Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 40: Anh Mộc Ly một thân một mình

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Không phải là loại khí lạnh ngàn năm khiến người ta đóng băng của Vũ Tiêu Nhiên, mà là hơi thở Tu La chết chóc. Mộc Ly vô cớ rùng mình một cái, trực giác mách bảo tối hôm nay nàng đã nói lời không nên, chọc vào người không nên chọc.Cổ đại tôn kính cái gì? Nam nhân là trời! Còn nàng lại bảo hắn lớn lên giống như đàn bà, lời này hình như hơi quá đáng rồi. Trong lòng thầm phiền muộn vừa rồi nhất thời nhanh miệng. Mộc Ly vẫn không quên cảnh giác lui lại một bước.Chính lúc Mộc Ly tưởng rằng mỹ thiếu nam muốn động thủ, thì hắn lại chỉ thu về hơi thở Tu La tiết ra bên ngoài, nhẹ nhàng giương đôi môi anh đào cười không ra tiếng với Mộc Ly, cười đến nghiêng nước nghiêng thành, cười đến ánh trăng cũng vì nụ cười của hắn mà lu mờ ảm đạm. Nhưng vẫn đáng sợ hơn địa phủ của Minh Vương nhiều. Sau đó, hắn từ từ quay người bỏ đi, mất tích trong phố xá sầm uất của Phượng Đô.Toàn thân mạnh mẽ run rẩy, nhìn thấy nụ cười lúc rời khỏi của mỹ thiếu nam, trong lòng Mộc Ly hoảng sợ toát mồ hôi lạnh . Mặc dù nụ cười kia thoạt nhìn chẳng có khí thế gì, nhưng Mộc Ly cảm thấy nụ cười đó so với trực tiếp cầm con dao kề lên cổ nàng còn có lực uy h**p hơn, bởi vì chưa biết, cho nên sợ hãi.Lúc Mộc Ly kéo tay hắn, cảm giác rõ trên tay hắn có vết chai do cầm đao luyện võ mà ra. Tốc độ che giấu tâm tư của nam nhân này, vượt xa so với mánh khóe của Mộc Ly nàng. Vỗ vỗ trái tim đập nhanh trong lồng ngực. Mộc Ly nặng nề thở ra một ngụm khí, để làm dịu sự hãi hùng vừa nãy!"Ùng ục" Bao tử rung động, đưa tới ánh mắt cười thầm của đám người nọ. Mộc Ly ngượng ngùng vò tóc, xoay người đi đến Thiên hạ đệ nhất lâu, nàng nghĩ hôm nay nhất định phải làm nữ thổ phỉ một lần, ăn một bữa bá vương (ăn cơm không trả tiền).Ai bảo trong người nàng không có bạc, mà bụng lại đói. Cho nên việc này cũng là bất đắc dĩ phải không?!!Mà Mộc Ly, khi đi thẳng tới cửa Thiên hạ đệ nhất lâu, vẫn chưa phát hiện bên người thiếu mất một Tuyết Lê. Bởi vì kiếp trước bản thân lẻ loi một mình, trước giờ đều một mình đến một mình đi đã quen rồi. Cho nên luôn luôn chỉ có bản thân, hơn nữa có thói quen này, vô cùng đáng sợ!"Ơ! Cô nương, thật ngại quá, hôm nay bổn tiệm đã bị khách quý bao trọn rồi, hay là mời cô nương lần sau lại đến vậy". Vừa nhìn thấy Mộc Ly bước vào tiệm, tiểu nhị đã ha hả cười híp mắt ném cho Mộc Ly một câu không thể nghi ngờ giống như là thiên lôi vậy.Đôi mắt lưu ly nguy hiểm híp lại, tâm tình của Mộc Ly hôm nay rất không thoải mái, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Nàng cười lạnh với tiểu nhị: "Bổn cô nãi nãi, hôm nay nhất định phải ăn ở tiệm của ngươi!"

Không phải là loại khí lạnh ngàn năm khiến người ta đóng băng của Vũ Tiêu Nhiên, mà là hơi thở Tu La chết chóc. Mộc Ly vô cớ rùng mình một cái, trực giác mách bảo tối hôm nay nàng đã nói lời không nên, chọc vào người không nên chọc.

Cổ đại tôn kính cái gì? Nam nhân là trời! Còn nàng lại bảo hắn lớn lên giống như đàn bà, lời này hình như hơi quá đáng rồi. Trong lòng thầm phiền muộn vừa rồi nhất thời nhanh miệng. Mộc Ly vẫn không quên cảnh giác lui lại một bước.

Chính lúc Mộc Ly tưởng rằng mỹ thiếu nam muốn động thủ, thì hắn lại chỉ thu về hơi thở Tu La tiết ra bên ngoài, nhẹ nhàng giương đôi môi anh đào cười không ra tiếng với Mộc Ly, cười đến nghiêng nước nghiêng thành, cười đến ánh trăng cũng vì nụ cười của hắn mà lu mờ ảm đạm. Nhưng vẫn đáng sợ hơn địa phủ của Minh Vương nhiều. Sau đó, hắn từ từ quay người bỏ đi, mất tích trong phố xá sầm uất của Phượng Đô.

Toàn thân mạnh mẽ run rẩy, nhìn thấy nụ cười lúc rời khỏi của mỹ thiếu nam, trong lòng Mộc Ly hoảng sợ toát mồ hôi lạnh . Mặc dù nụ cười kia thoạt nhìn chẳng có khí thế gì, nhưng Mộc Ly cảm thấy nụ cười đó so với trực tiếp cầm con dao kề lên cổ nàng còn có lực uy h**p hơn, bởi vì chưa biết, cho nên sợ hãi.

Lúc Mộc Ly kéo tay hắn, cảm giác rõ trên tay hắn có vết chai do cầm đao luyện võ mà ra. Tốc độ che giấu tâm tư của nam nhân này, vượt xa so với mánh khóe của Mộc Ly nàng. Vỗ vỗ trái tim đập nhanh trong lồng ngực. Mộc Ly nặng nề thở ra một ngụm khí, để làm dịu sự hãi hùng vừa nãy!

"Ùng ục" Bao tử rung động, đưa tới ánh mắt cười thầm của đám người nọ. Mộc Ly ngượng ngùng vò tóc, xoay người đi đến Thiên hạ đệ nhất lâu, nàng nghĩ hôm nay nhất định phải làm nữ thổ phỉ một lần, ăn một bữa bá vương (ăn cơm không trả tiền).

Ai bảo trong người nàng không có bạc, mà bụng lại đói. Cho nên việc này cũng là bất đắc dĩ phải không?!!

Mà Mộc Ly, khi đi thẳng tới cửa Thiên hạ đệ nhất lâu, vẫn chưa phát hiện bên người thiếu mất một Tuyết Lê. Bởi vì kiếp trước bản thân lẻ loi một mình, trước giờ đều một mình đến một mình đi đã quen rồi. Cho nên luôn luôn chỉ có bản thân, hơn nữa có thói quen này, vô cùng đáng sợ!

"Ơ! Cô nương, thật ngại quá, hôm nay bổn tiệm đã bị khách quý bao trọn rồi, hay là mời cô nương lần sau lại đến vậy". Vừa nhìn thấy Mộc Ly bước vào tiệm, tiểu nhị đã ha hả cười híp mắt ném cho Mộc Ly một câu không thể nghi ngờ giống như là thiên lôi vậy.

Đôi mắt lưu ly nguy hiểm híp lại, tâm tình của Mộc Ly hôm nay rất không thoải mái, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Nàng cười lạnh với tiểu nhị: "Bổn cô nãi nãi, hôm nay nhất định phải ăn ở tiệm của ngươi!"

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Không phải là loại khí lạnh ngàn năm khiến người ta đóng băng của Vũ Tiêu Nhiên, mà là hơi thở Tu La chết chóc. Mộc Ly vô cớ rùng mình một cái, trực giác mách bảo tối hôm nay nàng đã nói lời không nên, chọc vào người không nên chọc.Cổ đại tôn kính cái gì? Nam nhân là trời! Còn nàng lại bảo hắn lớn lên giống như đàn bà, lời này hình như hơi quá đáng rồi. Trong lòng thầm phiền muộn vừa rồi nhất thời nhanh miệng. Mộc Ly vẫn không quên cảnh giác lui lại một bước.Chính lúc Mộc Ly tưởng rằng mỹ thiếu nam muốn động thủ, thì hắn lại chỉ thu về hơi thở Tu La tiết ra bên ngoài, nhẹ nhàng giương đôi môi anh đào cười không ra tiếng với Mộc Ly, cười đến nghiêng nước nghiêng thành, cười đến ánh trăng cũng vì nụ cười của hắn mà lu mờ ảm đạm. Nhưng vẫn đáng sợ hơn địa phủ của Minh Vương nhiều. Sau đó, hắn từ từ quay người bỏ đi, mất tích trong phố xá sầm uất của Phượng Đô.Toàn thân mạnh mẽ run rẩy, nhìn thấy nụ cười lúc rời khỏi của mỹ thiếu nam, trong lòng Mộc Ly hoảng sợ toát mồ hôi lạnh . Mặc dù nụ cười kia thoạt nhìn chẳng có khí thế gì, nhưng Mộc Ly cảm thấy nụ cười đó so với trực tiếp cầm con dao kề lên cổ nàng còn có lực uy h**p hơn, bởi vì chưa biết, cho nên sợ hãi.Lúc Mộc Ly kéo tay hắn, cảm giác rõ trên tay hắn có vết chai do cầm đao luyện võ mà ra. Tốc độ che giấu tâm tư của nam nhân này, vượt xa so với mánh khóe của Mộc Ly nàng. Vỗ vỗ trái tim đập nhanh trong lồng ngực. Mộc Ly nặng nề thở ra một ngụm khí, để làm dịu sự hãi hùng vừa nãy!"Ùng ục" Bao tử rung động, đưa tới ánh mắt cười thầm của đám người nọ. Mộc Ly ngượng ngùng vò tóc, xoay người đi đến Thiên hạ đệ nhất lâu, nàng nghĩ hôm nay nhất định phải làm nữ thổ phỉ một lần, ăn một bữa bá vương (ăn cơm không trả tiền).Ai bảo trong người nàng không có bạc, mà bụng lại đói. Cho nên việc này cũng là bất đắc dĩ phải không?!!Mà Mộc Ly, khi đi thẳng tới cửa Thiên hạ đệ nhất lâu, vẫn chưa phát hiện bên người thiếu mất một Tuyết Lê. Bởi vì kiếp trước bản thân lẻ loi một mình, trước giờ đều một mình đến một mình đi đã quen rồi. Cho nên luôn luôn chỉ có bản thân, hơn nữa có thói quen này, vô cùng đáng sợ!"Ơ! Cô nương, thật ngại quá, hôm nay bổn tiệm đã bị khách quý bao trọn rồi, hay là mời cô nương lần sau lại đến vậy". Vừa nhìn thấy Mộc Ly bước vào tiệm, tiểu nhị đã ha hả cười híp mắt ném cho Mộc Ly một câu không thể nghi ngờ giống như là thiên lôi vậy.Đôi mắt lưu ly nguy hiểm híp lại, tâm tình của Mộc Ly hôm nay rất không thoải mái, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Nàng cười lạnh với tiểu nhị: "Bổn cô nãi nãi, hôm nay nhất định phải ăn ở tiệm của ngươi!"

Chương 40: Anh Mộc Ly một thân một mình