“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản…
Chương 39: Vương gia hôm nay bị quỷ ám sao?
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… Nam Cung Mộ Vân bị trào phúng của Diệp Khanh Oản làm cho tức giận đến nổi trận lôi đình, thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau mỗi một tuồng kịch, đều phải cùng Diệp Khanh Oản đối nghịch.Kế tiếp Hạ Tuyết Kiến sẽ bị thổ phỉ bắt đi làm áp trại phu nhân đúng không? Khiến cho nàng cả đời làm áp trại phu nhân đi, bổn vương tuyệt đối sẽ không mang binh đi bao vây tiễu trừ, nếu bao vây tiễu trừ, cũng sẽ bỏ rơi nàng.“Hứa Vi, ngươi lăn tới đây cho bổn vương.”Đầu tiên là lấy Hứa Vi trút giận, ai bảo hắn một chút việc nhỏ đều làm không xong.“Vương gia.” Hứa Vi run sợ.Nam Cung Mộ Vân trừng hắn một cái, hắn sợ tới mức “Bùm” một tiếng quỳ rạp xuống đất “Thuộc hạ đáng chớt, Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng.”“Được rồi, đứng lên đi, người kia đâu?”Tròng mắt Hứa Vi chuyển động, lập tức nói: “Hồi Vương gia, Hạ tiểu thư ở sương phòng.”“Nàng như thế nào còn chưa đi?”Hứa Vi bị hắn hỏi đến sửng sốt: “Vương gia, ngài không đi xem Hạ tiểu thư sao?”“Xem nàng làm gì?”“Hạ tiểu thư đêm qua vì Vương gia, có thể nói là đánh bạc tánh mạng, không chỉ có tự hủy trong sạch, còn thất thủ làm bị thương Diệp tiểu thư, lấy tính tình của Diệp tiểu thư, sợ là không phải kẻ lương thiện cam lòng chịu thiệt gì nha......”“Có ý tứ gì?” Nam Cung Mộ Vân nhíu mày.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Hứa Vi nói bóng nói gió: “Đối với một cái cô nương gia, việc này truyền ra, nhẹ thì bị người phỉ nhổ, nặng thì bị tròng lồng heo.”“Chờ một chút......” Nam Cung Mộ Vân ngắt lời hắn: “Ý của ngươi là, bổn vương huỷ hoại trong sạch của nàng, cho nên phải chịu trách nhiệm đối với nàng, đúng không?”Hứa Vi gật đầu, một cô nương chưa xuất các, trong sạch so với tánh mạng các nàng còn quan trọng hơn, nàng có thể vì Vương gia mà vứt bỏ trong sạch của chính mình, nữ tử tình thâm ý trọng như thế, thế gian sợ là lại khó gặp người thứ hai, là nam nhân đều không đành lòng cô phụ nàng.Nhưng Nam Cung Mộ Vân lại thập phần ghét bỏ: “Ta nhớ rõ trong nhà kho có dạ minh châu trứng bồ câu lớn như vậy, ngươi đi tìm ra, đưa qua cho nàng đi.”Hứa Vi tức khắc hưng phấn không thôi: “Vương gia, là hạ sính sao?”“Bồi thường.”“Bồi......” Hứa Vi gãi gãi đầu, không thể lý giải.Vương gia huỷ hoại trong sạch của cô nương nhà người ta, lại không đi hạ sính, ngược lại dùng dạ minh châu đem người đuổi đi sao?Điều này giải thích cái gì?Là nói Vương gia không muốn chịu trách nhiệm......“Vương gia, Hạ tiểu thư kia xử trí như thế nào? Người còn ở sương phòng đó.”Mặt Nam Cung Mộ Vân hoàn toàn đen: “Ngươi là ngày đầu tiên làm việc ở bên cạnh bổn vương sao? Khách nhân tới Vương phủ phải chiêu đãi như thế nào, còn cần bổn vương tự mình dạy ngươi sao?”Hứa Vi bị rống, sợ tới mức té ngã lộn nhào rời đi.Mới vừa chạy ra khỏi của, đã bị Nam Cung Mộ Vân kêu trở về.
Nam Cung Mộ Vân bị trào phúng của Diệp Khanh Oản làm cho tức giận đến nổi trận lôi đình, thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau mỗi một tuồng kịch, đều phải cùng Diệp Khanh Oản đối nghịch.
Kế tiếp Hạ Tuyết Kiến sẽ bị thổ phỉ bắt đi làm áp trại phu nhân đúng không? Khiến cho nàng cả đời làm áp trại phu nhân đi, bổn vương tuyệt đối sẽ không mang binh đi bao vây tiễu trừ, nếu bao vây tiễu trừ, cũng sẽ bỏ rơi nàng.
“Hứa Vi, ngươi lăn tới đây cho bổn vương.”
Đầu tiên là lấy Hứa Vi trút giận, ai bảo hắn một chút việc nhỏ đều làm không xong.
“Vương gia.” Hứa Vi run sợ.
Nam Cung Mộ Vân trừng hắn một cái, hắn sợ tới mức “Bùm” một tiếng quỳ rạp xuống đất “Thuộc hạ đáng chớt, Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng.”
“Được rồi, đứng lên đi, người kia đâu?”
Tròng mắt Hứa Vi chuyển động, lập tức nói: “Hồi Vương gia, Hạ tiểu thư ở sương phòng.”
“Nàng như thế nào còn chưa đi?”
Hứa Vi bị hắn hỏi đến sửng sốt: “Vương gia, ngài không đi xem Hạ tiểu thư sao?”
“Xem nàng làm gì?”
“Hạ tiểu thư đêm qua vì Vương gia, có thể nói là đánh bạc tánh mạng, không chỉ có tự hủy trong sạch, còn thất thủ làm bị thương Diệp tiểu thư, lấy tính tình của Diệp tiểu thư, sợ là không phải kẻ lương thiện cam lòng chịu thiệt gì nha......”
“Có ý tứ gì?” Nam Cung Mộ Vân nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hứa Vi nói bóng nói gió: “Đối với một cái cô nương gia, việc này truyền ra, nhẹ thì bị người phỉ nhổ, nặng thì bị tròng lồng heo.”
“Chờ một chút......” Nam Cung Mộ Vân ngắt lời hắn: “Ý của ngươi là, bổn vương huỷ hoại trong sạch của nàng, cho nên phải chịu trách nhiệm đối với nàng, đúng không?”
Hứa Vi gật đầu, một cô nương chưa xuất các, trong sạch so với tánh mạng các nàng còn quan trọng hơn, nàng có thể vì Vương gia mà vứt bỏ trong sạch của chính mình, nữ tử tình thâm ý trọng như thế, thế gian sợ là lại khó gặp người thứ hai, là nam nhân đều không đành lòng cô phụ nàng.
Nhưng Nam Cung Mộ Vân lại thập phần ghét bỏ: “Ta nhớ rõ trong nhà kho có dạ minh châu trứng bồ câu lớn như vậy, ngươi đi tìm ra, đưa qua cho nàng đi.”
Hứa Vi tức khắc hưng phấn không thôi: “Vương gia, là hạ sính sao?”
“Bồi thường.”
“Bồi......” Hứa Vi gãi gãi đầu, không thể lý giải.
Vương gia huỷ hoại trong sạch của cô nương nhà người ta, lại không đi hạ sính, ngược lại dùng dạ minh châu đem người đuổi đi sao?
Điều này giải thích cái gì?
Là nói Vương gia không muốn chịu trách nhiệm......
“Vương gia, Hạ tiểu thư kia xử trí như thế nào? Người còn ở sương phòng đó.”
Mặt Nam Cung Mộ Vân hoàn toàn đen: “Ngươi là ngày đầu tiên làm việc ở bên cạnh bổn vương sao? Khách nhân tới Vương phủ phải chiêu đãi như thế nào, còn cần bổn vương tự mình dạy ngươi sao?”
Hứa Vi bị rống, sợ tới mức té ngã lộn nhào rời đi.
Mới vừa chạy ra khỏi của, đã bị Nam Cung Mộ Vân kêu trở về.
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… Nam Cung Mộ Vân bị trào phúng của Diệp Khanh Oản làm cho tức giận đến nổi trận lôi đình, thầm hạ quyết tâm, từ nay về sau mỗi một tuồng kịch, đều phải cùng Diệp Khanh Oản đối nghịch.Kế tiếp Hạ Tuyết Kiến sẽ bị thổ phỉ bắt đi làm áp trại phu nhân đúng không? Khiến cho nàng cả đời làm áp trại phu nhân đi, bổn vương tuyệt đối sẽ không mang binh đi bao vây tiễu trừ, nếu bao vây tiễu trừ, cũng sẽ bỏ rơi nàng.“Hứa Vi, ngươi lăn tới đây cho bổn vương.”Đầu tiên là lấy Hứa Vi trút giận, ai bảo hắn một chút việc nhỏ đều làm không xong.“Vương gia.” Hứa Vi run sợ.Nam Cung Mộ Vân trừng hắn một cái, hắn sợ tới mức “Bùm” một tiếng quỳ rạp xuống đất “Thuộc hạ đáng chớt, Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng.”“Được rồi, đứng lên đi, người kia đâu?”Tròng mắt Hứa Vi chuyển động, lập tức nói: “Hồi Vương gia, Hạ tiểu thư ở sương phòng.”“Nàng như thế nào còn chưa đi?”Hứa Vi bị hắn hỏi đến sửng sốt: “Vương gia, ngài không đi xem Hạ tiểu thư sao?”“Xem nàng làm gì?”“Hạ tiểu thư đêm qua vì Vương gia, có thể nói là đánh bạc tánh mạng, không chỉ có tự hủy trong sạch, còn thất thủ làm bị thương Diệp tiểu thư, lấy tính tình của Diệp tiểu thư, sợ là không phải kẻ lương thiện cam lòng chịu thiệt gì nha......”“Có ý tứ gì?” Nam Cung Mộ Vân nhíu mày.[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Hứa Vi nói bóng nói gió: “Đối với một cái cô nương gia, việc này truyền ra, nhẹ thì bị người phỉ nhổ, nặng thì bị tròng lồng heo.”“Chờ một chút......” Nam Cung Mộ Vân ngắt lời hắn: “Ý của ngươi là, bổn vương huỷ hoại trong sạch của nàng, cho nên phải chịu trách nhiệm đối với nàng, đúng không?”Hứa Vi gật đầu, một cô nương chưa xuất các, trong sạch so với tánh mạng các nàng còn quan trọng hơn, nàng có thể vì Vương gia mà vứt bỏ trong sạch của chính mình, nữ tử tình thâm ý trọng như thế, thế gian sợ là lại khó gặp người thứ hai, là nam nhân đều không đành lòng cô phụ nàng.Nhưng Nam Cung Mộ Vân lại thập phần ghét bỏ: “Ta nhớ rõ trong nhà kho có dạ minh châu trứng bồ câu lớn như vậy, ngươi đi tìm ra, đưa qua cho nàng đi.”Hứa Vi tức khắc hưng phấn không thôi: “Vương gia, là hạ sính sao?”“Bồi thường.”“Bồi......” Hứa Vi gãi gãi đầu, không thể lý giải.Vương gia huỷ hoại trong sạch của cô nương nhà người ta, lại không đi hạ sính, ngược lại dùng dạ minh châu đem người đuổi đi sao?Điều này giải thích cái gì?Là nói Vương gia không muốn chịu trách nhiệm......“Vương gia, Hạ tiểu thư kia xử trí như thế nào? Người còn ở sương phòng đó.”Mặt Nam Cung Mộ Vân hoàn toàn đen: “Ngươi là ngày đầu tiên làm việc ở bên cạnh bổn vương sao? Khách nhân tới Vương phủ phải chiêu đãi như thế nào, còn cần bổn vương tự mình dạy ngươi sao?”Hứa Vi bị rống, sợ tới mức té ngã lộn nhào rời đi.Mới vừa chạy ra khỏi của, đã bị Nam Cung Mộ Vân kêu trở về.