quá quen với cô một cách không thể nào quen hơn được .
Hoàng Kiến loay hoay không biết làm gì để giúp cô đành đứng lù một góc nhìn học
Tử Khuynh sai cậu đi rửa đồ rau củ quả , đôi bàn tay điêu luyện mềm mại lướt con dao lên thớ thịt lợn tươi , tiếng băm thịt lạch cạch nhẹ nhàng , chỉ mấy chốc mùi xào thịt thơm với hành đã ngào ngạt tấn công cả khu hội chợ .
Mọi người theo mùi hương đi tới gian mì xào của Hoàng Kiệt càng lúc càng đông , nhìn cô gái đang đảo mì điêu luyện cùng màu sắc rau củ quả đầy quyến rũ , Chẳng ngoa khi được nêm thử tay nghề của cô . Hoàng Kiến vừa chạy bàn vừa vào bếp nhìn công thức cô làm , lẩm nhẩm theo đến thuộc làu .
- Cho tôi 2 suât !
- 1 suất đê !
- Cho 3 suất ! Không thêm 4 suất nữa !
Tiếng người reo lên gọi món lát cả tiếng xào mì đang lùng bùng trong gian hàng , vậy là chỉ trong 5 canh giờ gian hàng mì xào của Hoàng Kiến hết sạch kì và thực phẩm , những gì còn sót lại chỉ còn lại là đống đĩa thìa ngổn ngang chất đầy núi !
Hoàng Kiến mắt sáng rực ngồi đếm mê man tệp tiền cứ đếm lại có tệp khác chờ cậu đếm .
- Hí hí , hít hà , hít hà ! ~ aaaa đúng là mùi thơm nhất mà!
Tử Khuynh nhìn trời cũng sẩm tối rồi , không ngờ vì một thanh niên mà cô quên mất cả buổi đi chơi.
- Tôi phải về đây ! Cậu học được rồi chứ !
- Chưa thực hành , nhưng tôi đã nhớ hết tất cả gia vị !
Hoàng Kiến hí hửng khoe , bỗng dưng từ đâu xuất hiện một cậu thanh niên cao đến trước cửa gian hàng Hoàng Kiến , cũng đội mũ lưỡi trai , mặc một bộ đồ dạ trắng
- Xin hỏi , đây có phải là gian hàng mĩ xào Hoàng Kiến không ạ !
- Cậu hỏi thừa quad không , nhìn trên bảng biển có tên là biết mà !
Hoàng Kiến nói
- À... Ờ .. Tôi hỏi cho chắc chắn thôi ! Còn mì không ông chủ , tôi đến muộn quá !
Giọng cậu thanh niên nhẹ nhẹ , Tử Khuynh nghe sao có cảm giác quen quen
- Không , hết từ chiều rồi ! Có thì mai đến !
- Ư.... Không còn nữa sao , tiếc quá ! Thế này đi ..
Cạch !
Cậu thanh niên rút trong túi áo ra một cọc tiền mới cứng đặt lên bàn trước mặt Hoàng Kiến
- Toàn bộ mì ngày mai tôi mua hết !
Hoàng Kiến lần đầu tiên trong đời được nhìn một cọc tiền 500 đô mới cóng như vậy , so với tiền bán hôm nay số này gấp đôi nhiều lần .
Hoàng Kiến gật gật cái đầu , tay cầm tiền lạch phạc ngửi
- Vậy còn mì không !
Lại câu hỏi ban nãy
- Không ! Tôi đã..
- Còn đó !
- Sư phụ !
Hoàng Kiến chuyển xưng hô sang sư phụ
- Còn phần của tôi và cậu đúng không ! Lấy phần của tôi cho cậu ta đi !
- Nhưng sư phụ không ăn sao ?
- Không , tôi không đói !
- C.. Chị !
Tiếng gọi xưng hô lấy chú ý từ hai người dồn về cậu thanh niên .
- Tôi quen cậu sao !
Cậu thanh niên run run bỏ mũ ra , gương mặt thân quen làm Tử Khuynh bội phần sốc .
- Tiểu Niêm !!!
Sủng Nữ Đế Thiên Giới Làm Lão BàTác giả: rubtranTruyện Bách Hợp, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngược, Truyện Xuyên KhôngNữ đế tên thật là Tuyết Hoàng Vi Nữ đế trên thiên giới có tuổi hàng vạn năm , là tiên thần có sức mạng lớn. Yêu nhầm tra nam kết cục bị phản bội hại tới trùng sinh xuống trần gian. Từng cai quản Tây Nam Trần Tử Khuynh người trần tu đắc đạo thành tiên có tu vi cao chỉ sau Nữ đế vì nàng là người cai quan thôi chứ nói về tài năng khác Khuynh có thừa ăn đứt nữ đế . 870 năm tuổi đi tu khi 37 tuổi . Em gái nuôi của tiên đế vùng khác Tiên đế : Bắc Thế Long Tiên đế ngang ngửa với Nữ đế cai quản vùng Đông Bắc như họ mình . Nhỉnh hơn nữ đế về thiên phú y thuật của mình , được người trần thế phong là Đế Y . Cũng chết vì bị hạ sát trong tiệc thành hôn của Nữ đế , là anh nuôi của Tử Khuynh thuộc tính Anh trai quốc dân . Quách Nhị Thành hôn phu cũ của Nữ đế kẻ phản bội nàng . 123 tuổi , mới tu đắc đạo Gian díu với gái bán hoa Và vài nhân vật khác mị chưa kể được :)) Tử Khuynh làm phước thì làm cho chót vậy , nhiều khi đây cũng là nhân duyên ai mà biết được .- Vậy , tôi dạy cậu nhé !- Cô ! Cô bao nhiêu tuổi vậy mà đòi dạy tôi !.Khuynh nén giận- Đủ tuổi để dạy cho anh cách làm một đĩa mì ăn được !Câu mỉa đánh trúng tim đen chàng thanh niên Kiến kia một vố đau .Hoàng Kiến gặm môi chìa cái muỗng ra đưa cô , mặt đỏ lừ lên .- Đây ! Hứ!" cậu ta đúng như con nít vậy , nhưng mà .. Tại sao mình lại có cảm giác là lạ !? "Tử Khuynh tháo cái mũ lưỡi trai xuống , gương mặt tuyệt mỹ của cô lần nữa được phơi ra , Hoàng Kiến đến cái tuổi bóng hồng qua nhà , là lần đầu tiên thấy nhan sắc một người con gái trẻ mà đẹp đến nhức nách như vậy !Hoàng Kiến thay đổi thái độ 180 độ xoay sang niềm nở nhưng mặt lại đỏ tía tai lên , Tử Khuynh chẳng quan tâm vì điều này đã là quá quen với cô một cách không thể nào quen hơn được .Hoàng Kiến loay hoay không biết làm gì để giúp cô đành đứng lù một góc nhìn họcTử Khuynh sai cậu đi rửa đồ rau củ quả , đôi bàn tay điêu luyện mềm mại lướt con dao lên thớ thịt lợn tươi , tiếng băm thịt lạch cạch nhẹ nhàng , chỉ mấy chốc mùi xào thịt thơm với hành đã ngào ngạt tấn công cả khu hội chợ .Mọi người theo mùi hương đi tới gian mì xào của Hoàng Kiệt càng lúc càng đông , nhìn cô gái đang đảo mì điêu luyện cùng màu sắc rau củ quả đầy quyến rũ , Chẳng ngoa khi được nêm thử tay nghề của cô . Hoàng Kiến vừa chạy bàn vừa vào bếp nhìn công thức cô làm , lẩm nhẩm theo đến thuộc làu .- Cho tôi 2 suât !- 1 suất đê !- Cho 3 suất ! Không thêm 4 suất nữa !Tiếng người reo lên gọi món lát cả tiếng xào mì đang lùng bùng trong gian hàng , vậy là chỉ trong 5 canh giờ gian hàng mì xào của Hoàng Kiến hết sạch kì và thực phẩm , những gì còn sót lại chỉ còn lại là đống đĩa thìa ngổn ngang chất đầy núi !Hoàng Kiến mắt sáng rực ngồi đếm mê man tệp tiền cứ đếm lại có tệp khác chờ cậu đếm .- Hí hí , hít hà , hít hà ! ~ aaaa đúng là mùi thơm nhất mà!Tử Khuynh nhìn trời cũng sẩm tối rồi , không ngờ vì một thanh niên mà cô quên mất cả buổi đi chơi.- Tôi phải về đây ! Cậu học được rồi chứ !- Chưa thực hành , nhưng tôi đã nhớ hết tất cả gia vị !Hoàng Kiến hí hửng khoe , bỗng dưng từ đâu xuất hiện một cậu thanh niên cao đến trước cửa gian hàng Hoàng Kiến , cũng đội mũ lưỡi trai , mặc một bộ đồ dạ trắng- Xin hỏi , đây có phải là gian hàng mĩ xào Hoàng Kiến không ạ !- Cậu hỏi thừa quad không , nhìn trên bảng biển có tên là biết mà !Hoàng Kiến nói- À... Ờ .. Tôi hỏi cho chắc chắn thôi ! Còn mì không ông chủ , tôi đến muộn quá !Giọng cậu thanh niên nhẹ nhẹ , Tử Khuynh nghe sao có cảm giác quen quen- Không , hết từ chiều rồi ! Có thì mai đến !- Ư.... Không còn nữa sao , tiếc quá ! Thế này đi ..Cạch !Cậu thanh niên rút trong túi áo ra một cọc tiền mới cứng đặt lên bàn trước mặt Hoàng Kiến- Toàn bộ mì ngày mai tôi mua hết !Hoàng Kiến lần đầu tiên trong đời được nhìn một cọc tiền 500 đô mới cóng như vậy , so với tiền bán hôm nay số này gấp đôi nhiều lần .Hoàng Kiến gật gật cái đầu , tay cầm tiền lạch phạc ngửi- Vậy còn mì không !Lại câu hỏi ban nãy- Không ! Tôi đã..- Còn đó !- Sư phụ !Hoàng Kiến chuyển xưng hô sang sư phụ- Còn phần của tôi và cậu đúng không ! Lấy phần của tôi cho cậu ta đi !- Nhưng sư phụ không ăn sao ?- Không , tôi không đói !- C.. Chị !Tiếng gọi xưng hô lấy chú ý từ hai người dồn về cậu thanh niên .- Tôi quen cậu sao !Cậu thanh niên run run bỏ mũ ra , gương mặt thân quen làm Tử Khuynh bội phần sốc .- Tiểu Niêm !!!