Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 11: Âm mưu đen tối
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Liên Trì CungTrên đường đi tới Liên Trì cung, bốn phía tất cả đều trồng đủ loại hoa lê, gió vừa thổi… hương hoa lê liền theo từng làn gió đưa vào trong mũi, mùi hương mát mẻ, thanh nhã vờn quanh cánh mũi, khiến người ta không kìm được mà hít thêm một hơi.Liên Trì cung nằm sâu trong dải hoa lê trắng, bên ngoài đại điện là một hồ nước trong suốt thấy đáy, sen trắng trong ao trông như đứa bé mới sinh, trắng nõn mê người. Từng đợt sóng dội tới, không ngừng biến đổi theo gió, giống như một đôi tình lữ yêu nhau cuồng nhiệt đang dạo chơi trong hồ.Giống như hoa lê trắng mộc mạc trang nhã, hay hoa sen trắng gần bùn chẳng tanh hôi, bất cứ ai nhìn thấy cung Liên Trì cũng sẽ nghĩ chủ nhân của nó phải là người tư cách bất phàm, có khi còn là tiên tử hạ phàm ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm.Trong Liên Trì cung, một mỹ nhân trác tuyệt đang ngồi ngay ngắn trên đại điện chủ vị. Gương mặt không thoa phấn mà trắng nõn mềm mại, hấp dẫn mê người, đôi môi không son mà đỏ, lông mày không vẽ cũng đen, sống mũi thẳng hài hòa với ngũ quan, đôi mắt phượng tuyệt mỹ mị mà không yêu, kiêu mà không tục, con mắt liếc nhìn tới đâu, trăm hoa nơi ấy đều thất sắc (tiếc rằng giờ là ban đêm, hoa có thất sắc cũng chả thấy).Phía dưới có hai nữ tử mặc cung trang, cung kính quỳ xuống với mỹ nhân tuyệt sắc đang ngồi trên ghế, trán chạm đất, dập đầu với Tô Liên Hinh. Tô Liên Hinh ngay cả mắt cũng lười mở. Hai nữ tử quỳ bên dưới, thân thể gầy yếu khẽ run rẩy, lại không dám mở miệng, chỉ cung kính quỳ.Trên bàn vuông lớn làm từ gỗ tử đàn, chiếc đèn cung đình tỏa ra ánh sáng yếu ớt, hai nữ tử mặc cung trang quỳ dưới đất, một mỹ nhân trác tuyệt đang khẽ nhắm hai mắt ngồi trên ghế, hình ảnh này nhìn kiểu gì cũng thấy quỷ dị!“Đứng lên đi.” Đại khái qua nửa chung trà, một giọng nói như hoàng oanh xuất cốc vang lên. Tô Liên Hinh nâng mắt phượng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng hai nữ tử bên dưới.“Tạ ơn nương nương” Hai nữ t* c*ng kính tạ ơn, nói là cung kính không bằng nói là sợ hãi thì đúng hơn.Mắt phượng của Tô Liên Hinh lướt qua nữ tử quỳ bên trái, cười châm chọc: “Ám Hương cũng không độc chết được nàng, xem ra mệnh của tiện nhân kia cũng dài thật đấy.”Hoàng thượng đâu có thích ả ta, nhưng lại muốn cưới ả ta về làm Tây Cung Hoàng hậu.Chính xác mà nói, Hoàng thượng căn bản không thích bất kỳ người con gái nào trong hậu cung, kể cả nàng – Tô Liên Hinh Tô quý phi. Nhưng nàng không cho phép, Tô Liên Hinh nàng tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, vị trí ấy nàng nhất định phải có được, ai cũng không có tư cách ngồi.
Liên Trì Cung
Trên đường đi tới Liên Trì cung, bốn phía tất cả đều trồng đủ loại hoa lê, gió vừa thổi… hương hoa lê liền theo từng làn gió đưa vào trong mũi, mùi hương mát mẻ, thanh nhã vờn quanh cánh mũi, khiến người ta không kìm được mà hít thêm một hơi.
Liên Trì cung nằm sâu trong dải hoa lê trắng, bên ngoài đại điện là một hồ nước trong suốt thấy đáy, sen trắng trong ao trông như đứa bé mới sinh, trắng nõn mê người. Từng đợt sóng dội tới, không ngừng biến đổi theo gió, giống như một đôi tình lữ yêu nhau cuồng nhiệt đang dạo chơi trong hồ.
Giống như hoa lê trắng mộc mạc trang nhã, hay hoa sen trắng gần bùn chẳng tanh hôi, bất cứ ai nhìn thấy cung Liên Trì cũng sẽ nghĩ chủ nhân của nó phải là người tư cách bất phàm, có khi còn là tiên tử hạ phàm ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm.
Trong Liên Trì cung, một mỹ nhân trác tuyệt đang ngồi ngay ngắn trên đại điện chủ vị. Gương mặt không thoa phấn mà trắng nõn mềm mại, hấp dẫn mê người, đôi môi không son mà đỏ, lông mày không vẽ cũng đen, sống mũi thẳng hài hòa với ngũ quan, đôi mắt phượng tuyệt mỹ mị mà không yêu, kiêu mà không tục, con mắt liếc nhìn tới đâu, trăm hoa nơi ấy đều thất sắc (tiếc rằng giờ là ban đêm, hoa có thất sắc cũng chả thấy).
Phía dưới có hai nữ tử mặc cung trang, cung kính quỳ xuống với mỹ nhân tuyệt sắc đang ngồi trên ghế, trán chạm đất, dập đầu với Tô Liên Hinh. Tô Liên Hinh ngay cả mắt cũng lười mở. Hai nữ tử quỳ bên dưới, thân thể gầy yếu khẽ run rẩy, lại không dám mở miệng, chỉ cung kính quỳ.
Trên bàn vuông lớn làm từ gỗ tử đàn, chiếc đèn cung đình tỏa ra ánh sáng yếu ớt, hai nữ tử mặc cung trang quỳ dưới đất, một mỹ nhân trác tuyệt đang khẽ nhắm hai mắt ngồi trên ghế, hình ảnh này nhìn kiểu gì cũng thấy quỷ dị!
“Đứng lên đi.” Đại khái qua nửa chung trà, một giọng nói như hoàng oanh xuất cốc vang lên. Tô Liên Hinh nâng mắt phượng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng hai nữ tử bên dưới.
“Tạ ơn nương nương” Hai nữ t* c*ng kính tạ ơn, nói là cung kính không bằng nói là sợ hãi thì đúng hơn.
Mắt phượng của Tô Liên Hinh lướt qua nữ tử quỳ bên trái, cười châm chọc: “Ám Hương cũng không độc chết được nàng, xem ra mệnh của tiện nhân kia cũng dài thật đấy.”
Hoàng thượng đâu có thích ả ta, nhưng lại muốn cưới ả ta về làm Tây Cung Hoàng hậu.
Chính xác mà nói, Hoàng thượng căn bản không thích bất kỳ người con gái nào trong hậu cung, kể cả nàng – Tô Liên Hinh Tô quý phi. Nhưng nàng không cho phép, Tô Liên Hinh nàng tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, vị trí ấy nàng nhất định phải có được, ai cũng không có tư cách ngồi.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Liên Trì CungTrên đường đi tới Liên Trì cung, bốn phía tất cả đều trồng đủ loại hoa lê, gió vừa thổi… hương hoa lê liền theo từng làn gió đưa vào trong mũi, mùi hương mát mẻ, thanh nhã vờn quanh cánh mũi, khiến người ta không kìm được mà hít thêm một hơi.Liên Trì cung nằm sâu trong dải hoa lê trắng, bên ngoài đại điện là một hồ nước trong suốt thấy đáy, sen trắng trong ao trông như đứa bé mới sinh, trắng nõn mê người. Từng đợt sóng dội tới, không ngừng biến đổi theo gió, giống như một đôi tình lữ yêu nhau cuồng nhiệt đang dạo chơi trong hồ.Giống như hoa lê trắng mộc mạc trang nhã, hay hoa sen trắng gần bùn chẳng tanh hôi, bất cứ ai nhìn thấy cung Liên Trì cũng sẽ nghĩ chủ nhân của nó phải là người tư cách bất phàm, có khi còn là tiên tử hạ phàm ẩn cư nơi rừng sâu núi thẳm.Trong Liên Trì cung, một mỹ nhân trác tuyệt đang ngồi ngay ngắn trên đại điện chủ vị. Gương mặt không thoa phấn mà trắng nõn mềm mại, hấp dẫn mê người, đôi môi không son mà đỏ, lông mày không vẽ cũng đen, sống mũi thẳng hài hòa với ngũ quan, đôi mắt phượng tuyệt mỹ mị mà không yêu, kiêu mà không tục, con mắt liếc nhìn tới đâu, trăm hoa nơi ấy đều thất sắc (tiếc rằng giờ là ban đêm, hoa có thất sắc cũng chả thấy).Phía dưới có hai nữ tử mặc cung trang, cung kính quỳ xuống với mỹ nhân tuyệt sắc đang ngồi trên ghế, trán chạm đất, dập đầu với Tô Liên Hinh. Tô Liên Hinh ngay cả mắt cũng lười mở. Hai nữ tử quỳ bên dưới, thân thể gầy yếu khẽ run rẩy, lại không dám mở miệng, chỉ cung kính quỳ.Trên bàn vuông lớn làm từ gỗ tử đàn, chiếc đèn cung đình tỏa ra ánh sáng yếu ớt, hai nữ tử mặc cung trang quỳ dưới đất, một mỹ nhân trác tuyệt đang khẽ nhắm hai mắt ngồi trên ghế, hình ảnh này nhìn kiểu gì cũng thấy quỷ dị!“Đứng lên đi.” Đại khái qua nửa chung trà, một giọng nói như hoàng oanh xuất cốc vang lên. Tô Liên Hinh nâng mắt phượng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng hai nữ tử bên dưới.“Tạ ơn nương nương” Hai nữ t* c*ng kính tạ ơn, nói là cung kính không bằng nói là sợ hãi thì đúng hơn.Mắt phượng của Tô Liên Hinh lướt qua nữ tử quỳ bên trái, cười châm chọc: “Ám Hương cũng không độc chết được nàng, xem ra mệnh của tiện nhân kia cũng dài thật đấy.”Hoàng thượng đâu có thích ả ta, nhưng lại muốn cưới ả ta về làm Tây Cung Hoàng hậu.Chính xác mà nói, Hoàng thượng căn bản không thích bất kỳ người con gái nào trong hậu cung, kể cả nàng – Tô Liên Hinh Tô quý phi. Nhưng nàng không cho phép, Tô Liên Hinh nàng tuyệt đối sẽ không để chuyện này xảy ra, vị trí ấy nàng nhất định phải có được, ai cũng không có tư cách ngồi.