“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản…

Chương 89: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nha!

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… "Bất quá cũng là có chút làm khó hắn, rõ ràng trong lòng hận không thể lộng chớt ta, mặt ngoài lại phải giống l.i.ế.m cẩu, đối với ta như chi kỷ.""Bỗng nhiên có chút chờ mong, hắn sẽ l.i.ế.m ta như thế nào đây? Là đổ nước pha trà cho ta, hay là bóp chân xoa chân, hay là...... Hì hì hì!""Trong tiểu thuyết này đều là ta l.iếm người khác, không nghĩ tới ta cũng có một ngày bị l.iếm, cẩu hệ thống, rốt cuộc cũng có chút nhân tính, đến phiên ta hảo hảo hưởng thụ tư vị bị người khác l**m."Lúc này Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng như bị sét đánh, lão tử là l.i.ế.m cẩu? l.i.ế.m ngươi? Pha trà đổ nước?!Bóp chân xoa chân?!Diệp Khanh Oản, lão tử lộng chớt ngươi!Vừa mới còn đứng ở trên tường vây của tướng phủ, do dự có nên nhảy xuống hay không.Dù sao thì Diệp Khanh Oản tuy rằng đã trêu cợt hắn vài lần, nhưng so với nàng, hắn càng chán ghét giúp Hạ Tuyết Kiến hơn.Nhưng hiện tại...... Không cần do dự, lão tử lộng chớt Diệp Khanh Oản trước.Lúc này Diệp Khanh Oản đối với tình huống bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả, còn lo hoàn thành trào phúng của mình."Bất quá hắn cũng rất đáng thương, lúc trước đang làm hái hoa tặc, cũng là tiểu thiếu niên ngây thơ, chung tình với một nữ tử thanh lâu.Không chỉ không ngại xuất thân của nàng, còn tiêu hết gia tài để chuộc thân cho nàng.Vì muốn cưới nàng, còn cùng cha mẹ và gia tộc đoạn tuyệt quan hệ, chúng bạn xa lánh.Kết quả vào đêm tân hôn, khi màn đêm buông xuống, tân nương cư nhiên cùng tình lang bỏ trốn, hại hắn trở thành trò cười cho toàn thành.""Đổi lại là ai cũng không chịu được nha, khó trách hắn chuyên đi đoạt tân nương tử, đây là bóng ma tâm lý."[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -"Cho nên mới nói nha, không cần nói chuyện cảm tình, nhiều tiền là đủ!""Chính là nói, hắn bị nữ nhân tạo ra bóng ma, cư nhiên quay đầu liền yêu cái nữ phụ ác độc là ta này, thật sự là đã quên luôn rồi sao.""Thật là ứng với câu kia, chỉ cần tình mới đến, không có bi thương chỉ có yêu."Loảng xoảng! Thanh âm chén trà thanh thúy rơi xuống đất.“Vương gia, đây là chén trà thứ tám rồi.”Nhìn Vương gia một giây trước còn an an tĩnh tĩnh xem sổ sách, giây tiếp theo liền nổi trận lôi đình, Hứa Vi thật là vẻ mặt mờ mịt.Vương gia gần đây là đeo cái thùng hỏa dược ở trên người sao?Nam Cung Mộ Vân hung hăng trừng hắn một cái, tức giận đến trợn trắng mắt.Cái tiểu thuyết rác rưởi gì vậy, có biết viết hay không, không biết viết liền không cần viết.Diệp Khanh Oản không phải l.i.ế.m cẩu của bổn vương sao? Vì sao còn cho nàng diễn thêm một đoạn cảm tình khác nữa?So với Nam Cung Mộ Vân đang bực bội, Liễu Thịnh lại cười đến thiếu chút nữa tắt thở. “Ha ha ha, nguyên lai l.i.ế.m cẩu cũng có thể có được cẩu l**m, thú vị thú vị, học được học được rồi.”Khó tiếp thu nhất, đại khái chính là bản thân Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng.“Diệp Khanh Oản, lão tử hôm nay nhất định phải giớt ngươi, Diêm Vương gia tới cũng không quản nổi.”Nổi giận đùng đùng vọt vào, “Loảng xoảng” một tiếng đá văng cửa phòng nàng.Hai mắt đỏ bừng, sắc mặt biến thành màu đen, hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Khanh Oản vẫn đang vẻ mặt mờ mịt.    

"Bất quá cũng là có chút làm khó hắn, rõ ràng trong lòng hận không thể lộng chớt ta, mặt ngoài lại phải giống l.i.ế.m cẩu, đối với ta như chi kỷ."

"Bỗng nhiên có chút chờ mong, hắn sẽ l.i.ế.m ta như thế nào đây? 

Là đổ nước pha trà cho ta, hay là bóp chân xoa chân, hay là...... Hì hì hì!"

"Trong tiểu thuyết này đều là ta l.iếm người khác, không nghĩ tới ta cũng có một ngày bị l.iếm, cẩu hệ thống, rốt cuộc cũng có chút nhân tính, đến phiên ta hảo hảo hưởng thụ tư vị bị người khác l**m."

Lúc này Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng như bị sét đánh, lão tử là l.i.ế.m cẩu? l.i.ế.m ngươi? Pha trà đổ nước?!

Bóp chân xoa chân?!

Diệp Khanh Oản, lão tử lộng chớt ngươi!

Vừa mới còn đứng ở trên tường vây của tướng phủ, do dự có nên nhảy xuống hay không.

Dù sao thì Diệp Khanh Oản tuy rằng đã trêu cợt hắn vài lần, nhưng so với nàng, hắn càng chán ghét giúp Hạ Tuyết Kiến hơn.

Nhưng hiện tại...... Không cần do dự, lão tử lộng chớt Diệp Khanh Oản trước.

Lúc này Diệp Khanh Oản đối với tình huống bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả, còn lo hoàn thành trào phúng của mình.

"Bất quá hắn cũng rất đáng thương, lúc trước đang làm hái hoa tặc, cũng là tiểu thiếu niên ngây thơ, chung tình với một nữ tử thanh lâu.

Không chỉ không ngại xuất thân của nàng, còn tiêu hết gia tài để chuộc thân cho nàng.

Vì muốn cưới nàng, còn cùng cha mẹ và gia tộc đoạn tuyệt quan hệ, chúng bạn xa lánh.

Kết quả vào đêm tân hôn, khi màn đêm buông xuống, tân nương cư nhiên cùng tình lang bỏ trốn, hại hắn trở thành trò cười cho toàn thành."

"Đổi lại là ai cũng không chịu được nha, khó trách hắn chuyên đi đoạt tân nương tử, đây là bóng ma tâm lý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cho nên mới nói nha, không cần nói chuyện cảm tình, nhiều tiền là đủ!"

"Chính là nói, hắn bị nữ nhân tạo ra bóng ma, cư nhiên quay đầu liền yêu cái nữ phụ ác độc là ta này, thật sự là đã quên luôn rồi sao."

"Thật là ứng với câu kia, chỉ cần tình mới đến, không có bi thương chỉ có yêu."

Loảng xoảng! 

Thanh âm chén trà thanh thúy rơi xuống đất.

“Vương gia, đây là chén trà thứ tám rồi.”

Nhìn Vương gia một giây trước còn an an tĩnh tĩnh xem sổ sách, giây tiếp theo liền nổi trận lôi đình, Hứa Vi thật là vẻ mặt mờ mịt.

Vương gia gần đây là đeo cái thùng hỏa dược ở trên người sao?

Nam Cung Mộ Vân hung hăng trừng hắn một cái, tức giận đến trợn trắng mắt.

Cái tiểu thuyết rác rưởi gì vậy, có biết viết hay không, không biết viết liền không cần viết.

Diệp Khanh Oản không phải l.i.ế.m cẩu của bổn vương sao? Vì sao còn cho nàng diễn thêm một đoạn cảm tình khác nữa?

So với Nam Cung Mộ Vân đang bực bội, Liễu Thịnh lại cười đến thiếu chút nữa tắt thở. 

“Ha ha ha, nguyên lai l.i.ế.m cẩu cũng có thể có được cẩu l**m, thú vị thú vị, học được học được rồi.”

Khó tiếp thu nhất, đại khái chính là bản thân Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng.

“Diệp Khanh Oản, lão tử hôm nay nhất định phải giớt ngươi, Diêm Vương gia tới cũng không quản nổi.”

Nổi giận đùng đùng vọt vào, “Loảng xoảng” một tiếng đá văng cửa phòng nàng.

Hai mắt đỏ bừng, sắc mặt biến thành màu đen, hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Khanh Oản vẫn đang vẻ mặt mờ mịt.
 
 

Nữ Phụ Ác Độc Bị Các Nam Chính Nghe Trộm Tiếng LòngTác giả: Lương Phong Hữu ÝTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Mộ Vân ca ca, tấm chân tình của ta đối với ngài, chưa từng thay đổi.” “Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành cầu đá, chịu 500 năm gió thổi, 500 năm phơi nắng, 500 năm mưa xối, chỉ nguyện ngài có thể đi qua cầu.” Diệp Khanh Oản dứt lời, xoay người từ trên thành lâu nhảy xuống. Chờ nàng lại mở mắt, khóe miệng lập tức giương lên một nụ cười hưng phấn. Trời ơi, rốt cuộc nàng cũng xuyên về rồi. Trong lúc đang suy tư xem nên làm cách nào để mang văn vật trong tiểu thuyết về đến thế giới thực, nàng bỗng nhiên phát hiện không thích hợp. Giường này... Nhà này... Không có một chút hơi thở của người hiện đại nào. “Hệ thống, vì sao ta vẫn còn ở nơi này? Không phải đã nói, chỉ cần ta dựa theo tiểu thuyết diễn xong là có thể quay về hiện thực sao?” “Ký chủ, bởi vì nàng diễn xuất quá mức tình ý chân thành, làm cảm động nam chủ, thay đổi kết cục của tiểu thuyết, cho nên nhiệm vụ thất bại, không có cách nào trở về.” Ta... Sao các hạ không nói sớm, để chuyện đi xa chín vạn dặm như vậy? Diệp Khanh Oản… "Bất quá cũng là có chút làm khó hắn, rõ ràng trong lòng hận không thể lộng chớt ta, mặt ngoài lại phải giống l.i.ế.m cẩu, đối với ta như chi kỷ.""Bỗng nhiên có chút chờ mong, hắn sẽ l.i.ế.m ta như thế nào đây? Là đổ nước pha trà cho ta, hay là bóp chân xoa chân, hay là...... Hì hì hì!""Trong tiểu thuyết này đều là ta l.iếm người khác, không nghĩ tới ta cũng có một ngày bị l.iếm, cẩu hệ thống, rốt cuộc cũng có chút nhân tính, đến phiên ta hảo hảo hưởng thụ tư vị bị người khác l**m."Lúc này Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng như bị sét đánh, lão tử là l.i.ế.m cẩu? l.i.ế.m ngươi? Pha trà đổ nước?!Bóp chân xoa chân?!Diệp Khanh Oản, lão tử lộng chớt ngươi!Vừa mới còn đứng ở trên tường vây của tướng phủ, do dự có nên nhảy xuống hay không.Dù sao thì Diệp Khanh Oản tuy rằng đã trêu cợt hắn vài lần, nhưng so với nàng, hắn càng chán ghét giúp Hạ Tuyết Kiến hơn.Nhưng hiện tại...... Không cần do dự, lão tử lộng chớt Diệp Khanh Oản trước.Lúc này Diệp Khanh Oản đối với tình huống bên ngoài hoàn toàn không biết gì cả, còn lo hoàn thành trào phúng của mình."Bất quá hắn cũng rất đáng thương, lúc trước đang làm hái hoa tặc, cũng là tiểu thiếu niên ngây thơ, chung tình với một nữ tử thanh lâu.Không chỉ không ngại xuất thân của nàng, còn tiêu hết gia tài để chuộc thân cho nàng.Vì muốn cưới nàng, còn cùng cha mẹ và gia tộc đoạn tuyệt quan hệ, chúng bạn xa lánh.Kết quả vào đêm tân hôn, khi màn đêm buông xuống, tân nương cư nhiên cùng tình lang bỏ trốn, hại hắn trở thành trò cười cho toàn thành.""Đổi lại là ai cũng không chịu được nha, khó trách hắn chuyên đi đoạt tân nương tử, đây là bóng ma tâm lý."[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -"Cho nên mới nói nha, không cần nói chuyện cảm tình, nhiều tiền là đủ!""Chính là nói, hắn bị nữ nhân tạo ra bóng ma, cư nhiên quay đầu liền yêu cái nữ phụ ác độc là ta này, thật sự là đã quên luôn rồi sao.""Thật là ứng với câu kia, chỉ cần tình mới đến, không có bi thương chỉ có yêu."Loảng xoảng! Thanh âm chén trà thanh thúy rơi xuống đất.“Vương gia, đây là chén trà thứ tám rồi.”Nhìn Vương gia một giây trước còn an an tĩnh tĩnh xem sổ sách, giây tiếp theo liền nổi trận lôi đình, Hứa Vi thật là vẻ mặt mờ mịt.Vương gia gần đây là đeo cái thùng hỏa dược ở trên người sao?Nam Cung Mộ Vân hung hăng trừng hắn một cái, tức giận đến trợn trắng mắt.Cái tiểu thuyết rác rưởi gì vậy, có biết viết hay không, không biết viết liền không cần viết.Diệp Khanh Oản không phải l.i.ế.m cẩu của bổn vương sao? Vì sao còn cho nàng diễn thêm một đoạn cảm tình khác nữa?So với Nam Cung Mộ Vân đang bực bội, Liễu Thịnh lại cười đến thiếu chút nữa tắt thở. “Ha ha ha, nguyên lai l.i.ế.m cẩu cũng có thể có được cẩu l**m, thú vị thú vị, học được học được rồi.”Khó tiếp thu nhất, đại khái chính là bản thân Trung Nguyên Nhất Điểm Hồng.“Diệp Khanh Oản, lão tử hôm nay nhất định phải giớt ngươi, Diêm Vương gia tới cũng không quản nổi.”Nổi giận đùng đùng vọt vào, “Loảng xoảng” một tiếng đá văng cửa phòng nàng.Hai mắt đỏ bừng, sắc mặt biến thành màu đen, hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Khanh Oản vẫn đang vẻ mặt mờ mịt.    

Chương 89: Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nha!