Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 28: Người bổn hoàng hậu đánh chính là ngươi 1

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… “Sao… thế…” Một chữ “hả” vẫn còn đang mắc ở cổ họng, nguy hiểm nheo đôi mắt lại. Mộc Ly dừng bước chân đang sải ra, trong bụng cười lạnh, tốt thôi! Ta không tới tìm ngươi, ngươi đã tự nộp mình đến cửa tìm chết rồi! Thì đừng trách cô nãi nãi ta lòng dạ độc ác!Người tới là một phi tần mặc cung trang màu hồng, bao bọc vóc người xinh xắn đáng yêu trước lồi sau lõm của nàng ta, da thịt trắng nõn nhẵn bóng như ngọc, nhưng trên mặt lại trát một lớp phấn trắng thật dày, trên mắt thêu hoa to nhãn ảnh xinh đẹp màu lam càng tôn thêm vẻ yêu mị của nàng ta, đi theo phía sau là một đám cung nữ và mỹ nhân từ cấp phi trở xuống.Mộc Ly nhìn đám người càng ngày càng tới gần, trong lòng cười nhạt, điệu bộ to lớn nhỉ, nhỏ giọng phân phó Tuyết Lê một câu, trăm mối tâm tư trong lòng Mộc Ly đã và đang cuộn trào.“Ô! Hoàng hậu nương nương, sao người lại không mang giày thế? Bị cảm lạnh rồi thì sẽ không có thái y nào dám đến lãnh cung này điều trị cho người đâu”. Linh Phi gian ác nhếch khóe môi đánh giá Mộc Ly bị ghét bỏ (nguyên văn sừng đỏ, ta nghĩ sừng đỏ là để chỉ những người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ), ngôn ngữ châm chọc rõ ràng, mặc dù mỗi câu nói đều cung kính, nhưng mỗi câu cũng đều mang theo dao.Mộc Ly không buồn không giận nhìn đám người Linh Phi đã đi đến gần, linh quang không chút ấm áp liếc nhìn Linh Phi đang nhếch mép cười ác độc. Nàng, khóe môi nhếch lên vừa đúng bốn mươi năm độ, cười đến vân đạm phong khinh, cười đến nghiêng nước nghiêng thành.“Linh Phi nương nương kim an” Tuyết Lê không kiêu ngạo không siểm nịnh thỉnh an đám người Linh Phi, khuôn mặt nhỏ thanh tú mang theo cung kính nhưng nụ cười lại lạnh nhạt, khiến người ta rất khó tưởng tượng tiểu nha hoàn nho nhỏ này lại có thể bình tĩnh như vậy.Khinh thường quét mắt qua Tuyết Lê vẫn đang nửa quỳ thỉnh an nàng ta. Linh Phi cười càng không có chút kiêng nể nào. Người ta nói phượng hoàng bị thua còn không bằng gà, xem ra câu nói này thật không sai. Nếu như trước kia nàng ta làm gì có gan để cho người bên cạnh Hoàng hậu quỳ lâu như vậy.“Tuyết Lê, bổn cung không bảo em quỳ, quỳ ai chứ? Mau đứng lên”. Mộc Ly cười cười, không nhìn đám phi tần trước mặt, vươn tay dìu Tuyết Lê đang quỳ đứng dậy, giống như đám người Linh Phi bọn họ là không khí không tồn tại vậy.“Dạ! Hoàng hậu nương nương” Tuyết Lê cười ngọt ngào, thái độ này so với thái độ không rắn không mềm với Linh Phi chênh lệch cả mười vạn tám nghìn dặm.“Lẽ nào bổn cung không phải người? Hay ngươi vẫn còn chưa mở to mắt ra?!!” Linh Phi nhíu đôi mày thanh tú lại, nhìn Mộc Ly ở trước mặt hoàn toàn không đặt nàng ta vào trong mắt, hận đến nghiến răng ken két, mà đám mỹ nhân sau lưng nàng ta chỉ đơn giản tới xem kịch vui thôi.

“Sao… thế…” Một chữ “hả” vẫn còn đang mắc ở cổ họng, nguy hiểm nheo đôi mắt lại. Mộc Ly dừng bước chân đang sải ra, trong bụng cười lạnh, tốt thôi! Ta không tới tìm ngươi, ngươi đã tự nộp mình đến cửa tìm chết rồi! Thì đừng trách cô nãi nãi ta lòng dạ độc ác!

Người tới là một phi tần mặc cung trang màu hồng, bao bọc vóc người xinh xắn đáng yêu trước lồi sau lõm của nàng ta, da thịt trắng nõn nhẵn bóng như ngọc, nhưng trên mặt lại trát một lớp phấn trắng thật dày, trên mắt thêu hoa to nhãn ảnh xinh đẹp màu lam càng tôn thêm vẻ yêu mị của nàng ta, đi theo phía sau là một đám cung nữ và mỹ nhân từ cấp phi trở xuống.

Mộc Ly nhìn đám người càng ngày càng tới gần, trong lòng cười nhạt, điệu bộ to lớn nhỉ, nhỏ giọng phân phó Tuyết Lê một câu, trăm mối tâm tư trong lòng Mộc Ly đã và đang cuộn trào.

“Ô! Hoàng hậu nương nương, sao người lại không mang giày thế? Bị cảm lạnh rồi thì sẽ không có thái y nào dám đến lãnh cung này điều trị cho người đâu”. Linh Phi gian ác nhếch khóe môi đánh giá Mộc Ly bị ghét bỏ (nguyên văn sừng đỏ, ta nghĩ sừng đỏ là để chỉ những người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ), ngôn ngữ châm chọc rõ ràng, mặc dù mỗi câu nói đều cung kính, nhưng mỗi câu cũng đều mang theo dao.

Mộc Ly không buồn không giận nhìn đám người Linh Phi đã đi đến gần, linh quang không chút ấm áp liếc nhìn Linh Phi đang nhếch mép cười ác độc. Nàng, khóe môi nhếch lên vừa đúng bốn mươi năm độ, cười đến vân đạm phong khinh, cười đến nghiêng nước nghiêng thành.

“Linh Phi nương nương kim an” Tuyết Lê không kiêu ngạo không siểm nịnh thỉnh an đám người Linh Phi, khuôn mặt nhỏ thanh tú mang theo cung kính nhưng nụ cười lại lạnh nhạt, khiến người ta rất khó tưởng tượng tiểu nha hoàn nho nhỏ này lại có thể bình tĩnh như vậy.

Khinh thường quét mắt qua Tuyết Lê vẫn đang nửa quỳ thỉnh an nàng ta. Linh Phi cười càng không có chút kiêng nể nào. Người ta nói phượng hoàng bị thua còn không bằng gà, xem ra câu nói này thật không sai. Nếu như trước kia nàng ta làm gì có gan để cho người bên cạnh Hoàng hậu quỳ lâu như vậy.

“Tuyết Lê, bổn cung không bảo em quỳ, quỳ ai chứ? Mau đứng lên”. Mộc Ly cười cười, không nhìn đám phi tần trước mặt, vươn tay dìu Tuyết Lê đang quỳ đứng dậy, giống như đám người Linh Phi bọn họ là không khí không tồn tại vậy.

“Dạ! Hoàng hậu nương nương” Tuyết Lê cười ngọt ngào, thái độ này so với thái độ không rắn không mềm với Linh Phi chênh lệch cả mười vạn tám nghìn dặm.

“Lẽ nào bổn cung không phải người? Hay ngươi vẫn còn chưa mở to mắt ra?!!” Linh Phi nhíu đôi mày thanh tú lại, nhìn Mộc Ly ở trước mặt hoàn toàn không đặt nàng ta vào trong mắt, hận đến nghiến răng ken két, mà đám mỹ nhân sau lưng nàng ta chỉ đơn giản tới xem kịch vui thôi.

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… “Sao… thế…” Một chữ “hả” vẫn còn đang mắc ở cổ họng, nguy hiểm nheo đôi mắt lại. Mộc Ly dừng bước chân đang sải ra, trong bụng cười lạnh, tốt thôi! Ta không tới tìm ngươi, ngươi đã tự nộp mình đến cửa tìm chết rồi! Thì đừng trách cô nãi nãi ta lòng dạ độc ác!Người tới là một phi tần mặc cung trang màu hồng, bao bọc vóc người xinh xắn đáng yêu trước lồi sau lõm của nàng ta, da thịt trắng nõn nhẵn bóng như ngọc, nhưng trên mặt lại trát một lớp phấn trắng thật dày, trên mắt thêu hoa to nhãn ảnh xinh đẹp màu lam càng tôn thêm vẻ yêu mị của nàng ta, đi theo phía sau là một đám cung nữ và mỹ nhân từ cấp phi trở xuống.Mộc Ly nhìn đám người càng ngày càng tới gần, trong lòng cười nhạt, điệu bộ to lớn nhỉ, nhỏ giọng phân phó Tuyết Lê một câu, trăm mối tâm tư trong lòng Mộc Ly đã và đang cuộn trào.“Ô! Hoàng hậu nương nương, sao người lại không mang giày thế? Bị cảm lạnh rồi thì sẽ không có thái y nào dám đến lãnh cung này điều trị cho người đâu”. Linh Phi gian ác nhếch khóe môi đánh giá Mộc Ly bị ghét bỏ (nguyên văn sừng đỏ, ta nghĩ sừng đỏ là để chỉ những người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ), ngôn ngữ châm chọc rõ ràng, mặc dù mỗi câu nói đều cung kính, nhưng mỗi câu cũng đều mang theo dao.Mộc Ly không buồn không giận nhìn đám người Linh Phi đã đi đến gần, linh quang không chút ấm áp liếc nhìn Linh Phi đang nhếch mép cười ác độc. Nàng, khóe môi nhếch lên vừa đúng bốn mươi năm độ, cười đến vân đạm phong khinh, cười đến nghiêng nước nghiêng thành.“Linh Phi nương nương kim an” Tuyết Lê không kiêu ngạo không siểm nịnh thỉnh an đám người Linh Phi, khuôn mặt nhỏ thanh tú mang theo cung kính nhưng nụ cười lại lạnh nhạt, khiến người ta rất khó tưởng tượng tiểu nha hoàn nho nhỏ này lại có thể bình tĩnh như vậy.Khinh thường quét mắt qua Tuyết Lê vẫn đang nửa quỳ thỉnh an nàng ta. Linh Phi cười càng không có chút kiêng nể nào. Người ta nói phượng hoàng bị thua còn không bằng gà, xem ra câu nói này thật không sai. Nếu như trước kia nàng ta làm gì có gan để cho người bên cạnh Hoàng hậu quỳ lâu như vậy.“Tuyết Lê, bổn cung không bảo em quỳ, quỳ ai chứ? Mau đứng lên”. Mộc Ly cười cười, không nhìn đám phi tần trước mặt, vươn tay dìu Tuyết Lê đang quỳ đứng dậy, giống như đám người Linh Phi bọn họ là không khí không tồn tại vậy.“Dạ! Hoàng hậu nương nương” Tuyết Lê cười ngọt ngào, thái độ này so với thái độ không rắn không mềm với Linh Phi chênh lệch cả mười vạn tám nghìn dặm.“Lẽ nào bổn cung không phải người? Hay ngươi vẫn còn chưa mở to mắt ra?!!” Linh Phi nhíu đôi mày thanh tú lại, nhìn Mộc Ly ở trước mặt hoàn toàn không đặt nàng ta vào trong mắt, hận đến nghiến răng ken két, mà đám mỹ nhân sau lưng nàng ta chỉ đơn giản tới xem kịch vui thôi.

Chương 28: Người bổn hoàng hậu đánh chính là ngươi 1