Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 90: Lấy cái chết để chứng minh sự quật cường của nàng
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nàng sợ chết sao? Có lẽ Anh Mộc Ly nàng sợ, dù sao không ai có thể thấy chết mà không sợ, nhưng nếu để nàng nhận thua, vậy thì lấy cái chết để chứng minh sự quật cường không khuất phục và khinh thường của nàng!Tay Linh Phi cầm đao hung ác không còn run nữa, sau đó nhíu mắt lại, tàn nhẫn nâng thanh đao sang loáng lên, lúc mở ra trong mắt phượng chỉ còn một mảnh quyết tuyệt và ác độc: "Vậy hãy để Bổn cung lấy hành động chứng minh."Dứt lời, Linh phi không chút do dự cầm đao nhắm ngay trái tim Mộc Ly ác độc đâm vào, Mộc Ly vẫn mở mắt nhìn, cho đến khi mũi kiếm kia cách trái tim mình 1 cm. Mộc Ly trước sau vẫn không nháy mắt một cái, đám phi tử xinh đẹp cũng kinh hãi trừng lớn mắt nhìn hành động điên cuồng của Linh Phi, họ hoàn toàn không ngờ đến Linh Phi có thể liều mạng như thế.Tô quý phi bên cạnh, gương mặt tuyệt sắc khuynh thành mừng rỡ như điên, không nghĩ tới đơn giản như vậy là có thể giải quyết xong nữ nhân này, điều này thật sự nằm ngoài dự đoán của nàng rồi, sớm biết như thế nàng nên hành động sớm một chút.Bốn phía bỗng chốc yên tĩnh lại, dường như ngay cả trời đất cũng lập tức im lặng, sắc mặt mọi người đều ngưng tụ ở trên cây đao Linh Phi đang cầm, Như Phi khiếp sợ nhìn, gương mặt xinh đẹp kinh ngạc đứng tại chỗ, những phi tử khác đều trừng lớn mắt không thể tin, các nàng đều là thiên kim, từ nhỏ sống ở khuê phòng, bình thường chỉ thấy những chuyện như hạ độc, hãm hại người ta vào đường cùng, làm gì được thấy hành động điên cuồng như vậy.Đang lúc mọi người sững sờ kinh hãi, bất ngờ một bóng dáng xẹt qua. Sau đó, chỉ thấy Tô quý phi vỗn đang cười, sự hả hê trong mắt từ từ biến mất, hai bàn tay bạch ngọc từ từ xiết chặt lại.‘Keng’ Tiếng rơi trên mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy, đao trên tay Linh Phi đã bay ra ngoài, thức tỉnh tất cả các mỹ nhân đang ngây ngốc, chỉ thấy một con cánh tay dài nhỏ chỉ dùng hai ngón tay đã nhẹ nhàng kẹp tay Linh Phi lại. Linh Phi giãy dụa, nhưng làm sao cũng không thoát được hai ngón tay kia, đột nhiên Linh Phi quay đầu lại hung ác nhìn chằm chằm người phía sau, tức giận nói: "Ngươi là ai, lại dám xen vào chuyện của Bổn cung?"
Nàng sợ chết sao? Có lẽ Anh Mộc Ly nàng sợ, dù sao không ai có thể thấy chết mà không sợ, nhưng nếu để nàng nhận thua, vậy thì lấy cái chết để chứng minh sự quật cường không khuất phục và khinh thường của nàng!
Tay Linh Phi cầm đao hung ác không còn run nữa, sau đó nhíu mắt lại, tàn nhẫn nâng thanh đao sang loáng lên, lúc mở ra trong mắt phượng chỉ còn một mảnh quyết tuyệt và ác độc: "Vậy hãy để Bổn cung lấy hành động chứng minh."
Dứt lời, Linh phi không chút do dự cầm đao nhắm ngay trái tim Mộc Ly ác độc đâm vào, Mộc Ly vẫn mở mắt nhìn, cho đến khi mũi kiếm kia cách trái tim mình 1 cm. Mộc Ly trước sau vẫn không nháy mắt một cái, đám phi tử xinh đẹp cũng kinh hãi trừng lớn mắt nhìn hành động điên cuồng của Linh Phi, họ hoàn toàn không ngờ đến Linh Phi có thể liều mạng như thế.
Tô quý phi bên cạnh, gương mặt tuyệt sắc khuynh thành mừng rỡ như điên, không nghĩ tới đơn giản như vậy là có thể giải quyết xong nữ nhân này, điều này thật sự nằm ngoài dự đoán của nàng rồi, sớm biết như thế nàng nên hành động sớm một chút.
Bốn phía bỗng chốc yên tĩnh lại, dường như ngay cả trời đất cũng lập tức im lặng, sắc mặt mọi người đều ngưng tụ ở trên cây đao Linh Phi đang cầm, Như Phi khiếp sợ nhìn, gương mặt xinh đẹp kinh ngạc đứng tại chỗ, những phi tử khác đều trừng lớn mắt không thể tin, các nàng đều là thiên kim, từ nhỏ sống ở khuê phòng, bình thường chỉ thấy những chuyện như hạ độc, hãm hại người ta vào đường cùng, làm gì được thấy hành động điên cuồng như vậy.
Đang lúc mọi người sững sờ kinh hãi, bất ngờ một bóng dáng xẹt qua. Sau đó, chỉ thấy Tô quý phi vỗn đang cười, sự hả hê trong mắt từ từ biến mất, hai bàn tay bạch ngọc từ từ xiết chặt lại.
‘Keng’ Tiếng rơi trên mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy, đao trên tay Linh Phi đã bay ra ngoài, thức tỉnh tất cả các mỹ nhân đang ngây ngốc, chỉ thấy một con cánh tay dài nhỏ chỉ dùng hai ngón tay đã nhẹ nhàng kẹp tay Linh Phi lại. Linh Phi giãy dụa, nhưng làm sao cũng không thoát được hai ngón tay kia, đột nhiên Linh Phi quay đầu lại hung ác nhìn chằm chằm người phía sau, tức giận nói: "Ngươi là ai, lại dám xen vào chuyện của Bổn cung?"
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nàng sợ chết sao? Có lẽ Anh Mộc Ly nàng sợ, dù sao không ai có thể thấy chết mà không sợ, nhưng nếu để nàng nhận thua, vậy thì lấy cái chết để chứng minh sự quật cường không khuất phục và khinh thường của nàng!Tay Linh Phi cầm đao hung ác không còn run nữa, sau đó nhíu mắt lại, tàn nhẫn nâng thanh đao sang loáng lên, lúc mở ra trong mắt phượng chỉ còn một mảnh quyết tuyệt và ác độc: "Vậy hãy để Bổn cung lấy hành động chứng minh."Dứt lời, Linh phi không chút do dự cầm đao nhắm ngay trái tim Mộc Ly ác độc đâm vào, Mộc Ly vẫn mở mắt nhìn, cho đến khi mũi kiếm kia cách trái tim mình 1 cm. Mộc Ly trước sau vẫn không nháy mắt một cái, đám phi tử xinh đẹp cũng kinh hãi trừng lớn mắt nhìn hành động điên cuồng của Linh Phi, họ hoàn toàn không ngờ đến Linh Phi có thể liều mạng như thế.Tô quý phi bên cạnh, gương mặt tuyệt sắc khuynh thành mừng rỡ như điên, không nghĩ tới đơn giản như vậy là có thể giải quyết xong nữ nhân này, điều này thật sự nằm ngoài dự đoán của nàng rồi, sớm biết như thế nàng nên hành động sớm một chút.Bốn phía bỗng chốc yên tĩnh lại, dường như ngay cả trời đất cũng lập tức im lặng, sắc mặt mọi người đều ngưng tụ ở trên cây đao Linh Phi đang cầm, Như Phi khiếp sợ nhìn, gương mặt xinh đẹp kinh ngạc đứng tại chỗ, những phi tử khác đều trừng lớn mắt không thể tin, các nàng đều là thiên kim, từ nhỏ sống ở khuê phòng, bình thường chỉ thấy những chuyện như hạ độc, hãm hại người ta vào đường cùng, làm gì được thấy hành động điên cuồng như vậy.Đang lúc mọi người sững sờ kinh hãi, bất ngờ một bóng dáng xẹt qua. Sau đó, chỉ thấy Tô quý phi vỗn đang cười, sự hả hê trong mắt từ từ biến mất, hai bàn tay bạch ngọc từ từ xiết chặt lại.‘Keng’ Tiếng rơi trên mặt đất phát ra âm thanh thanh thúy, đao trên tay Linh Phi đã bay ra ngoài, thức tỉnh tất cả các mỹ nhân đang ngây ngốc, chỉ thấy một con cánh tay dài nhỏ chỉ dùng hai ngón tay đã nhẹ nhàng kẹp tay Linh Phi lại. Linh Phi giãy dụa, nhưng làm sao cũng không thoát được hai ngón tay kia, đột nhiên Linh Phi quay đầu lại hung ác nhìn chằm chằm người phía sau, tức giận nói: "Ngươi là ai, lại dám xen vào chuyện của Bổn cung?"