Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 35: Bổn cung mời ngươi xuất cung ăn một bữa hoành tráng
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Hắn đặt bàn tay lên bả vai gầy yếu mà quật cường của nàng, đột nhiên gương mặt tuấn tú tiến sát lại gần nàng. Lúc này đôi mắt phượng đã thu lại sự lạnh lẽo chỉ còn dày đặc vẻ trêu tức nhìn nàng, môi mỏng khẽ mở, lời nói ra lại đủ lạnh lùng và vô tình: "Ngươi, biết rõ bản thân mình nhất mà!"Ném ra câu này, hắn nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt nàng rồi mới nở nụ cười vô tình rời đi, bước chân lại có chút vội vàng đến bản thân hắn cũng không biết. Mộc Ly khẽ nhếch môi anh đào, sự kinh ngạc trong khoảnh khắc hắn quay lưng đi đã nhanh chóng chuyển thành không chút ấm áp nào. Nhìn thấy bước chân của hắn lảo đảo, môi anh đào nhẹ nhàng nhếch lên, cười khinh thường.Bên này, Cao công công vội vã mang theo một đám nô tài đuổi theo bước đi rất nhanh của quân vương kia. Tuyết Lê nhìn Mộc Ly không sao, lặng lẽ thở ra một hơi trong lòng, dường như tiểu thư sau khi tỉnh lại thái độ đối với Hoàng thượng thay đổi không ít, mà Hoàng thượng lại càng kì lạ hơn. diễn&đàn.lê%quý*đôn"Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhăn chiếc mũi xinh xắn, bộ dạng Mộc Ly tủi thân mong chờ ôm cái bụng đói đến khô quắt nhìn Tuyết Lê, muốn thử chuyển biến sự nghi hoặc trong mắt Tuyết Lê."Không sao thì tốt". Trợn mắt bất đắc dĩ nói với Mộc Ly, trong lòng Tuyết Lê ít nhiều có chút khúc mắc, tiểu thư, dường như thật sự thay đổi rồi!Có lúc ánh mắt trở nên thật sắc sảo vô tình, thậm chí không có chút hơi ấm. Có lúc lại mây nhạt gió thưa, nhạt nhẽo xuất trần, so với tính cách ôn hòa như ngọc trước đây thật sự là không giống tí nào."Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhắc lại lời vừa nói một lần nữa, lần thứ hai đưa vấn đề ăn cơm lên trên mặt bàn. Mộc Ly thật sự đói rồi, dường như vẫn chưa ăn gì từ lúc tỉnh dậy tới giờ. diễn*đàn@lê.quý.đôn"Tiểu thư, người đợi một chút, em đến Ngự Thiện Phòng tìm chút gì đó về ăn". Bất mãn mím môi, Tuyết Lê nói một câu lấy làm lệ, thật ra nàng cũng rất đói, buổi trưa có người đưa cơm tới. Chẳng qua là bị nàng vứt rồi, bởi vì những thứ đó đều đã bốc mùi không thể ăn được.Nhìn thấy vẻ mặt ảo não rầu rĩ của Tuyết Lê, trong mắt Mộc Ly lóe lên một tia đau lòng. Xem ra nàng liên lụy đến quá nhiều người rồi, một Hoàng hậu ngày nào còn tổ chức hôn lễ đình đám nhưng lại bị đưa vào lãnh cung, xem thế lực tàn ác nghênh cao thải thấp (đối với người cao hơn thì ngênh đón, lấy lòng, người ở địa vị thấp thì bị ghét bỏ, đào thải) mà nói, ai sẽ đối xử tốt với bọn họ đây?!!"Tuyết Nhi" Gọi với lại Tuyết Lê đang định đi ra ngoài, Mộc Ly nhấp nháy đôi mắt to tròn trong sáng: "Đợi thêm chút nữa, khi trời tối, bổn cung mời ngươi xuất cung ra ngoài ăn một bữa thật hoành tráng!"
Hắn đặt bàn tay lên bả vai gầy yếu mà quật cường của nàng, đột nhiên gương mặt tuấn tú tiến sát lại gần nàng. Lúc này đôi mắt phượng đã thu lại sự lạnh lẽo chỉ còn dày đặc vẻ trêu tức nhìn nàng, môi mỏng khẽ mở, lời nói ra lại đủ lạnh lùng và vô tình: "Ngươi, biết rõ bản thân mình nhất mà!"
Ném ra câu này, hắn nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt nàng rồi mới nở nụ cười vô tình rời đi, bước chân lại có chút vội vàng đến bản thân hắn cũng không biết. Mộc Ly khẽ nhếch môi anh đào, sự kinh ngạc trong khoảnh khắc hắn quay lưng đi đã nhanh chóng chuyển thành không chút ấm áp nào. Nhìn thấy bước chân của hắn lảo đảo, môi anh đào nhẹ nhàng nhếch lên, cười khinh thường.
Bên này, Cao công công vội vã mang theo một đám nô tài đuổi theo bước đi rất nhanh của quân vương kia. Tuyết Lê nhìn Mộc Ly không sao, lặng lẽ thở ra một hơi trong lòng, dường như tiểu thư sau khi tỉnh lại thái độ đối với Hoàng thượng thay đổi không ít, mà Hoàng thượng lại càng kì lạ hơn. diễn&đàn.lê%quý*đôn
"Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhăn chiếc mũi xinh xắn, bộ dạng Mộc Ly tủi thân mong chờ ôm cái bụng đói đến khô quắt nhìn Tuyết Lê, muốn thử chuyển biến sự nghi hoặc trong mắt Tuyết Lê.
"Không sao thì tốt". Trợn mắt bất đắc dĩ nói với Mộc Ly, trong lòng Tuyết Lê ít nhiều có chút khúc mắc, tiểu thư, dường như thật sự thay đổi rồi!
Có lúc ánh mắt trở nên thật sắc sảo vô tình, thậm chí không có chút hơi ấm. Có lúc lại mây nhạt gió thưa, nhạt nhẽo xuất trần, so với tính cách ôn hòa như ngọc trước đây thật sự là không giống tí nào.
"Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhắc lại lời vừa nói một lần nữa, lần thứ hai đưa vấn đề ăn cơm lên trên mặt bàn. Mộc Ly thật sự đói rồi, dường như vẫn chưa ăn gì từ lúc tỉnh dậy tới giờ. diễn*đàn@lê.quý.đôn
"Tiểu thư, người đợi một chút, em đến Ngự Thiện Phòng tìm chút gì đó về ăn". Bất mãn mím môi, Tuyết Lê nói một câu lấy làm lệ, thật ra nàng cũng rất đói, buổi trưa có người đưa cơm tới. Chẳng qua là bị nàng vứt rồi, bởi vì những thứ đó đều đã bốc mùi không thể ăn được.
Nhìn thấy vẻ mặt ảo não rầu rĩ của Tuyết Lê, trong mắt Mộc Ly lóe lên một tia đau lòng. Xem ra nàng liên lụy đến quá nhiều người rồi, một Hoàng hậu ngày nào còn tổ chức hôn lễ đình đám nhưng lại bị đưa vào lãnh cung, xem thế lực tàn ác nghênh cao thải thấp (đối với người cao hơn thì ngênh đón, lấy lòng, người ở địa vị thấp thì bị ghét bỏ, đào thải) mà nói, ai sẽ đối xử tốt với bọn họ đây?!!
"Tuyết Nhi" Gọi với lại Tuyết Lê đang định đi ra ngoài, Mộc Ly nhấp nháy đôi mắt to tròn trong sáng: "Đợi thêm chút nữa, khi trời tối, bổn cung mời ngươi xuất cung ra ngoài ăn một bữa thật hoành tráng!"
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Hắn đặt bàn tay lên bả vai gầy yếu mà quật cường của nàng, đột nhiên gương mặt tuấn tú tiến sát lại gần nàng. Lúc này đôi mắt phượng đã thu lại sự lạnh lẽo chỉ còn dày đặc vẻ trêu tức nhìn nàng, môi mỏng khẽ mở, lời nói ra lại đủ lạnh lùng và vô tình: "Ngươi, biết rõ bản thân mình nhất mà!"Ném ra câu này, hắn nhìn thấy vẻ kinh ngạc trong mắt nàng rồi mới nở nụ cười vô tình rời đi, bước chân lại có chút vội vàng đến bản thân hắn cũng không biết. Mộc Ly khẽ nhếch môi anh đào, sự kinh ngạc trong khoảnh khắc hắn quay lưng đi đã nhanh chóng chuyển thành không chút ấm áp nào. Nhìn thấy bước chân của hắn lảo đảo, môi anh đào nhẹ nhàng nhếch lên, cười khinh thường.Bên này, Cao công công vội vã mang theo một đám nô tài đuổi theo bước đi rất nhanh của quân vương kia. Tuyết Lê nhìn Mộc Ly không sao, lặng lẽ thở ra một hơi trong lòng, dường như tiểu thư sau khi tỉnh lại thái độ đối với Hoàng thượng thay đổi không ít, mà Hoàng thượng lại càng kì lạ hơn. diễn&đàn.lê%quý*đôn"Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhăn chiếc mũi xinh xắn, bộ dạng Mộc Ly tủi thân mong chờ ôm cái bụng đói đến khô quắt nhìn Tuyết Lê, muốn thử chuyển biến sự nghi hoặc trong mắt Tuyết Lê."Không sao thì tốt". Trợn mắt bất đắc dĩ nói với Mộc Ly, trong lòng Tuyết Lê ít nhiều có chút khúc mắc, tiểu thư, dường như thật sự thay đổi rồi!Có lúc ánh mắt trở nên thật sắc sảo vô tình, thậm chí không có chút hơi ấm. Có lúc lại mây nhạt gió thưa, nhạt nhẽo xuất trần, so với tính cách ôn hòa như ngọc trước đây thật sự là không giống tí nào."Tuyết Nhi, ta đói rồi". Nhắc lại lời vừa nói một lần nữa, lần thứ hai đưa vấn đề ăn cơm lên trên mặt bàn. Mộc Ly thật sự đói rồi, dường như vẫn chưa ăn gì từ lúc tỉnh dậy tới giờ. diễn*đàn@lê.quý.đôn"Tiểu thư, người đợi một chút, em đến Ngự Thiện Phòng tìm chút gì đó về ăn". Bất mãn mím môi, Tuyết Lê nói một câu lấy làm lệ, thật ra nàng cũng rất đói, buổi trưa có người đưa cơm tới. Chẳng qua là bị nàng vứt rồi, bởi vì những thứ đó đều đã bốc mùi không thể ăn được.Nhìn thấy vẻ mặt ảo não rầu rĩ của Tuyết Lê, trong mắt Mộc Ly lóe lên một tia đau lòng. Xem ra nàng liên lụy đến quá nhiều người rồi, một Hoàng hậu ngày nào còn tổ chức hôn lễ đình đám nhưng lại bị đưa vào lãnh cung, xem thế lực tàn ác nghênh cao thải thấp (đối với người cao hơn thì ngênh đón, lấy lòng, người ở địa vị thấp thì bị ghét bỏ, đào thải) mà nói, ai sẽ đối xử tốt với bọn họ đây?!!"Tuyết Nhi" Gọi với lại Tuyết Lê đang định đi ra ngoài, Mộc Ly nhấp nháy đôi mắt to tròn trong sáng: "Đợi thêm chút nữa, khi trời tối, bổn cung mời ngươi xuất cung ra ngoài ăn một bữa thật hoành tráng!"