“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản…
Chương 8: Cầm kiếm đâm nữ chính
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… “Ta đường đường là thiên kim con vợ cả của tướng phủ, luận về gia thế, tướng mạo, tài năng, có chỗ nào kém một tiểu thứ nữ quan ngũ phẩm chứ?”Thấy vẻ mặt Nam Cung Mộ Vân không d.a.o động, nàng lại bắt đầu giả vờ đáng thương:“Mộ Vân ca ca, từ thuở nhỏ ta đã thích ngươi, vẫn luôn nhớ nhung suy nghĩ mọi việc vì ngươi, có phải ngươi chê ta làm chưa đủ tốt hay không? Ngươi cứ nói ra, ta sẽ thay đổi, Mộ Vân ca ca...”Sau khi nói xong còn hung hăng véo mạnh eo mình một cái, đau đến nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc đến thương tâm muốn chết.Tướng gia nhìn nữ nhi của mình tự hạ thấp giá trị của bản thân như vậy, dậm dậm chân, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.Nhưng lại vô cùng đau lòng.Nữ nhi bảo bối của hắn, từ thuở nhỏ đã không nỡ để nàng rơi một giọt nước mắt.Nam Cung Mộ Vân...Buồn cười, một vương gia do cung nữ sinh ra, nếu không phải nữ nhi của hắn khăng khăng một lòng, thì hắn ngay cả cửa tướng phủ cũng không vào được, mình càng không muốn nâng đỡ hắn làm thái tử.Nam Cung Mộ Vân cúi đầu nhìn Diệp Khanh Oản đang kéo tay áo mình khóc rống, ánh mắt phức tạp:“Ta cũng không nói ngươi không tốt.”“Vậy ngươi thích ta không?”“Tạm thời... Không thích.”Nói còn chưa nói xong, Diệp Khanh Oản lại khóc to hơn: “Như vậy vẫn là ta không tốt, ta không xứng với Mộ Vân ca ca...”Khắc họa hình tượng l.i.ế.m cẩu đến chân thật.Khóe miệng Liễu Thịnh run rẩy, dù đã biết rõ tình tiết trong cốt truyện, nhưng hắn suýt nữa đã bị dáng vẻ thâm tình của nàng cảm động.Nữ nhân này... Thật biết diễn!Hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh, đám oanh oanh yến yến bên cạnh mình kia, có phải cũng là diễn hay không?Diệp Khanh Oản vẫn luôn khóc rống, chỉ đợi Cửu vương gia vô tình đá nàng ra, sau đó mang theo Hạ Tuyết Kiến nghênh ngang rời đi, sau đó đẩy mạnh tình tiết mới.Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi, Cửu vương gia đáng c.h.ế.t kia vẫn không nhúc nhích.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Ngươi cử động một chút đi chứ.Diệp Khanh Oản bốc hỏa.“Diệp tiểu thư, đều là ta không tốt, nếu không phải vì ta, ngươi và Cửu vương gia đã không cãi nhau, bây giờ ta sẽ đi ngay.”Hạ Tuyết Kiến bỗng nhiên mở miệng.Diệp Khanh Oản vừa nghe thấy thế, lập tức tỉnh táo.Hạ tiểu thư không hổ là nữ chính, kịp thời thúc đẩy tình tiết tiểu thuyết.Quả nhiên nam nhân đều không đáng tin.Diệp Khanh Oản hung tợn lườm nàng một cái: “Hạ Tuyết Kiến ngươi nói không sai, đều là vì ngươi, Mộ Vân ca ca mới không thích ta, ta giớt ngươi.”Dứt lời, nàng rút bội kiếm của Cửu vương gia đ.â.m tới.Diệp Khanh Oản nhắm ngay n.g.ự.c Hạ Tuyết Kiến, một kiếm đ.â.m tới.Đồng thời vận khởi nội lực đan điền, một tầng kim quang mắt thường không thể thấy được bao phủ trên người nàng, Kim Chung Tráo.Đề phòng một khi xung đột xảy ra, chính mình bị đả thương.Tuy chỉ là diễn kịch, nhưng đau đớn là thật nha.Dựa theo tình tiết cốt truyện, lúc Diệp Khanh Oản muốn g.i.ế.c nàng, là Cửu vương gia đúng lúc kịp thời cứu được nàng ta, thậm chí vì nàng ta mà làm Diệp Khanh Oản bị thương.Quả nhiên nàng mới xuất kiếm, Cửu vương gia đã lanh tay lẹ mắt ngăn nàng lại, hơn nữa còn đánh một chưởng lên vai nàng.Nhưng tình huống bay ngược ra ngoài lại không xuất hiện, ngược lại là thân thể Cửu vương gia nhoáng lên, lảo đảo lùi ra sau.Diệp Khanh Oản cả kinh, lập tức thu hồi nội lực, duỗi tay túm chặt Cửu vương gia.Sau đó bốn mắt nhìn nhau, đều không thể tưởng tượng được nhìn đối phương.Khóe mắt Diệp Khanh Oản nheo lại.Thật xấu hổ... hắn... đánh không lại ta!Làm sao bây giờ?
“Ta đường đường là thiên kim con vợ cả của tướng phủ, luận về gia thế, tướng mạo, tài năng, có chỗ nào kém một tiểu thứ nữ quan ngũ phẩm chứ?”
Thấy vẻ mặt Nam Cung Mộ Vân không d.a.o động, nàng lại bắt đầu giả vờ đáng thương:
“Mộ Vân ca ca, từ thuở nhỏ ta đã thích ngươi, vẫn luôn nhớ nhung suy nghĩ mọi việc vì ngươi, có phải ngươi chê ta làm chưa đủ tốt hay không? Ngươi cứ nói ra, ta sẽ thay đổi, Mộ Vân ca ca...”
Sau khi nói xong còn hung hăng véo mạnh eo mình một cái, đau đến nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc đến thương tâm muốn chết.
Tướng gia nhìn nữ nhi của mình tự hạ thấp giá trị của bản thân như vậy, dậm dậm chân, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Nhưng lại vô cùng đau lòng.
Nữ nhi bảo bối của hắn, từ thuở nhỏ đã không nỡ để nàng rơi một giọt nước mắt.
Nam Cung Mộ Vân...
Buồn cười, một vương gia do cung nữ sinh ra, nếu không phải nữ nhi của hắn khăng khăng một lòng, thì hắn ngay cả cửa tướng phủ cũng không vào được, mình càng không muốn nâng đỡ hắn làm thái tử.
Nam Cung Mộ Vân cúi đầu nhìn Diệp Khanh Oản đang kéo tay áo mình khóc rống, ánh mắt phức tạp:
“Ta cũng không nói ngươi không tốt.”
“Vậy ngươi thích ta không?”
“Tạm thời... Không thích.”
Nói còn chưa nói xong, Diệp Khanh Oản lại khóc to hơn: “Như vậy vẫn là ta không tốt, ta không xứng với Mộ Vân ca ca...”
Khắc họa hình tượng l.i.ế.m cẩu đến chân thật.
Khóe miệng Liễu Thịnh run rẩy, dù đã biết rõ tình tiết trong cốt truyện, nhưng hắn suýt nữa đã bị dáng vẻ thâm tình của nàng cảm động.
Nữ nhân này... Thật biết diễn!
Hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh, đám oanh oanh yến yến bên cạnh mình kia, có phải cũng là diễn hay không?
Diệp Khanh Oản vẫn luôn khóc rống, chỉ đợi Cửu vương gia vô tình đá nàng ra, sau đó mang theo Hạ Tuyết Kiến nghênh ngang rời đi, sau đó đẩy mạnh tình tiết mới.
Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi, Cửu vương gia đáng c.h.ế.t kia vẫn không nhúc nhích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngươi cử động một chút đi chứ.
Diệp Khanh Oản bốc hỏa.
“Diệp tiểu thư, đều là ta không tốt, nếu không phải vì ta, ngươi và Cửu vương gia đã không cãi nhau, bây giờ ta sẽ đi ngay.”
Hạ Tuyết Kiến bỗng nhiên mở miệng.
Diệp Khanh Oản vừa nghe thấy thế, lập tức tỉnh táo.
Hạ tiểu thư không hổ là nữ chính, kịp thời thúc đẩy tình tiết tiểu thuyết.
Quả nhiên nam nhân đều không đáng tin.
Diệp Khanh Oản hung tợn lườm nàng một cái: “Hạ Tuyết Kiến ngươi nói không sai, đều là vì ngươi, Mộ Vân ca ca mới không thích ta, ta giớt ngươi.”
Dứt lời, nàng rút bội kiếm của Cửu vương gia đ.â.m tới.
Diệp Khanh Oản nhắm ngay n.g.ự.c Hạ Tuyết Kiến, một kiếm đ.â.m tới.
Đồng thời vận khởi nội lực đan điền, một tầng kim quang mắt thường không thể thấy được bao phủ trên người nàng, Kim Chung Tráo.
Đề phòng một khi xung đột xảy ra, chính mình bị đả thương.
Tuy chỉ là diễn kịch, nhưng đau đớn là thật nha.
Dựa theo tình tiết cốt truyện, lúc Diệp Khanh Oản muốn g.i.ế.c nàng, là Cửu vương gia đúng lúc kịp thời cứu được nàng ta, thậm chí vì nàng ta mà làm Diệp Khanh Oản bị thương.
Quả nhiên nàng mới xuất kiếm, Cửu vương gia đã lanh tay lẹ mắt ngăn nàng lại, hơn nữa còn đánh một chưởng lên vai nàng.
Nhưng tình huống bay ngược ra ngoài lại không xuất hiện, ngược lại là thân thể Cửu vương gia nhoáng lên, lảo đảo lùi ra sau.
Diệp Khanh Oản cả kinh, lập tức thu hồi nội lực, duỗi tay túm chặt Cửu vương gia.
Sau đó bốn mắt nhìn nhau, đều không thể tưởng tượng được nhìn đối phương.
Khóe mắt Diệp Khanh Oản nheo lại.
Thật xấu hổ... hắn... đánh không lại ta!
Làm sao bây giờ?
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… “Ta đường đường là thiên kim con vợ cả của tướng phủ, luận về gia thế, tướng mạo, tài năng, có chỗ nào kém một tiểu thứ nữ quan ngũ phẩm chứ?”Thấy vẻ mặt Nam Cung Mộ Vân không d.a.o động, nàng lại bắt đầu giả vờ đáng thương:“Mộ Vân ca ca, từ thuở nhỏ ta đã thích ngươi, vẫn luôn nhớ nhung suy nghĩ mọi việc vì ngươi, có phải ngươi chê ta làm chưa đủ tốt hay không? Ngươi cứ nói ra, ta sẽ thay đổi, Mộ Vân ca ca...”Sau khi nói xong còn hung hăng véo mạnh eo mình một cái, đau đến nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc đến thương tâm muốn chết.Tướng gia nhìn nữ nhi của mình tự hạ thấp giá trị của bản thân như vậy, dậm dậm chân, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.Nhưng lại vô cùng đau lòng.Nữ nhi bảo bối của hắn, từ thuở nhỏ đã không nỡ để nàng rơi một giọt nước mắt.Nam Cung Mộ Vân...Buồn cười, một vương gia do cung nữ sinh ra, nếu không phải nữ nhi của hắn khăng khăng một lòng, thì hắn ngay cả cửa tướng phủ cũng không vào được, mình càng không muốn nâng đỡ hắn làm thái tử.Nam Cung Mộ Vân cúi đầu nhìn Diệp Khanh Oản đang kéo tay áo mình khóc rống, ánh mắt phức tạp:“Ta cũng không nói ngươi không tốt.”“Vậy ngươi thích ta không?”“Tạm thời... Không thích.”Nói còn chưa nói xong, Diệp Khanh Oản lại khóc to hơn: “Như vậy vẫn là ta không tốt, ta không xứng với Mộ Vân ca ca...”Khắc họa hình tượng l.i.ế.m cẩu đến chân thật.Khóe miệng Liễu Thịnh run rẩy, dù đã biết rõ tình tiết trong cốt truyện, nhưng hắn suýt nữa đã bị dáng vẻ thâm tình của nàng cảm động.Nữ nhân này... Thật biết diễn!Hắn bắt đầu hoài nghi nhân sinh, đám oanh oanh yến yến bên cạnh mình kia, có phải cũng là diễn hay không?Diệp Khanh Oản vẫn luôn khóc rống, chỉ đợi Cửu vương gia vô tình đá nàng ra, sau đó mang theo Hạ Tuyết Kiến nghênh ngang rời đi, sau đó đẩy mạnh tình tiết mới.Nhưng nàng chờ mãi chờ mãi, Cửu vương gia đáng c.h.ế.t kia vẫn không nhúc nhích.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Ngươi cử động một chút đi chứ.Diệp Khanh Oản bốc hỏa.“Diệp tiểu thư, đều là ta không tốt, nếu không phải vì ta, ngươi và Cửu vương gia đã không cãi nhau, bây giờ ta sẽ đi ngay.”Hạ Tuyết Kiến bỗng nhiên mở miệng.Diệp Khanh Oản vừa nghe thấy thế, lập tức tỉnh táo.Hạ tiểu thư không hổ là nữ chính, kịp thời thúc đẩy tình tiết tiểu thuyết.Quả nhiên nam nhân đều không đáng tin.Diệp Khanh Oản hung tợn lườm nàng một cái: “Hạ Tuyết Kiến ngươi nói không sai, đều là vì ngươi, Mộ Vân ca ca mới không thích ta, ta giớt ngươi.”Dứt lời, nàng rút bội kiếm của Cửu vương gia đ.â.m tới.Diệp Khanh Oản nhắm ngay n.g.ự.c Hạ Tuyết Kiến, một kiếm đ.â.m tới.Đồng thời vận khởi nội lực đan điền, một tầng kim quang mắt thường không thể thấy được bao phủ trên người nàng, Kim Chung Tráo.Đề phòng một khi xung đột xảy ra, chính mình bị đả thương.Tuy chỉ là diễn kịch, nhưng đau đớn là thật nha.Dựa theo tình tiết cốt truyện, lúc Diệp Khanh Oản muốn g.i.ế.c nàng, là Cửu vương gia đúng lúc kịp thời cứu được nàng ta, thậm chí vì nàng ta mà làm Diệp Khanh Oản bị thương.Quả nhiên nàng mới xuất kiếm, Cửu vương gia đã lanh tay lẹ mắt ngăn nàng lại, hơn nữa còn đánh một chưởng lên vai nàng.Nhưng tình huống bay ngược ra ngoài lại không xuất hiện, ngược lại là thân thể Cửu vương gia nhoáng lên, lảo đảo lùi ra sau.Diệp Khanh Oản cả kinh, lập tức thu hồi nội lực, duỗi tay túm chặt Cửu vương gia.Sau đó bốn mắt nhìn nhau, đều không thể tưởng tượng được nhìn đối phương.Khóe mắt Diệp Khanh Oản nheo lại.Thật xấu hổ... hắn... đánh không lại ta!Làm sao bây giờ?