Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 14: Nhan Khuynh Thành yêu Hoàng đế
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Đúng! Nhan Khuynh Thành yêu Hoàng đế, cho nên nàng mới cam tâm tình nguyện làm Tây cung Hoàng hậu, nhưng không khéo là ngày thứ hai sau khi bái đường, nàng đã đi tới Tây Thiên Cực Lạc, cho nên bây giờ mới có Anh Mộc Ly!Dù Mộc Ly có một phần trí nhớ của Nhan Khuynh Thành, nhưng nàng không chịu ảnh hưởng của nó mà đi yêu Hoàng đế, tất nhiên cũng sẽ không vì Hoàng đế mà khổ sở. Ngược lại bởi vì chuyện ngày hôm đó nên ấn tượng của nàng với Hoàng đế cũng không tốt lắm, nghĩ lại lúc ấy ánh mắt Hoàng đế lạnh lẽo như hàn băng vạn năm. Theo trực giác Mộc Ly cảm thấy người nọ là phần tử nguy hiểm, chỉ có thể dùng hai chữ: Phiền toái! Thứ người như thế Mộc Ly nàng không nghĩ sẽ va chạm đến. Đối với người không thể trêu chọc, theo trực giác Mộc Ly sẽ nhượng bộ lui binh, vì nàng không muốn kéo theo một đống phiền toái lên người.Nàng – Anh Mộc Ly không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ phiền toái!!“Tiểu thư thật sự không đau lòng vì Hoàng thượng?” Tuyết Lê bước vào, nhìn Mộc Ly chằm chằm, chỉ sợ bỏ qua bất kỳ cảm xúc nào trên mặt nàng, nàng nhớ là tiểu thư nhà nàng yêu Hoàng thượng đến không thể dứt ra mà.“Tại sao phải đau lòng vì hắn!” Mộc Ly nâng tay gõ đầu Tuyết Lê, cười lớn.Tuyết Lê bất mãn bĩu môi: “Em lo lắng cho người thôi!”“Được rồi bà cô của ta ơi, ta biết em lo lắng cho ta, chỉ là… tiểu thư nhà em bây giờ buồn ngủ rồi, lo lắng của em giữ đến ngày mai lo tiếp đi.” Mộc Ly trừng mắt với Tuyết Lê, nhưng trong lòng thì tràn ngập ấm áp.Đúng vậy! Vừa đến cái thế giới xa lạ này, có người quan tâm đến mình, nói sao có thể không cảm động chứ!“Được rồi, tiểu thư nghĩ ngơi trước đi, em không quấy rầy người nữa.” Tuyết Lê xách đèn lưu ly bước ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại căn dặn: “Mai là ngày 15 rồi.”“Ngày 15?” Ngày 15 có gì đặc biệt mà Tuyết Lê phải nhắc nhở? Nhìn nửa vầng trăng trên trời, Mộc Ly chớp mắt, quay về giường lớn khắc hoa.Mặt trời mọc.Sáng sớm ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ trên đại điện thành từng vòng nắng màu vàng trơn bóng, vạn vật sinh sôi mạnh mẽ, những đóa hoa cũng đón gió rực rỡ. Phượng Lân quốc, trong hoàng cung một mảnh tốt lành, hậu cung phi tần ai cũng không dấu được sắc mặt vui mừng, mà trong Mạt Ương cung đâu đâu cũng là sầu vân thảm vụ.
Đúng! Nhan Khuynh Thành yêu Hoàng đế, cho nên nàng mới cam tâm tình nguyện làm Tây cung Hoàng hậu, nhưng không khéo là ngày thứ hai sau khi bái đường, nàng đã đi tới Tây Thiên Cực Lạc, cho nên bây giờ mới có Anh Mộc Ly!
Dù Mộc Ly có một phần trí nhớ của Nhan Khuynh Thành, nhưng nàng không chịu ảnh hưởng của nó mà đi yêu Hoàng đế, tất nhiên cũng sẽ không vì Hoàng đế mà khổ sở. Ngược lại bởi vì chuyện ngày hôm đó nên ấn tượng của nàng với Hoàng đế cũng không tốt lắm, nghĩ lại lúc ấy ánh mắt Hoàng đế lạnh lẽo như hàn băng vạn năm. Theo trực giác Mộc Ly cảm thấy người nọ là phần tử nguy hiểm, chỉ có thể dùng hai chữ: Phiền toái! Thứ người như thế Mộc Ly nàng không nghĩ sẽ va chạm đến. Đối với người không thể trêu chọc, theo trực giác Mộc Ly sẽ nhượng bộ lui binh, vì nàng không muốn kéo theo một đống phiền toái lên người.
Nàng – Anh Mộc Ly không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ phiền toái!!
“Tiểu thư thật sự không đau lòng vì Hoàng thượng?” Tuyết Lê bước vào, nhìn Mộc Ly chằm chằm, chỉ sợ bỏ qua bất kỳ cảm xúc nào trên mặt nàng, nàng nhớ là tiểu thư nhà nàng yêu Hoàng thượng đến không thể dứt ra mà.
“Tại sao phải đau lòng vì hắn!” Mộc Ly nâng tay gõ đầu Tuyết Lê, cười lớn.
Tuyết Lê bất mãn bĩu môi: “Em lo lắng cho người thôi!”
“Được rồi bà cô của ta ơi, ta biết em lo lắng cho ta, chỉ là… tiểu thư nhà em bây giờ buồn ngủ rồi, lo lắng của em giữ đến ngày mai lo tiếp đi.” Mộc Ly trừng mắt với Tuyết Lê, nhưng trong lòng thì tràn ngập ấm áp.
Đúng vậy! Vừa đến cái thế giới xa lạ này, có người quan tâm đến mình, nói sao có thể không cảm động chứ!
“Được rồi, tiểu thư nghĩ ngơi trước đi, em không quấy rầy người nữa.” Tuyết Lê xách đèn lưu ly bước ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại căn dặn: “Mai là ngày 15 rồi.”
“Ngày 15?” Ngày 15 có gì đặc biệt mà Tuyết Lê phải nhắc nhở? Nhìn nửa vầng trăng trên trời, Mộc Ly chớp mắt, quay về giường lớn khắc hoa.
Mặt trời mọc.
Sáng sớm ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ trên đại điện thành từng vòng nắng màu vàng trơn bóng, vạn vật sinh sôi mạnh mẽ, những đóa hoa cũng đón gió rực rỡ. Phượng Lân quốc, trong hoàng cung một mảnh tốt lành, hậu cung phi tần ai cũng không dấu được sắc mặt vui mừng, mà trong Mạt Ương cung đâu đâu cũng là sầu vân thảm vụ.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Đúng! Nhan Khuynh Thành yêu Hoàng đế, cho nên nàng mới cam tâm tình nguyện làm Tây cung Hoàng hậu, nhưng không khéo là ngày thứ hai sau khi bái đường, nàng đã đi tới Tây Thiên Cực Lạc, cho nên bây giờ mới có Anh Mộc Ly!Dù Mộc Ly có một phần trí nhớ của Nhan Khuynh Thành, nhưng nàng không chịu ảnh hưởng của nó mà đi yêu Hoàng đế, tất nhiên cũng sẽ không vì Hoàng đế mà khổ sở. Ngược lại bởi vì chuyện ngày hôm đó nên ấn tượng của nàng với Hoàng đế cũng không tốt lắm, nghĩ lại lúc ấy ánh mắt Hoàng đế lạnh lẽo như hàn băng vạn năm. Theo trực giác Mộc Ly cảm thấy người nọ là phần tử nguy hiểm, chỉ có thể dùng hai chữ: Phiền toái! Thứ người như thế Mộc Ly nàng không nghĩ sẽ va chạm đến. Đối với người không thể trêu chọc, theo trực giác Mộc Ly sẽ nhượng bộ lui binh, vì nàng không muốn kéo theo một đống phiền toái lên người.Nàng – Anh Mộc Ly không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ phiền toái!!“Tiểu thư thật sự không đau lòng vì Hoàng thượng?” Tuyết Lê bước vào, nhìn Mộc Ly chằm chằm, chỉ sợ bỏ qua bất kỳ cảm xúc nào trên mặt nàng, nàng nhớ là tiểu thư nhà nàng yêu Hoàng thượng đến không thể dứt ra mà.“Tại sao phải đau lòng vì hắn!” Mộc Ly nâng tay gõ đầu Tuyết Lê, cười lớn.Tuyết Lê bất mãn bĩu môi: “Em lo lắng cho người thôi!”“Được rồi bà cô của ta ơi, ta biết em lo lắng cho ta, chỉ là… tiểu thư nhà em bây giờ buồn ngủ rồi, lo lắng của em giữ đến ngày mai lo tiếp đi.” Mộc Ly trừng mắt với Tuyết Lê, nhưng trong lòng thì tràn ngập ấm áp.Đúng vậy! Vừa đến cái thế giới xa lạ này, có người quan tâm đến mình, nói sao có thể không cảm động chứ!“Được rồi, tiểu thư nghĩ ngơi trước đi, em không quấy rầy người nữa.” Tuyết Lê xách đèn lưu ly bước ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu lại căn dặn: “Mai là ngày 15 rồi.”“Ngày 15?” Ngày 15 có gì đặc biệt mà Tuyết Lê phải nhắc nhở? Nhìn nửa vầng trăng trên trời, Mộc Ly chớp mắt, quay về giường lớn khắc hoa.Mặt trời mọc.Sáng sớm ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ trên đại điện thành từng vòng nắng màu vàng trơn bóng, vạn vật sinh sôi mạnh mẽ, những đóa hoa cũng đón gió rực rỡ. Phượng Lân quốc, trong hoàng cung một mảnh tốt lành, hậu cung phi tần ai cũng không dấu được sắc mặt vui mừng, mà trong Mạt Ương cung đâu đâu cũng là sầu vân thảm vụ.