“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản…
Chương 86: Cường đại như vậy sao?
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… “Tuyết Kiến muội muội, ta cảm thấy con người của Diệp Khanh Oản kỳ thật cũng không tệ lắm, ngươi đối với nàng có phải có cái gì hiểu lầm hay không? Hơn nữa Tể tướng đại nhân, tuy là quyền cao chức trọng, nhưng chưa bao giờ nghe nói hắn có bất luận cái hành vi gì ức h.i.ế.p triều thần, bá tánh, hắn là một vị quan tốt, ngươi......”Hạ Tuyết Kiến căn bản không muốn nghe: “Ngươi đừng nói nữa, Diệp gia không đổ, Cửu vương gia vĩnh viễn không thể ngồi lên cái vị trí kia.”Hạ Vũ chỉ có thể lắc đầu, nàng đây là đang lừa mình dối người, nếu Cửu vương gia muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, yêu cầu thứ nhất, vừa lúc chính là có Diệp gia nâng đỡ.Diệp gia đổ, hắn mới rất có thể, vĩnh viễn không lên nổi cái vị trí kia.Cho nên Diệp gia không đổ, đều không phải là Cửu vương gia không thể ngồi lên hoàng vị, mà là nàng không đảm đương nổi Hoàng Hậu chi vị.Tuyết Kiến muội muội của Hắn, không biết từ khi nào, đã thay đổi rồi, trở nên khiến hắn cảm thấy thực xa lạ.Chính là, Hạ Tuyết Kiến không hề có chú ý tới biến hóa của Hạ Vũ, tiếp tục nói: “Còn có Liễu Thịnh.”[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Làm Thái phó đương triều, hắn thực rõ ràng là do hoàng đế cố ý nâng đỡ lên, việc chống lại Tể tướng kia, trước mắt thực lực tuy rằng còn chưa thể cùng Tể tướng chống đối, nhưng cũng thập phần cường hãn, ngay cả Cẩm Y Vệ đều có thể cắm một tay vào, có thể thấy được không hề đơn giản.Nhân vật lợi hại như vậy, nàng không cho rằng hắn thật sự sẽ chiếu cố Diệp Khanh Oản, hiện giờ cả ngày vây quanh Diệp Khanh Oản, hẳn là còn nể mặt mũi Tể tướng, thứ hai là thông qua mượn sức Diệp Khanh Oản, theo dõi Tể tướng, tùy thời đánh đổ hắn.Nàng cảm thấy, Liễu Thịnh có lẽ, có thể hợp tác một chút, thậm chí có thể lôi kéo hắn đến trận doanh của Cửu vương gia, vì Cửu vương gia trợ lực.Ngay từ đầu nàng chỉ là muốn giúp tỷ tỷ báo thù.Nhưng trong quá trình báo thù làm nàng ý thức được một vấn đề, quyền lực quá trọng yếu, không có quyền lực chỉ có thể mặc người xâu xé.Tựa như tỷ tỷ của nàng, rõ ràng là chịu nhục tự sát, lại còn bị thế nhân chửi rủa.Cho nên, nàng nhất định phải lên làm Hoàng Hậu, khiến cho những kẻ đã từng khinh thường nàng, khinh nhục nàng, đều phải thần phục dưới chân nàng.Nàng không bao giờ lại muốn trải qua những việc ngày ngày cúi đầu khom lưng, vâng vâng dạ dạ này nữa.Hạ Vũ cuối cùng vẫn thuận theo nàng, ai bảo hắn từ nhỏ đã không chịu được khi thấy nàng chịu ủy khuất.
“Tuyết Kiến muội muội, ta cảm thấy con người của Diệp Khanh Oản kỳ thật cũng không tệ lắm, ngươi đối với nàng có phải có cái gì hiểu lầm hay không? Hơn nữa Tể tướng đại nhân, tuy là quyền cao chức trọng, nhưng chưa bao giờ nghe nói hắn có bất luận cái hành vi gì ức h.i.ế.p triều thần, bá tánh, hắn là một vị quan tốt, ngươi......”
Hạ Tuyết Kiến căn bản không muốn nghe: “Ngươi đừng nói nữa, Diệp gia không đổ, Cửu vương gia vĩnh viễn không thể ngồi lên cái vị trí kia.”
Hạ Vũ chỉ có thể lắc đầu, nàng đây là đang lừa mình dối người, nếu Cửu vương gia muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, yêu cầu thứ nhất, vừa lúc chính là có Diệp gia nâng đỡ.
Diệp gia đổ, hắn mới rất có thể, vĩnh viễn không lên nổi cái vị trí kia.
Cho nên Diệp gia không đổ, đều không phải là Cửu vương gia không thể ngồi lên hoàng vị, mà là nàng không đảm đương nổi Hoàng Hậu chi vị.
Tuyết Kiến muội muội của Hắn, không biết từ khi nào, đã thay đổi rồi, trở nên khiến hắn cảm thấy thực xa lạ.
Chính là, Hạ Tuyết Kiến không hề có chú ý tới biến hóa của Hạ Vũ, tiếp tục nói: “Còn có Liễu Thịnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm Thái phó đương triều, hắn thực rõ ràng là do hoàng đế cố ý nâng đỡ lên, việc chống lại Tể tướng kia, trước mắt thực lực tuy rằng còn chưa thể cùng Tể tướng chống đối, nhưng cũng thập phần cường hãn, ngay cả Cẩm Y Vệ đều có thể cắm một tay vào, có thể thấy được không hề đơn giản.
Nhân vật lợi hại như vậy, nàng không cho rằng hắn thật sự sẽ chiếu cố Diệp Khanh Oản, hiện giờ cả ngày vây quanh Diệp Khanh Oản, hẳn là còn nể mặt mũi Tể tướng, thứ hai là thông qua mượn sức Diệp Khanh Oản, theo dõi Tể tướng, tùy thời đánh đổ hắn.
Nàng cảm thấy, Liễu Thịnh có lẽ, có thể hợp tác một chút, thậm chí có thể lôi kéo hắn đến trận doanh của Cửu vương gia, vì Cửu vương gia trợ lực.
Ngay từ đầu nàng chỉ là muốn giúp tỷ tỷ báo thù.
Nhưng trong quá trình báo thù làm nàng ý thức được một vấn đề, quyền lực quá trọng yếu, không có quyền lực chỉ có thể mặc người xâu xé.
Tựa như tỷ tỷ của nàng, rõ ràng là chịu nhục tự sát, lại còn bị thế nhân chửi rủa.
Cho nên, nàng nhất định phải lên làm Hoàng Hậu, khiến cho những kẻ đã từng khinh thường nàng, khinh nhục nàng, đều phải thần phục dưới chân nàng.
Nàng không bao giờ lại muốn trải qua những việc ngày ngày cúi đầu khom lưng, vâng vâng dạ dạ này nữa.
Hạ Vũ cuối cùng vẫn thuận theo nàng, ai bảo hắn từ nhỏ đã không chịu được khi thấy nàng chịu ủy khuất.
Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… “Tuyết Kiến muội muội, ta cảm thấy con người của Diệp Khanh Oản kỳ thật cũng không tệ lắm, ngươi đối với nàng có phải có cái gì hiểu lầm hay không? Hơn nữa Tể tướng đại nhân, tuy là quyền cao chức trọng, nhưng chưa bao giờ nghe nói hắn có bất luận cái hành vi gì ức h.i.ế.p triều thần, bá tánh, hắn là một vị quan tốt, ngươi......”Hạ Tuyết Kiến căn bản không muốn nghe: “Ngươi đừng nói nữa, Diệp gia không đổ, Cửu vương gia vĩnh viễn không thể ngồi lên cái vị trí kia.”Hạ Vũ chỉ có thể lắc đầu, nàng đây là đang lừa mình dối người, nếu Cửu vương gia muốn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, yêu cầu thứ nhất, vừa lúc chính là có Diệp gia nâng đỡ.Diệp gia đổ, hắn mới rất có thể, vĩnh viễn không lên nổi cái vị trí kia.Cho nên Diệp gia không đổ, đều không phải là Cửu vương gia không thể ngồi lên hoàng vị, mà là nàng không đảm đương nổi Hoàng Hậu chi vị.Tuyết Kiến muội muội của Hắn, không biết từ khi nào, đã thay đổi rồi, trở nên khiến hắn cảm thấy thực xa lạ.Chính là, Hạ Tuyết Kiến không hề có chú ý tới biến hóa của Hạ Vũ, tiếp tục nói: “Còn có Liễu Thịnh.”[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -Làm Thái phó đương triều, hắn thực rõ ràng là do hoàng đế cố ý nâng đỡ lên, việc chống lại Tể tướng kia, trước mắt thực lực tuy rằng còn chưa thể cùng Tể tướng chống đối, nhưng cũng thập phần cường hãn, ngay cả Cẩm Y Vệ đều có thể cắm một tay vào, có thể thấy được không hề đơn giản.Nhân vật lợi hại như vậy, nàng không cho rằng hắn thật sự sẽ chiếu cố Diệp Khanh Oản, hiện giờ cả ngày vây quanh Diệp Khanh Oản, hẳn là còn nể mặt mũi Tể tướng, thứ hai là thông qua mượn sức Diệp Khanh Oản, theo dõi Tể tướng, tùy thời đánh đổ hắn.Nàng cảm thấy, Liễu Thịnh có lẽ, có thể hợp tác một chút, thậm chí có thể lôi kéo hắn đến trận doanh của Cửu vương gia, vì Cửu vương gia trợ lực.Ngay từ đầu nàng chỉ là muốn giúp tỷ tỷ báo thù.Nhưng trong quá trình báo thù làm nàng ý thức được một vấn đề, quyền lực quá trọng yếu, không có quyền lực chỉ có thể mặc người xâu xé.Tựa như tỷ tỷ của nàng, rõ ràng là chịu nhục tự sát, lại còn bị thế nhân chửi rủa.Cho nên, nàng nhất định phải lên làm Hoàng Hậu, khiến cho những kẻ đã từng khinh thường nàng, khinh nhục nàng, đều phải thần phục dưới chân nàng.Nàng không bao giờ lại muốn trải qua những việc ngày ngày cúi đầu khom lưng, vâng vâng dạ dạ này nữa.Hạ Vũ cuối cùng vẫn thuận theo nàng, ai bảo hắn từ nhỏ đã không chịu được khi thấy nàng chịu ủy khuất.