Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 69: Tốt đẹp như vậy
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Ta tên Phượng Hoàng" Còn Phượng Lâm, Mộc Ly cười lạnh, không thèm để ý đến lời Phượng Lâm nói, hắn là loại người nào, tên gì, đều chẳng liên quan đến nàng, nàng cũng không có hứng biết.Phượng Lâm bật cười vì lời nói của Mộc Ly, cười hết sức thoải mái, cười cực kỳ xinh đẹp, như gió xuân tháng ba m*n tr*n, khiến cho người ta quên nghi ngờ, hắn lấy một miếng ngọc bội rất tinh xảo từ trong ngực đưa cho Mộc Ly, trong nụ cười lộ ra chút nặng nề: "Miếng ngọc này nàng hãy nhận lấy, sau này nhất định có chỗ dùng đến".Không nghe ra sự nặng nề trong lời nói của Phượng Lâm, Mộc Ly cũng không kháng cự đưa tay ra nhận lấy miếng ngọc bội Phượng Lâm đưa cho. Chẳng qua đôi con ngươi như nước ấy lóe lên một tia sáng, nàng chẳng tin miếng ngọc bội hắn tặng nàng có tác dụng gì, nhưng mà... Sau này có lẽ còn có thể sử dụng trong lúc cấp bách, ví dụ như lúc trên người không có bạc để ăn cơm.Lúc Phượng Lâm đi đã là sẩm tối, sau khi hắn đi không lâu, nhà lao không nhìn thấy ánh sáng mặt trời lại phải đón tiếp một vị khách không mời mà đến khác.Mặt trời ngả về Tây, ánh chiều tà từ trên Tây Sơn hắt xuống, mọi thứ trên mặt đất đều được phủ lên một mảng màu hồng mơ hồ.Lúc này, mặt trời chỉ một màu đỏ tươi, ánh sáng của nó như bị ai cướp mất, không còn làm chói mắt người nữa, mà sáng vô cùng dịu dàng, nó chậm rãi biến mất ở phía Tây, như một thiếu nữ xinh đẹp nghỉ ngơi, chìm vào yên tĩnh.Ánh nắng chiều lọt qua cửa sổ nhỏ nơi nhà giam chiếu từng mảng hồng tươi lên khuôn mặt xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần của Mộc Ly, nàng ngẩng đầu đón ánh nắng, nhắm mắt lại, lông mi cong dài khẽ run, giống như bồ công anh trong gió, mỏng manh như lúc nào cũng có thể biến mất, thân hình nhỏ bé mềm mại của nàng hơi uốn éo, gương mặt xuất trần tuyệt thế mang theo chút lạnh nhạt, phảng phất ý cười trong suốt như thủy tinh, giống như một bức họa tuyệt mỹ, khiến lòng người khẽ run.Bởi vì nàng tốt đẹp như vậy, mềm yếu im lặng như vậy, dường như căn bản không thuộc thế giới này.Hồi lâu, nàng vẫn duy trì dáng vẻ này, giống như một pho tượng đã trải qua thử thách hàng ngàn năm, đứng sừng sững không đổ, nếu không phải có người đến quấy rối, dường như nàng sẽ tiếp tục như vậy mãi, mãi đến khi sông cạn đá mòn, sánh ngang cùng trời đất.Trong không trung, là trái tim ai đang khẽ run lên, là ai đến hô hấp cũng không dám tiếp tục, là bước chân ai gắng gượng dừng ở bên ngoài bức tường nhà lao.
"Ta tên Phượng Hoàng" Còn Phượng Lâm, Mộc Ly cười lạnh, không thèm để ý đến lời Phượng Lâm nói, hắn là loại người nào, tên gì, đều chẳng liên quan đến nàng, nàng cũng không có hứng biết.
Phượng Lâm bật cười vì lời nói của Mộc Ly, cười hết sức thoải mái, cười cực kỳ xinh đẹp, như gió xuân tháng ba m*n tr*n, khiến cho người ta quên nghi ngờ, hắn lấy một miếng ngọc bội rất tinh xảo từ trong ngực đưa cho Mộc Ly, trong nụ cười lộ ra chút nặng nề: "Miếng ngọc này nàng hãy nhận lấy, sau này nhất định có chỗ dùng đến".
Không nghe ra sự nặng nề trong lời nói của Phượng Lâm, Mộc Ly cũng không kháng cự đưa tay ra nhận lấy miếng ngọc bội Phượng Lâm đưa cho. Chẳng qua đôi con ngươi như nước ấy lóe lên một tia sáng, nàng chẳng tin miếng ngọc bội hắn tặng nàng có tác dụng gì, nhưng mà... Sau này có lẽ còn có thể sử dụng trong lúc cấp bách, ví dụ như lúc trên người không có bạc để ăn cơm.
Lúc Phượng Lâm đi đã là sẩm tối, sau khi hắn đi không lâu, nhà lao không nhìn thấy ánh sáng mặt trời lại phải đón tiếp một vị khách không mời mà đến khác.
Mặt trời ngả về Tây, ánh chiều tà từ trên Tây Sơn hắt xuống, mọi thứ trên mặt đất đều được phủ lên một mảng màu hồng mơ hồ.
Lúc này, mặt trời chỉ một màu đỏ tươi, ánh sáng của nó như bị ai cướp mất, không còn làm chói mắt người nữa, mà sáng vô cùng dịu dàng, nó chậm rãi biến mất ở phía Tây, như một thiếu nữ xinh đẹp nghỉ ngơi, chìm vào yên tĩnh.
Ánh nắng chiều lọt qua cửa sổ nhỏ nơi nhà giam chiếu từng mảng hồng tươi lên khuôn mặt xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần của Mộc Ly, nàng ngẩng đầu đón ánh nắng, nhắm mắt lại, lông mi cong dài khẽ run, giống như bồ công anh trong gió, mỏng manh như lúc nào cũng có thể biến mất, thân hình nhỏ bé mềm mại của nàng hơi uốn éo, gương mặt xuất trần tuyệt thế mang theo chút lạnh nhạt, phảng phất ý cười trong suốt như thủy tinh, giống như một bức họa tuyệt mỹ, khiến lòng người khẽ run.
Bởi vì nàng tốt đẹp như vậy, mềm yếu im lặng như vậy, dường như căn bản không thuộc thế giới này.
Hồi lâu, nàng vẫn duy trì dáng vẻ này, giống như một pho tượng đã trải qua thử thách hàng ngàn năm, đứng sừng sững không đổ, nếu không phải có người đến quấy rối, dường như nàng sẽ tiếp tục như vậy mãi, mãi đến khi sông cạn đá mòn, sánh ngang cùng trời đất.
Trong không trung, là trái tim ai đang khẽ run lên, là ai đến hô hấp cũng không dám tiếp tục, là bước chân ai gắng gượng dừng ở bên ngoài bức tường nhà lao.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Ta tên Phượng Hoàng" Còn Phượng Lâm, Mộc Ly cười lạnh, không thèm để ý đến lời Phượng Lâm nói, hắn là loại người nào, tên gì, đều chẳng liên quan đến nàng, nàng cũng không có hứng biết.Phượng Lâm bật cười vì lời nói của Mộc Ly, cười hết sức thoải mái, cười cực kỳ xinh đẹp, như gió xuân tháng ba m*n tr*n, khiến cho người ta quên nghi ngờ, hắn lấy một miếng ngọc bội rất tinh xảo từ trong ngực đưa cho Mộc Ly, trong nụ cười lộ ra chút nặng nề: "Miếng ngọc này nàng hãy nhận lấy, sau này nhất định có chỗ dùng đến".Không nghe ra sự nặng nề trong lời nói của Phượng Lâm, Mộc Ly cũng không kháng cự đưa tay ra nhận lấy miếng ngọc bội Phượng Lâm đưa cho. Chẳng qua đôi con ngươi như nước ấy lóe lên một tia sáng, nàng chẳng tin miếng ngọc bội hắn tặng nàng có tác dụng gì, nhưng mà... Sau này có lẽ còn có thể sử dụng trong lúc cấp bách, ví dụ như lúc trên người không có bạc để ăn cơm.Lúc Phượng Lâm đi đã là sẩm tối, sau khi hắn đi không lâu, nhà lao không nhìn thấy ánh sáng mặt trời lại phải đón tiếp một vị khách không mời mà đến khác.Mặt trời ngả về Tây, ánh chiều tà từ trên Tây Sơn hắt xuống, mọi thứ trên mặt đất đều được phủ lên một mảng màu hồng mơ hồ.Lúc này, mặt trời chỉ một màu đỏ tươi, ánh sáng của nó như bị ai cướp mất, không còn làm chói mắt người nữa, mà sáng vô cùng dịu dàng, nó chậm rãi biến mất ở phía Tây, như một thiếu nữ xinh đẹp nghỉ ngơi, chìm vào yên tĩnh.Ánh nắng chiều lọt qua cửa sổ nhỏ nơi nhà giam chiếu từng mảng hồng tươi lên khuôn mặt xinh đẹp tựa tiên nữ giáng trần của Mộc Ly, nàng ngẩng đầu đón ánh nắng, nhắm mắt lại, lông mi cong dài khẽ run, giống như bồ công anh trong gió, mỏng manh như lúc nào cũng có thể biến mất, thân hình nhỏ bé mềm mại của nàng hơi uốn éo, gương mặt xuất trần tuyệt thế mang theo chút lạnh nhạt, phảng phất ý cười trong suốt như thủy tinh, giống như một bức họa tuyệt mỹ, khiến lòng người khẽ run.Bởi vì nàng tốt đẹp như vậy, mềm yếu im lặng như vậy, dường như căn bản không thuộc thế giới này.Hồi lâu, nàng vẫn duy trì dáng vẻ này, giống như một pho tượng đã trải qua thử thách hàng ngàn năm, đứng sừng sững không đổ, nếu không phải có người đến quấy rối, dường như nàng sẽ tiếp tục như vậy mãi, mãi đến khi sông cạn đá mòn, sánh ngang cùng trời đất.Trong không trung, là trái tim ai đang khẽ run lên, là ai đến hô hấp cũng không dám tiếp tục, là bước chân ai gắng gượng dừng ở bên ngoài bức tường nhà lao.