Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 99: Cái mạng này của ngươi, ta gửi lại đây trước

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi hối hận, sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ làm cho ngươi biết rằng cái gì gọi là hối hận. Mặc dù trong lòng Mộc Ly nghĩ như vậy, nhưng cũng biết bằng thực lực của bản thân hiện tại mà nói những lời này, giống như lấy trứng chọi đá không biết tự lượng sức. Tuy nhiên, nàng lại có được một trái tim kiên định, như vậy là đủ rồi.Lạnh lẽo liếc Mộc Ly, cảm xúc biến hóa không ngừng trong mắt, mắt phượng Vũ Tiêu Nhiên trở nên nặng nề, hắn thu tay lại đứng thẳng, gương mặt tuấn tú như đao khắc, trước sau vẫn không thay đổi, gió thổi nâng long bào màu vàng tôn quý của hắn lên, cao quý phi phàm, tựa như thiên thần."Nữ nhân, có tin không, với mấy câu nói này, đủ để cho ngươi bị xét nhà diệt tộc rồi." Môi mỏng chuyển động, Vũ Tiêu Nhiên nói rất nhẹ nhàng, nét mặt vẫn như trước, đôi mắt đen như bảo thạch sáng chói càng thêm lạnh lẽo như băng.Mộc ly cả kinh, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi qua càng lộ vẻ tái nhợt, trong lòng như bị lửa đốt, âm thầm ảo não bản thân nhất thời xúc động, thúc đầy Mộc Ly dám cầm cây đao làm thịt Linh Phi. Nếu không phải là nàng, lòng mình lúc này sẽ thoải mái cỡ nào. Nếu không phải là nàng, bây giờ mình sẽ không cần sợ đắc tội cái tên bạo quân này, lo lắng cho tính mạng của Nhan phủ bị liên lụy.Càng nghĩ Mộc Ly càng tức, mà Mộc Ly càng tức thì vẻ mặt càng tỉnh táo, chẳng qua trong lòng lửa giận quay cuồng đánh lừa bề ngoài bình tĩnh của bản thân, lạnh lùng nhìn lướt qua Linh Phi ngồi chồm hỗm trên mặt đất, Mộc Ly đè nén tức giận, như ma quỷ Tu La bỏ lại một câu âm độc: "Cái gương mặt và mạng này của ngươi, ta gửi lại đây trước."Nói xong, Mộc Ly phất tay áo bỏ đi trong tầm mắt của mọi người, để lại một bóng lưng gầy yếu nhưng vô cùng quật cường cho họ. Phượng Lâm vừa định thi triển khinh công đuổi theo, lại bị Cao công công hầu hạ bên cạnh Vũ Tiêu Nhiên nói một câu mà đành dừng bước chân lại."Hoàng tử, thỉnh dời giá đến Ngự Thư Phòng." Giọng Cao công công the thé, truyền đáp lời mời của quốc chủ Phượng Lân.Ngừng bước, Phượng Lâm lo lắng quên phương hướng Mộc Ly rời đi, tầm mắt quét qua Cao công công rơi vào trên người Linh Phi, một tia sáng lạ thoáng qua trong mắt đào hoa, cuối cùng thay đổi bước chân cao cao tại thượng đi đến Ngự Thư Phòng Đế Vương.

Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi hối hận, sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ làm cho ngươi biết rằng cái gì gọi là hối hận. Mặc dù trong lòng Mộc Ly nghĩ như vậy, nhưng cũng biết bằng thực lực của bản thân hiện tại mà nói những lời này, giống như lấy trứng chọi đá không biết tự lượng sức. Tuy nhiên, nàng lại có được một trái tim kiên định, như vậy là đủ rồi.

Lạnh lẽo liếc Mộc Ly, cảm xúc biến hóa không ngừng trong mắt, mắt phượng Vũ Tiêu Nhiên trở nên nặng nề, hắn thu tay lại đứng thẳng, gương mặt tuấn tú như đao khắc, trước sau vẫn không thay đổi, gió thổi nâng long bào màu vàng tôn quý của hắn lên, cao quý phi phàm, tựa như thiên thần.

"Nữ nhân, có tin không, với mấy câu nói này, đủ để cho ngươi bị xét nhà diệt tộc rồi." Môi mỏng chuyển động, Vũ Tiêu Nhiên nói rất nhẹ nhàng, nét mặt vẫn như trước, đôi mắt đen như bảo thạch sáng chói càng thêm lạnh lẽo như băng.

Mộc ly cả kinh, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi qua càng lộ vẻ tái nhợt, trong lòng như bị lửa đốt, âm thầm ảo não bản thân nhất thời xúc động, thúc đầy Mộc Ly dám cầm cây đao làm thịt Linh Phi. Nếu không phải là nàng, lòng mình lúc này sẽ thoải mái cỡ nào. Nếu không phải là nàng, bây giờ mình sẽ không cần sợ đắc tội cái tên bạo quân này, lo lắng cho tính mạng của Nhan phủ bị liên lụy.

Càng nghĩ Mộc Ly càng tức, mà Mộc Ly càng tức thì vẻ mặt càng tỉnh táo, chẳng qua trong lòng lửa giận quay cuồng đánh lừa bề ngoài bình tĩnh của bản thân, lạnh lùng nhìn lướt qua Linh Phi ngồi chồm hỗm trên mặt đất, Mộc Ly đè nén tức giận, như ma quỷ Tu La bỏ lại một câu âm độc: "Cái gương mặt và mạng này của ngươi, ta gửi lại đây trước."

Nói xong, Mộc Ly phất tay áo bỏ đi trong tầm mắt của mọi người, để lại một bóng lưng gầy yếu nhưng vô cùng quật cường cho họ. Phượng Lâm vừa định thi triển khinh công đuổi theo, lại bị Cao công công hầu hạ bên cạnh Vũ Tiêu Nhiên nói một câu mà đành dừng bước chân lại.

"Hoàng tử, thỉnh dời giá đến Ngự Thư Phòng." Giọng Cao công công the thé, truyền đáp lời mời của quốc chủ Phượng Lân.

Ngừng bước, Phượng Lâm lo lắng quên phương hướng Mộc Ly rời đi, tầm mắt quét qua Cao công công rơi vào trên người Linh Phi, một tia sáng lạ thoáng qua trong mắt đào hoa, cuối cùng thay đổi bước chân cao cao tại thượng đi đến Ngự Thư Phòng Đế Vương.

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi hối hận, sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ làm cho ngươi biết rằng cái gì gọi là hối hận. Mặc dù trong lòng Mộc Ly nghĩ như vậy, nhưng cũng biết bằng thực lực của bản thân hiện tại mà nói những lời này, giống như lấy trứng chọi đá không biết tự lượng sức. Tuy nhiên, nàng lại có được một trái tim kiên định, như vậy là đủ rồi.Lạnh lẽo liếc Mộc Ly, cảm xúc biến hóa không ngừng trong mắt, mắt phượng Vũ Tiêu Nhiên trở nên nặng nề, hắn thu tay lại đứng thẳng, gương mặt tuấn tú như đao khắc, trước sau vẫn không thay đổi, gió thổi nâng long bào màu vàng tôn quý của hắn lên, cao quý phi phàm, tựa như thiên thần."Nữ nhân, có tin không, với mấy câu nói này, đủ để cho ngươi bị xét nhà diệt tộc rồi." Môi mỏng chuyển động, Vũ Tiêu Nhiên nói rất nhẹ nhàng, nét mặt vẫn như trước, đôi mắt đen như bảo thạch sáng chói càng thêm lạnh lẽo như băng.Mộc ly cả kinh, khuôn mặt nhỏ nhắn bị gió thổi qua càng lộ vẻ tái nhợt, trong lòng như bị lửa đốt, âm thầm ảo não bản thân nhất thời xúc động, thúc đầy Mộc Ly dám cầm cây đao làm thịt Linh Phi. Nếu không phải là nàng, lòng mình lúc này sẽ thoải mái cỡ nào. Nếu không phải là nàng, bây giờ mình sẽ không cần sợ đắc tội cái tên bạo quân này, lo lắng cho tính mạng của Nhan phủ bị liên lụy.Càng nghĩ Mộc Ly càng tức, mà Mộc Ly càng tức thì vẻ mặt càng tỉnh táo, chẳng qua trong lòng lửa giận quay cuồng đánh lừa bề ngoài bình tĩnh của bản thân, lạnh lùng nhìn lướt qua Linh Phi ngồi chồm hỗm trên mặt đất, Mộc Ly đè nén tức giận, như ma quỷ Tu La bỏ lại một câu âm độc: "Cái gương mặt và mạng này của ngươi, ta gửi lại đây trước."Nói xong, Mộc Ly phất tay áo bỏ đi trong tầm mắt của mọi người, để lại một bóng lưng gầy yếu nhưng vô cùng quật cường cho họ. Phượng Lâm vừa định thi triển khinh công đuổi theo, lại bị Cao công công hầu hạ bên cạnh Vũ Tiêu Nhiên nói một câu mà đành dừng bước chân lại."Hoàng tử, thỉnh dời giá đến Ngự Thư Phòng." Giọng Cao công công the thé, truyền đáp lời mời của quốc chủ Phượng Lân.Ngừng bước, Phượng Lâm lo lắng quên phương hướng Mộc Ly rời đi, tầm mắt quét qua Cao công công rơi vào trên người Linh Phi, một tia sáng lạ thoáng qua trong mắt đào hoa, cuối cùng thay đổi bước chân cao cao tại thượng đi đến Ngự Thư Phòng Đế Vương.

Chương 99: Cái mạng này của ngươi, ta gửi lại đây trước