Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…
Chương 3-15
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi là người gặp phải chuyện gì cũng rất kích động, thường xuyên treo những câu này bên miệng: Đáng yêu chết đi được! Ngon chết đi được! Cảm động chết đi được! Đẹp chết đi được! Mỗi lần tôi gào thét ing ỏi như vậy, Mr. Tô đều nhìn tôi với khuôn mặt bình tĩnh và nói: "Không chết được đâu, anh chữa được hết." Tôi hỏi: "Chẳng phải anh chỉ có thể chữa bệnh cho các bệnh nhân ngoại lồng ngực thôi sao?" Anh nói: "Đó là đối với người khác, còn với em, anh có hàng vạn cách để khiến em không thể chết được." haiz, thật đúng là một anh chàng không biết nói mấy lời lãng mạn. ************************ Từ nhỏ, tôi đã là một nữ sinh sức lực sung mãn, khi vật tay với nam sinh hầu như chưa bao giờ thua. Trước kia khi đi chơi với cô bạn thân, lúc nào tôi cũng là người giúp cô ấy vặn nắp chai. Có lần tôi và người bạn thân cùng Mr. Tô đi ăn cơm với nhau. Cô bạn tiện tay đưa chai nước cho tôi vặn. Tôi còn chưa đỡ kịp, Mr. Tô thẳng thừng đón lấy, vừa vặn vừa nói: "Làm sao cô ấy vặn được chứ." Tôi lập tức giả vờ biến thành một con thỏ trắng yếu ớt. Cô bạn kia liếc xéo tôi một cái rồi nói: "Bình thường cậu giả vờ kiểu gì vậy? Vác bao gạo cả chục cân cũng chẳng hề hấn gì với cậu mà, đúng không?" Tôi lắc đầu nói: "Bớt nói linh tinh đi, mình vốn là người yếu đuối mà." Cô bạn làm mặt chịu không nổi rồi nói với Mr. Tô: "Anh mở mắt to ra mà nhìn, Vy Vy nhà anh là ảnh hậu..." Cô ấy còn chưa nói xong, Mr. Tô đã đáp lại một câu: "Ừm, tôi trao giải mà."
Tôi là người gặp phải chuyện gì cũng rất kích động, thường xuyên treo những câu này bên miệng: Đáng yêu chết đi được! Ngon chết đi được! Cảm động chết đi được! Đẹp chết đi được!
Mỗi lần tôi gào thét ing ỏi như vậy, Mr. Tô đều nhìn tôi với khuôn mặt bình tĩnh và nói: "Không chết được đâu, anh chữa được hết."
Tôi hỏi: "Chẳng phải anh chỉ có thể chữa bệnh cho các bệnh nhân ngoại lồng ngực thôi sao?"
Anh nói: "Đó là đối với người khác, còn với em, anh có hàng vạn cách để khiến em không thể chết được."
haiz, thật đúng là một anh chàng không biết nói mấy lời lãng mạn.
************************
Từ nhỏ, tôi đã là một nữ sinh sức lực sung mãn, khi vật tay với nam sinh hầu như chưa bao giờ thua. Trước kia khi đi chơi với cô bạn thân, lúc nào tôi cũng là người giúp cô ấy vặn nắp chai.
Có lần tôi và người bạn thân cùng Mr. Tô đi ăn cơm với nhau. Cô bạn tiện tay đưa chai nước cho tôi vặn. Tôi còn chưa đỡ kịp, Mr. Tô thẳng thừng đón lấy, vừa vặn vừa nói: "Làm sao cô ấy vặn được chứ."
Tôi lập tức giả vờ biến thành một con thỏ trắng yếu ớt.
Cô bạn kia liếc xéo tôi một cái rồi nói: "Bình thường cậu giả vờ kiểu gì vậy? Vác bao gạo cả chục cân cũng chẳng hề hấn gì với cậu mà, đúng không?"
Tôi lắc đầu nói: "Bớt nói linh tinh đi, mình vốn là người yếu đuối mà."
Cô bạn làm mặt chịu không nổi rồi nói với Mr. Tô: "Anh mở mắt to ra mà nhìn, Vy Vy nhà anh là ảnh hậu..."
Cô ấy còn chưa nói xong, Mr. Tô đã đáp lại một câu: "Ừm, tôi trao giải mà."
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi là người gặp phải chuyện gì cũng rất kích động, thường xuyên treo những câu này bên miệng: Đáng yêu chết đi được! Ngon chết đi được! Cảm động chết đi được! Đẹp chết đi được! Mỗi lần tôi gào thét ing ỏi như vậy, Mr. Tô đều nhìn tôi với khuôn mặt bình tĩnh và nói: "Không chết được đâu, anh chữa được hết." Tôi hỏi: "Chẳng phải anh chỉ có thể chữa bệnh cho các bệnh nhân ngoại lồng ngực thôi sao?" Anh nói: "Đó là đối với người khác, còn với em, anh có hàng vạn cách để khiến em không thể chết được." haiz, thật đúng là một anh chàng không biết nói mấy lời lãng mạn. ************************ Từ nhỏ, tôi đã là một nữ sinh sức lực sung mãn, khi vật tay với nam sinh hầu như chưa bao giờ thua. Trước kia khi đi chơi với cô bạn thân, lúc nào tôi cũng là người giúp cô ấy vặn nắp chai. Có lần tôi và người bạn thân cùng Mr. Tô đi ăn cơm với nhau. Cô bạn tiện tay đưa chai nước cho tôi vặn. Tôi còn chưa đỡ kịp, Mr. Tô thẳng thừng đón lấy, vừa vặn vừa nói: "Làm sao cô ấy vặn được chứ." Tôi lập tức giả vờ biến thành một con thỏ trắng yếu ớt. Cô bạn kia liếc xéo tôi một cái rồi nói: "Bình thường cậu giả vờ kiểu gì vậy? Vác bao gạo cả chục cân cũng chẳng hề hấn gì với cậu mà, đúng không?" Tôi lắc đầu nói: "Bớt nói linh tinh đi, mình vốn là người yếu đuối mà." Cô bạn làm mặt chịu không nổi rồi nói với Mr. Tô: "Anh mở mắt to ra mà nhìn, Vy Vy nhà anh là ảnh hậu..." Cô ấy còn chưa nói xong, Mr. Tô đã đáp lại một câu: "Ừm, tôi trao giải mà."