Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…
Chương 2-12
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Kết quả chụp ngực phải chập tối ngày hôm đó mới có. Mr. Tô đã ngừng khám bệnh, trở về khoa Nội trú, lần khám tới phải đợi đằng đẵng một tuần trời.Tôi cũng ngại theo anh tới tận phòng bệnh, đang ỉu xìu đi ra trạm xe buýt đợi xe thì chuông di động reo vang, trên màn hình hiển thị ba chữ: đừng có gọi.Lúc đó trái tim tôi như lên cơn co thắt. Trước đó vì sợ bản thân không kiềm chế được muốn liên lạc với Mr. Tô, tôi đã sửa tên anh thành "Đừng có gọi".Anh nói: "Giường số 31, tôi hỏi khoa Chiếu chụp rồi, ảnh chụp của cô đã có, tới văn phòng tôi luôn nhé."Tôi có mặt ở văn phòng Mr. Tô anh cùng một vài bác sĩ đang họp. Thấy tôi đi vào, anh giơ tay đưa cho tôi một chiếc chìa khoá và nói: "Đợi tôi trong phòng hội nghị nhé."Mười mấy phút sau, anh bước vào, đặt một hộp salad hoa quả trước mặt tôi và nói: "Cô ngồi yên và ăn đi."Vốn định hỏi salad này lại gọi người mang đến à, nhưng anh dường như đoán được suy nghĩ của tôi, bèn hỏi: "Lần này không phải gọi đến, tôi cất công đi mua đấy."Tôi gần như vùi mặt xuống hộp salad, trong lòng kích động tới nỗi suýt nữa rơi nước mắt.
Kết quả chụp ngực phải chập tối ngày hôm đó mới có. Mr. Tô đã ngừng khám bệnh, trở về khoa Nội trú, lần khám tới phải đợi đằng đẵng một tuần trời.
Tôi cũng ngại theo anh tới tận phòng bệnh, đang ỉu xìu đi ra trạm xe buýt đợi xe thì chuông di động reo vang, trên màn hình hiển thị ba chữ: đừng có gọi.
Lúc đó trái tim tôi như lên cơn co thắt. Trước đó vì sợ bản thân không kiềm chế được muốn liên lạc với Mr. Tô, tôi đã sửa tên anh thành "Đừng có gọi".
Anh nói: "Giường số 31, tôi hỏi khoa Chiếu chụp rồi, ảnh chụp của cô đã có, tới văn phòng tôi luôn nhé."
Tôi có mặt ở văn phòng Mr. Tô anh cùng một vài bác sĩ đang họp. Thấy tôi đi vào, anh giơ tay đưa cho tôi một chiếc chìa khoá và nói: "Đợi tôi trong phòng hội nghị nhé."
Mười mấy phút sau, anh bước vào, đặt một hộp salad hoa quả trước mặt tôi và nói: "Cô ngồi yên và ăn đi."
Vốn định hỏi salad này lại gọi người mang đến à, nhưng anh dường như đoán được suy nghĩ của tôi, bèn hỏi: "Lần này không phải gọi đến, tôi cất công đi mua đấy."
Tôi gần như vùi mặt xuống hộp salad, trong lòng kích động tới nỗi suýt nữa rơi nước mắt.
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Kết quả chụp ngực phải chập tối ngày hôm đó mới có. Mr. Tô đã ngừng khám bệnh, trở về khoa Nội trú, lần khám tới phải đợi đằng đẵng một tuần trời.Tôi cũng ngại theo anh tới tận phòng bệnh, đang ỉu xìu đi ra trạm xe buýt đợi xe thì chuông di động reo vang, trên màn hình hiển thị ba chữ: đừng có gọi.Lúc đó trái tim tôi như lên cơn co thắt. Trước đó vì sợ bản thân không kiềm chế được muốn liên lạc với Mr. Tô, tôi đã sửa tên anh thành "Đừng có gọi".Anh nói: "Giường số 31, tôi hỏi khoa Chiếu chụp rồi, ảnh chụp của cô đã có, tới văn phòng tôi luôn nhé."Tôi có mặt ở văn phòng Mr. Tô anh cùng một vài bác sĩ đang họp. Thấy tôi đi vào, anh giơ tay đưa cho tôi một chiếc chìa khoá và nói: "Đợi tôi trong phòng hội nghị nhé."Mười mấy phút sau, anh bước vào, đặt một hộp salad hoa quả trước mặt tôi và nói: "Cô ngồi yên và ăn đi."Vốn định hỏi salad này lại gọi người mang đến à, nhưng anh dường như đoán được suy nghĩ của tôi, bèn hỏi: "Lần này không phải gọi đến, tôi cất công đi mua đấy."Tôi gần như vùi mặt xuống hộp salad, trong lòng kích động tới nỗi suýt nữa rơi nước mắt.