Tác giả:

Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…

Chương 4-22

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi sử dụng thuốc nhỏ mắt vài ngày, cuối cùng bệnh viêm kết mạc cũng khỏi, nhìn những thứ chói sáng không còn ch** n**c mắt, nhìn chữ cũng không còn nhập nhòe nữa.Mr. Tô cũng không lấy di động của tôi nữa. Tôi vui sướng ôm điện thoại nằm ườn trên sofa chơi suốt cả buổi tối.Đến hơn mười giờ anh từ phòng làm việc đi ra. Tôi cảm thấy không ổn, lập tức giấu di động ra sau lưng mình, giả vờ như đang xem TV.Anh đi thẳng tới trước mặt tôi và nói: "Dưới mông em có gì sáng kìa."Tôi khẩn trương thò tay tắt màn hình điện thoại đi.Anh cầm một cốc nước đi tới bên cạnh tôi, nói với vẻ mặt nuối tiếc: "Anh còn tưởng em sẽ biết tự giác."Nói xong, anh định rút di động của tôi đi. Tôi nắm chặt lấy nó, quay đầu cười ngọt ngào với anh.Kết quả, anh cũng cười và nói: "Cho em chơi thêm mười phút cuối cùng đấy nhé!"Trong hầm để xe của tiểu khu có đến mấy chiếc xe cùng kiểu với Mr. Tô.Chữ cái thứ hai và thứ ba của biển số xe lần lượt là: GQ, PP, MR. Mỗi ngày trong lúc chờ đợi Mr. Tô đậu xe, tôi lại đi vòng vòng xung quanh mấy chiếc xe đó và lần lượt đặt tên cho chúng: GQ-Câu Kỷ, PP-Cái Mông, MR-Mỹ Nhân.Ban đầu Mr. Tô ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng dần dà tôi hay nói với anh kiểu: "Hôm nay Câu Kỷ bị bẩn.", "Hôm qua Cái Mông bị vỡ đèn." hay "Hôm trước chủ của Mỹ Nhân quên đóng cửa sổ.", thế là dần dà anh cũng quen.Có hôm chúng tôi tới trung tâm thương mại, lúc dừng xe bỗng nhiên nhìn thấy Mỹ Nhân, tôi hưng phấn chạy qua hỏi: "Ôi trùng hợp quá! mau lại xem, Mỹ Nhân này, Mỹ Nhân!"Kết quả một người đột ngột bước từ trên chiếc xe đó xuống, nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu. Tôi lập tức ngây người.Tôi đang không biết làm sao để giải vây cho mình thì Mr. Tô từ phía sau đến, bấm bụng nói một câu: "Mỹ Nhân tới rồi..."Tôi phì cười, còn Mr. Tô thì đỏ mặt, tía tai.

Tôi sử dụng thuốc nhỏ mắt vài ngày, cuối cùng bệnh viêm kết mạc cũng khỏi, nhìn những thứ chói sáng không còn ch** n**c mắt, nhìn chữ cũng không còn nhập nhòe nữa.

Mr. Tô cũng không lấy di động của tôi nữa. Tôi vui sướng ôm điện thoại nằm ườn trên sofa chơi suốt cả buổi tối.

Đến hơn mười giờ anh từ phòng làm việc đi ra. Tôi cảm thấy không ổn, lập tức giấu di động ra sau lưng mình, giả vờ như đang xem TV.

Anh đi thẳng tới trước mặt tôi và nói: "Dưới mông em có gì sáng kìa."

Tôi khẩn trương thò tay tắt màn hình điện thoại đi.

Anh cầm một cốc nước đi tới bên cạnh tôi, nói với vẻ mặt nuối tiếc: "Anh còn tưởng em sẽ biết tự giác."

Nói xong, anh định rút di động của tôi đi. Tôi nắm chặt lấy nó, quay đầu cười ngọt ngào với anh.

Kết quả, anh cũng cười và nói: "Cho em chơi thêm mười phút cuối cùng đấy nhé!"

Trong hầm để xe của tiểu khu có đến mấy chiếc xe cùng kiểu với Mr. Tô.

Chữ cái thứ hai và thứ ba của biển số xe lần lượt là: GQ, PP, MR. Mỗi ngày trong lúc chờ đợi Mr. Tô đậu xe, tôi lại đi vòng vòng xung quanh mấy chiếc xe đó và lần lượt đặt tên cho chúng: GQ-Câu Kỷ, PP-Cái Mông, MR-Mỹ Nhân.

Ban đầu Mr. Tô ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng dần dà tôi hay nói với anh kiểu: "Hôm nay Câu Kỷ bị bẩn.", "Hôm qua Cái Mông bị vỡ đèn." hay "Hôm trước chủ của Mỹ Nhân quên đóng cửa sổ.", thế là dần dà anh cũng quen.

Có hôm chúng tôi tới trung tâm thương mại, lúc dừng xe bỗng nhiên nhìn thấy Mỹ Nhân, tôi hưng phấn chạy qua hỏi: "Ôi trùng hợp quá! mau lại xem, Mỹ Nhân này, Mỹ Nhân!"

Kết quả một người đột ngột bước từ trên chiếc xe đó xuống, nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu. Tôi lập tức ngây người.

Tôi đang không biết làm sao để giải vây cho mình thì Mr. Tô từ phía sau đến, bấm bụng nói một câu: "Mỹ Nhân tới rồi..."

Tôi phì cười, còn Mr. Tô thì đỏ mặt, tía tai.

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi sử dụng thuốc nhỏ mắt vài ngày, cuối cùng bệnh viêm kết mạc cũng khỏi, nhìn những thứ chói sáng không còn ch** n**c mắt, nhìn chữ cũng không còn nhập nhòe nữa.Mr. Tô cũng không lấy di động của tôi nữa. Tôi vui sướng ôm điện thoại nằm ườn trên sofa chơi suốt cả buổi tối.Đến hơn mười giờ anh từ phòng làm việc đi ra. Tôi cảm thấy không ổn, lập tức giấu di động ra sau lưng mình, giả vờ như đang xem TV.Anh đi thẳng tới trước mặt tôi và nói: "Dưới mông em có gì sáng kìa."Tôi khẩn trương thò tay tắt màn hình điện thoại đi.Anh cầm một cốc nước đi tới bên cạnh tôi, nói với vẻ mặt nuối tiếc: "Anh còn tưởng em sẽ biết tự giác."Nói xong, anh định rút di động của tôi đi. Tôi nắm chặt lấy nó, quay đầu cười ngọt ngào với anh.Kết quả, anh cũng cười và nói: "Cho em chơi thêm mười phút cuối cùng đấy nhé!"Trong hầm để xe của tiểu khu có đến mấy chiếc xe cùng kiểu với Mr. Tô.Chữ cái thứ hai và thứ ba của biển số xe lần lượt là: GQ, PP, MR. Mỗi ngày trong lúc chờ đợi Mr. Tô đậu xe, tôi lại đi vòng vòng xung quanh mấy chiếc xe đó và lần lượt đặt tên cho chúng: GQ-Câu Kỷ, PP-Cái Mông, MR-Mỹ Nhân.Ban đầu Mr. Tô ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng dần dà tôi hay nói với anh kiểu: "Hôm nay Câu Kỷ bị bẩn.", "Hôm qua Cái Mông bị vỡ đèn." hay "Hôm trước chủ của Mỹ Nhân quên đóng cửa sổ.", thế là dần dà anh cũng quen.Có hôm chúng tôi tới trung tâm thương mại, lúc dừng xe bỗng nhiên nhìn thấy Mỹ Nhân, tôi hưng phấn chạy qua hỏi: "Ôi trùng hợp quá! mau lại xem, Mỹ Nhân này, Mỹ Nhân!"Kết quả một người đột ngột bước từ trên chiếc xe đó xuống, nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu. Tôi lập tức ngây người.Tôi đang không biết làm sao để giải vây cho mình thì Mr. Tô từ phía sau đến, bấm bụng nói một câu: "Mỹ Nhân tới rồi..."Tôi phì cười, còn Mr. Tô thì đỏ mặt, tía tai.

Chương 4-22