Tác giả:

Nàng,Cố Minh Hân,40 tuổi,hiện là một nhân viên văn phòng bình thường.Đã từng là nỗi khiếp sợ của thế giới ngầm,nhưng vì gϊếŧ quá nhiều người,nàng cảm thấy chán nản,từ bỏ thân phận sát thủ để có thể sống 1 cuộc sống yên bình. Một buổi chiều nọ Minh Hân:"A...Lão sếp lại giao một đóng việc lên đầu mình rồi!Cứ thế này thì đột quỵ mà chết mất! Bỗng cô nhìn thấy một bé gái đang băng qua đường để cố nhặt quả bóng. Minh Hân:"Này cô bé!Cẩn thận! "Rầm" "Này ai đó gọi cấp cứu đi,có tai nạn rồi" "Cô gì ơi cô có sao ko" ..... Minh Hân:"M..ọ..i thứ sa..o tối thế này?" "Ting" "Bắt đầu phân tích" "Ting" "Báo cáo:Đối tượng xác định thích hợp" "Bắt đầu trói buộc kí chủ" "Ting" "Hoàn thành trói buộc" ..... Minh Hân đã tỉnh dậy.Cô nhìn quan sát 1 vòng xung quanh.Mọi thứ đều là một mảng trắng. Minh Hân:"Mình...chết rồi à?Đây là thiên đường hay địa ngục vậy?" "Ting" Âm thanh vang lên làm Minh Hân cảnh giác. Xuất hiện trước mặt cô là...một con mèo trắng! "Ngươi là?"Minh Hân hỏi "Chào mừng kí chủ Cố Minh Hân…

Chương 29-2: Ngoại truyện:

Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Cầu Bình YênTác giả: Mộng DưTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNàng,Cố Minh Hân,40 tuổi,hiện là một nhân viên văn phòng bình thường.Đã từng là nỗi khiếp sợ của thế giới ngầm,nhưng vì gϊếŧ quá nhiều người,nàng cảm thấy chán nản,từ bỏ thân phận sát thủ để có thể sống 1 cuộc sống yên bình. Một buổi chiều nọ Minh Hân:"A...Lão sếp lại giao một đóng việc lên đầu mình rồi!Cứ thế này thì đột quỵ mà chết mất! Bỗng cô nhìn thấy một bé gái đang băng qua đường để cố nhặt quả bóng. Minh Hân:"Này cô bé!Cẩn thận! "Rầm" "Này ai đó gọi cấp cứu đi,có tai nạn rồi" "Cô gì ơi cô có sao ko" ..... Minh Hân:"M..ọ..i thứ sa..o tối thế này?" "Ting" "Bắt đầu phân tích" "Ting" "Báo cáo:Đối tượng xác định thích hợp" "Bắt đầu trói buộc kí chủ" "Ting" "Hoàn thành trói buộc" ..... Minh Hân đã tỉnh dậy.Cô nhìn quan sát 1 vòng xung quanh.Mọi thứ đều là một mảng trắng. Minh Hân:"Mình...chết rồi à?Đây là thiên đường hay địa ngục vậy?" "Ting" Âm thanh vang lên làm Minh Hân cảnh giác. Xuất hiện trước mặt cô là...một con mèo trắng! "Ngươi là?"Minh Hân hỏi "Chào mừng kí chủ Cố Minh Hân… À thì,thứ 2 và 3 tuần sau là thi xong rồi nên nguyên tuần sau tui bù cho mọi người nha.Tui viết ngoại truyện này để sờ poi đó:)Căn phòng tĩnh mịch đến lạ kì,xung quanh là những giá sách cùng một cái máy vi tính đặt trên bàn.Một căn hòng thật đơn giản!Bên cạnh chiếc máy tính là 1 người phụ nữ trẻ.Mái tóc bạch kim xõa ngang vai,đôi mắt mệt mỏi vì phải xử lý quá nhiều công việc.Đôi môi đỏ mọng phát ra những âm thanh mị hoặc khiến nam nhân nào nghe phải cũng không cầm được lòng.Cô nàng diện cho bản thân 1 trang phục công sở bình thường với chủ đạo là màu đen.Một chiếc áo khoác đen ngắn gọn bên ngoài chiếc sơ mi trắng bên trong kết hợp với 1 chiếc váy ngắn để lộ đôi chân dài trắng nõn nà.Tất cả phối hợp với nhau tạo nên 1 con người hoàn mĩ,lịch sự nhưng vẫn rất quyến rũ.*Cạch*Cửa căn phòng mở ra mang vào một chút tia sáng cho nơi tối tăm kia.Bước vào là 1 người phụ nữ trung niên với 1 bộ váy màu xanh lá giản dị nhưng lại không khiến cô bớt quyến rũ đi.Trên tay người phụ nữ là 1 khay thức ăn nhỏ bao gồm cả đồ uống và trái cây,có vẻ là chuẩn bị cho con người đã làm việc suốt 2 ngày liên tục kia.Minh Hân tiến lại gần,cô gái kia có vẻ vẫn không nhận ra cô."Chắc là do mệt mỏi quá nên ngủ say rồi,máy tính còn chưa tắt này."Cô cười thầm,bộ dáng nàng ngủ dễ thương quá đi."Ngắm em lâu như vậy đã thấy thỏa mãn chưa?"Cô gái kia không biết đã thứ dậy từ lúc nào đang chống cằm nhìn cô."Em tỉnh rồi?Ăn chút gì đi,chắc em đói lắm rồi."Minh Hân vội hối thúc người kia ăn mau lẹ.Nhình nàng nhịn đói 2 ngày liên tục mà gầy đi quá nhiều làm cô đau lòng không thôi."Uhm,em đói lắm rồi,nhưng mà là đói cái khác."Cô gái kia cười nham hiểm,nhanh chóng nắm lấy cô kéo cô ngồi lên người mình.Tư thế cả hai bây gờ trong rất ái muội.Minh Hân đỏ mặt,cô biết người kia thế nào cũng làm như vậy nhưng rốt cuộc vẫn không thể hông xấu hổ."Đừng như vậy,ăn chút gì đi rồi..rồi..rồi làm cũng không muộn mà."Cô xấu hỏ nói."Nhưng em không đợi được,em đã ăn chay 2 tuần rồi."Nàng ta kề sát bên tai cô,l**m nó khiến tai cô đỏ lê không thôi.Nàng ta đè cô xuống,hôn lên bờ môi của người thương.Đêm nay sẽ là 1 đêm dài đây.*Đôi lời cùng tác giả*Nhân vật bí ẩn này là ai ta?

À thì,thứ 2 và 3 tuần sau là thi xong rồi nên nguyên tuần sau tui bù cho mọi người nha.Tui viết ngoại truyện này để sờ poi đó:)Căn phòng tĩnh mịch đến lạ kì,xung quanh là những giá sách cùng một cái máy vi tính đặt trên bàn.Một căn hòng thật đơn giản!Bên cạnh chiếc máy tính là 1 người phụ nữ trẻ.Mái tóc bạch kim xõa ngang vai,đôi mắt mệt mỏi vì phải xử lý quá nhiều công việc.Đôi môi đỏ mọng phát ra những âm thanh mị hoặc khiến nam nhân nào nghe phải cũng không cầm được lòng.Cô nàng diện cho bản thân 1 trang phục công sở bình thường với chủ đạo là màu đen.Một chiếc áo khoác đen ngắn gọn bên ngoài chiếc sơ mi trắng bên trong kết hợp với 1 chiếc váy ngắn để lộ đôi chân dài trắng nõn nà.Tất cả phối hợp với nhau tạo nên 1 con người hoàn mĩ,lịch sự nhưng vẫn rất quyến rũ.

*Cạch*

Cửa căn phòng mở ra mang vào một chút tia sáng cho nơi tối tăm kia.Bước vào là 1 người phụ nữ trung niên với 1 bộ váy màu xanh lá giản dị nhưng lại không khiến cô bớt quyến rũ đi.Trên tay người phụ nữ là 1 khay thức ăn nhỏ bao gồm cả đồ uống và trái cây,có vẻ là chuẩn bị cho con người đã làm việc suốt 2 ngày liên tục kia.Minh Hân tiến lại gần,cô gái kia có vẻ vẫn không nhận ra cô."Chắc là do mệt mỏi quá nên ngủ say rồi,máy tính còn chưa tắt này."Cô cười thầm,bộ dáng nàng ngủ dễ thương quá đi."Ngắm em lâu như vậy đã thấy thỏa mãn chưa?"Cô gái kia không biết đã thứ dậy từ lúc nào đang chống cằm nhìn cô.

"Em tỉnh rồi?Ăn chút gì đi,chắc em đói lắm rồi."Minh Hân vội hối thúc người kia ăn mau lẹ.Nhình nàng nhịn đói 2 ngày liên tục mà gầy đi quá nhiều làm cô đau lòng không thôi.

"Uhm,em đói lắm rồi,nhưng mà là đói cái khác."Cô gái kia cười nham hiểm,nhanh chóng nắm lấy cô kéo cô ngồi lên người mình.Tư thế cả hai bây gờ trong rất ái muội.

Minh Hân đỏ mặt,cô biết người kia thế nào cũng làm như vậy nhưng rốt cuộc vẫn không thể hông xấu hổ.

"Đừng như vậy,ăn chút gì đi rồi..rồi..rồi làm cũng không muộn mà."Cô xấu hỏ nói.

"Nhưng em không đợi được,em đã ăn chay 2 tuần rồi."Nàng ta kề sát bên tai cô,l**m nó khiến tai cô đỏ lê không thôi.

Nàng ta đè cô xuống,hôn lên bờ môi của người thương.Đêm nay sẽ là 1 đêm dài đây.

*Đôi lời cùng tác giả*

Nhân vật bí ẩn này là ai ta?

Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Cầu Bình YênTác giả: Mộng DưTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNàng,Cố Minh Hân,40 tuổi,hiện là một nhân viên văn phòng bình thường.Đã từng là nỗi khiếp sợ của thế giới ngầm,nhưng vì gϊếŧ quá nhiều người,nàng cảm thấy chán nản,từ bỏ thân phận sát thủ để có thể sống 1 cuộc sống yên bình. Một buổi chiều nọ Minh Hân:"A...Lão sếp lại giao một đóng việc lên đầu mình rồi!Cứ thế này thì đột quỵ mà chết mất! Bỗng cô nhìn thấy một bé gái đang băng qua đường để cố nhặt quả bóng. Minh Hân:"Này cô bé!Cẩn thận! "Rầm" "Này ai đó gọi cấp cứu đi,có tai nạn rồi" "Cô gì ơi cô có sao ko" ..... Minh Hân:"M..ọ..i thứ sa..o tối thế này?" "Ting" "Bắt đầu phân tích" "Ting" "Báo cáo:Đối tượng xác định thích hợp" "Bắt đầu trói buộc kí chủ" "Ting" "Hoàn thành trói buộc" ..... Minh Hân đã tỉnh dậy.Cô nhìn quan sát 1 vòng xung quanh.Mọi thứ đều là một mảng trắng. Minh Hân:"Mình...chết rồi à?Đây là thiên đường hay địa ngục vậy?" "Ting" Âm thanh vang lên làm Minh Hân cảnh giác. Xuất hiện trước mặt cô là...một con mèo trắng! "Ngươi là?"Minh Hân hỏi "Chào mừng kí chủ Cố Minh Hân… À thì,thứ 2 và 3 tuần sau là thi xong rồi nên nguyên tuần sau tui bù cho mọi người nha.Tui viết ngoại truyện này để sờ poi đó:)Căn phòng tĩnh mịch đến lạ kì,xung quanh là những giá sách cùng một cái máy vi tính đặt trên bàn.Một căn hòng thật đơn giản!Bên cạnh chiếc máy tính là 1 người phụ nữ trẻ.Mái tóc bạch kim xõa ngang vai,đôi mắt mệt mỏi vì phải xử lý quá nhiều công việc.Đôi môi đỏ mọng phát ra những âm thanh mị hoặc khiến nam nhân nào nghe phải cũng không cầm được lòng.Cô nàng diện cho bản thân 1 trang phục công sở bình thường với chủ đạo là màu đen.Một chiếc áo khoác đen ngắn gọn bên ngoài chiếc sơ mi trắng bên trong kết hợp với 1 chiếc váy ngắn để lộ đôi chân dài trắng nõn nà.Tất cả phối hợp với nhau tạo nên 1 con người hoàn mĩ,lịch sự nhưng vẫn rất quyến rũ.*Cạch*Cửa căn phòng mở ra mang vào một chút tia sáng cho nơi tối tăm kia.Bước vào là 1 người phụ nữ trung niên với 1 bộ váy màu xanh lá giản dị nhưng lại không khiến cô bớt quyến rũ đi.Trên tay người phụ nữ là 1 khay thức ăn nhỏ bao gồm cả đồ uống và trái cây,có vẻ là chuẩn bị cho con người đã làm việc suốt 2 ngày liên tục kia.Minh Hân tiến lại gần,cô gái kia có vẻ vẫn không nhận ra cô."Chắc là do mệt mỏi quá nên ngủ say rồi,máy tính còn chưa tắt này."Cô cười thầm,bộ dáng nàng ngủ dễ thương quá đi."Ngắm em lâu như vậy đã thấy thỏa mãn chưa?"Cô gái kia không biết đã thứ dậy từ lúc nào đang chống cằm nhìn cô."Em tỉnh rồi?Ăn chút gì đi,chắc em đói lắm rồi."Minh Hân vội hối thúc người kia ăn mau lẹ.Nhình nàng nhịn đói 2 ngày liên tục mà gầy đi quá nhiều làm cô đau lòng không thôi."Uhm,em đói lắm rồi,nhưng mà là đói cái khác."Cô gái kia cười nham hiểm,nhanh chóng nắm lấy cô kéo cô ngồi lên người mình.Tư thế cả hai bây gờ trong rất ái muội.Minh Hân đỏ mặt,cô biết người kia thế nào cũng làm như vậy nhưng rốt cuộc vẫn không thể hông xấu hổ."Đừng như vậy,ăn chút gì đi rồi..rồi..rồi làm cũng không muộn mà."Cô xấu hỏ nói."Nhưng em không đợi được,em đã ăn chay 2 tuần rồi."Nàng ta kề sát bên tai cô,l**m nó khiến tai cô đỏ lê không thôi.Nàng ta đè cô xuống,hôn lên bờ môi của người thương.Đêm nay sẽ là 1 đêm dài đây.*Đôi lời cùng tác giả*Nhân vật bí ẩn này là ai ta?

Chương 29-2: Ngoại truyện: