Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 103: Chân tướng 4
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Bình tĩnh, làm Hoàng đế lâu như vậy, cho dù đối phương là ta, ngươi cũng không nên vui mừng lộ rõ trên nét mặt." Thanh nhíu đôi mày đẹp lại, mắt xếch trong veo mỉa mai nhìn hắn: "Xem ra vẫn là ngươi giỏi, nếu không sao lại biết cái thai của nữ nhân đó rốt cuộc là thật hay giả."Cũng bởi vì đối phương là y, hắn mới có thể không chút kiêng kỵ bại lộ bản tính của mình như vậy, điểm này Thanh không phải không biết.Xoay xoay cái ly trong tay, Vũ Tiêu Nhiên cười lạnh, con ngươi như sao phun ra ánh sáng lạnh, không thèm để ý lời Thanh nói: "Đứa bé của ta chỉ có người ta yêu người mới có tư cách sinh, bất cứ kẻ nào cũng đừng mơ tưởng giở trò ở dưới mí mắt của ta."Đứa bé của hắn, từ ngày hắn bắt đầu làm Hoàng đế, hắn đã tự nói với mình, đời này, trừ nàng. . . Không ai có tư cách sinh.Bất Hiếu Hữu Tam, Vô Hậu Vi Đại*, đạo lý này hắn không phải là không hiểu. Chẳng qua, nếu đứa bé không phải của nàng và hắn, cho dù sinh thì sao? (*Tội bất hiếu có ba: không con nối dõi là tội lớn nhất)Vì vậy, lên ngôi ba năm, tuy hắn ít sủng hạnh phi tử, một số nữ nhân tìm mọi cách nhưng vẫn không thể mang thai, cũng không phải là không có lý do. Chỉ cần hắn không muốn, sẽ không người nào có thể mang thai, coi như mang thai, nhưng chưa chắc có thể sinh. Hắn chính là một người như vậy, nếu nhận định. Cho dù, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền*, sẽ không tiếc! (*ý nói tình yêu của họ cao hơn trời, sâu hơn biển, vượt cả sống chết, nguyện ý cùng nhau dẫu là cuối đất cùng trời, âm dương cách trở)."Ngươi thật thất đức." Xoa khóe mắt hơi mỏi, gương mặt tuấn tú của Thanh bất đắc dĩ cười: "Lại nói ba năm này ngươi vẫn âm thầm dùng ‘Ngưng Hương’ cấm tất cả phi tần trong hậu cung mang thaic. Chẳng lẽ ngươi không lo lắng đám lão hồ ly đó lấy cái này làm nhược điểm?""Không còn kịp rồi.""Cái gì?" Mắt phượng thoáng qua một tia kinh ngạc, Thanh nhìn chằm chằm bờ môi Vũ Tiêu Nhiên nở nụ cười xinh đẹp như hoa anh túc.Rất khó tưởng tượng, một người đàn ông, khi cười lên như hoa anh túc sẽ có dáng vẻ gì, nhưng hắn quả thực chính là như thế (ý nói anh cười đẹp).Nhàn nhạt liếc thanh y nam tử đang ngạc nhiên, Vũ Tiêu Nhiên thu tay từ trên long ỷ đi đến đứng trước cửa sổ, nhìn bầu trời xanh như nước, con ngươi đen như hắc bảo thạch thoáng qua một tia quyết tuyệt: "Hòa thân với Lam Nguyệt, sau đó dùng ngôi vua dụ dỗ, lấy gậy ông đập lưng ông, giết Tô thị, vua và dân yên ổn, bình định giang sơn Phượng Lân của Vũ thị ta!"
"Bình tĩnh, làm Hoàng đế lâu như vậy, cho dù đối phương là ta, ngươi cũng không nên vui mừng lộ rõ trên nét mặt." Thanh nhíu đôi mày đẹp lại, mắt xếch trong veo mỉa mai nhìn hắn: "Xem ra vẫn là ngươi giỏi, nếu không sao lại biết cái thai của nữ nhân đó rốt cuộc là thật hay giả."
Cũng bởi vì đối phương là y, hắn mới có thể không chút kiêng kỵ bại lộ bản tính của mình như vậy, điểm này Thanh không phải không biết.
Xoay xoay cái ly trong tay, Vũ Tiêu Nhiên cười lạnh, con ngươi như sao phun ra ánh sáng lạnh, không thèm để ý lời Thanh nói: "Đứa bé của ta chỉ có người ta yêu người mới có tư cách sinh, bất cứ kẻ nào cũng đừng mơ tưởng giở trò ở dưới mí mắt của ta."
Đứa bé của hắn, từ ngày hắn bắt đầu làm Hoàng đế, hắn đã tự nói với mình, đời này, trừ nàng. . . Không ai có tư cách sinh.
Bất Hiếu Hữu Tam, Vô Hậu Vi Đại*, đạo lý này hắn không phải là không hiểu. Chẳng qua, nếu đứa bé không phải của nàng và hắn, cho dù sinh thì sao? (*Tội bất hiếu có ba: không con nối dõi là tội lớn nhất)
Vì vậy, lên ngôi ba năm, tuy hắn ít sủng hạnh phi tử, một số nữ nhân tìm mọi cách nhưng vẫn không thể mang thai, cũng không phải là không có lý do. Chỉ cần hắn không muốn, sẽ không người nào có thể mang thai, coi như mang thai, nhưng chưa chắc có thể sinh. Hắn chính là một người như vậy, nếu nhận định. Cho dù, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền*, sẽ không tiếc! (*ý nói tình yêu của họ cao hơn trời, sâu hơn biển, vượt cả sống chết, nguyện ý cùng nhau dẫu là cuối đất cùng trời, âm dương cách trở).
"Ngươi thật thất đức." Xoa khóe mắt hơi mỏi, gương mặt tuấn tú của Thanh bất đắc dĩ cười: "Lại nói ba năm này ngươi vẫn âm thầm dùng ‘Ngưng Hương’ cấm tất cả phi tần trong hậu cung mang thaic. Chẳng lẽ ngươi không lo lắng đám lão hồ ly đó lấy cái này làm nhược điểm?"
"Không còn kịp rồi."
"Cái gì?" Mắt phượng thoáng qua một tia kinh ngạc, Thanh nhìn chằm chằm bờ môi Vũ Tiêu Nhiên nở nụ cười xinh đẹp như hoa anh túc.
Rất khó tưởng tượng, một người đàn ông, khi cười lên như hoa anh túc sẽ có dáng vẻ gì, nhưng hắn quả thực chính là như thế (ý nói anh cười đẹp).
Nhàn nhạt liếc thanh y nam tử đang ngạc nhiên, Vũ Tiêu Nhiên thu tay từ trên long ỷ đi đến đứng trước cửa sổ, nhìn bầu trời xanh như nước, con ngươi đen như hắc bảo thạch thoáng qua một tia quyết tuyệt: "Hòa thân với Lam Nguyệt, sau đó dùng ngôi vua dụ dỗ, lấy gậy ông đập lưng ông, giết Tô thị, vua và dân yên ổn, bình định giang sơn Phượng Lân của Vũ thị ta!"
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Bình tĩnh, làm Hoàng đế lâu như vậy, cho dù đối phương là ta, ngươi cũng không nên vui mừng lộ rõ trên nét mặt." Thanh nhíu đôi mày đẹp lại, mắt xếch trong veo mỉa mai nhìn hắn: "Xem ra vẫn là ngươi giỏi, nếu không sao lại biết cái thai của nữ nhân đó rốt cuộc là thật hay giả."Cũng bởi vì đối phương là y, hắn mới có thể không chút kiêng kỵ bại lộ bản tính của mình như vậy, điểm này Thanh không phải không biết.Xoay xoay cái ly trong tay, Vũ Tiêu Nhiên cười lạnh, con ngươi như sao phun ra ánh sáng lạnh, không thèm để ý lời Thanh nói: "Đứa bé của ta chỉ có người ta yêu người mới có tư cách sinh, bất cứ kẻ nào cũng đừng mơ tưởng giở trò ở dưới mí mắt của ta."Đứa bé của hắn, từ ngày hắn bắt đầu làm Hoàng đế, hắn đã tự nói với mình, đời này, trừ nàng. . . Không ai có tư cách sinh.Bất Hiếu Hữu Tam, Vô Hậu Vi Đại*, đạo lý này hắn không phải là không hiểu. Chẳng qua, nếu đứa bé không phải của nàng và hắn, cho dù sinh thì sao? (*Tội bất hiếu có ba: không con nối dõi là tội lớn nhất)Vì vậy, lên ngôi ba năm, tuy hắn ít sủng hạnh phi tử, một số nữ nhân tìm mọi cách nhưng vẫn không thể mang thai, cũng không phải là không có lý do. Chỉ cần hắn không muốn, sẽ không người nào có thể mang thai, coi như mang thai, nhưng chưa chắc có thể sinh. Hắn chính là một người như vậy, nếu nhận định. Cho dù, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền*, sẽ không tiếc! (*ý nói tình yêu của họ cao hơn trời, sâu hơn biển, vượt cả sống chết, nguyện ý cùng nhau dẫu là cuối đất cùng trời, âm dương cách trở)."Ngươi thật thất đức." Xoa khóe mắt hơi mỏi, gương mặt tuấn tú của Thanh bất đắc dĩ cười: "Lại nói ba năm này ngươi vẫn âm thầm dùng ‘Ngưng Hương’ cấm tất cả phi tần trong hậu cung mang thaic. Chẳng lẽ ngươi không lo lắng đám lão hồ ly đó lấy cái này làm nhược điểm?""Không còn kịp rồi.""Cái gì?" Mắt phượng thoáng qua một tia kinh ngạc, Thanh nhìn chằm chằm bờ môi Vũ Tiêu Nhiên nở nụ cười xinh đẹp như hoa anh túc.Rất khó tưởng tượng, một người đàn ông, khi cười lên như hoa anh túc sẽ có dáng vẻ gì, nhưng hắn quả thực chính là như thế (ý nói anh cười đẹp).Nhàn nhạt liếc thanh y nam tử đang ngạc nhiên, Vũ Tiêu Nhiên thu tay từ trên long ỷ đi đến đứng trước cửa sổ, nhìn bầu trời xanh như nước, con ngươi đen như hắc bảo thạch thoáng qua một tia quyết tuyệt: "Hòa thân với Lam Nguyệt, sau đó dùng ngôi vua dụ dỗ, lấy gậy ông đập lưng ông, giết Tô thị, vua và dân yên ổn, bình định giang sơn Phượng Lân của Vũ thị ta!"