Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 117: Nàng tránh ta ba năm, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Giữa lúc Mộc Ly vẫn còn suy nghĩ về câu hỏi kia, bàn tay to dưới cằm đã từ từ tăng thêm lực đạo, tựa như muốn bóp nát mặt của nàng. Mộc Ly bị đau chậm rãi mở hai mắt ra, đầu tiên là chống lại một đôi mắt phượng sáng hơn cả ánh mặt trời.Nghi ngờ, tức giận, bi thương, đau đớn, những cảm xúc đó xuất hiện dồn dập trong đôi mắt đen như bảo thạch ấy, thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Mộc Ly không kịp để giải thích những tâm tình này từ đâu mà có, thì tất cả đã trở lại bình thường."Hoàng thượng vạn tuế, nô tỳ không phải cố ý đụng người." Mộc Ly không biết phải làm gì, vì vậy chỉ có thể giả bộ ngu. Nhưng nàng không biết, người trước mắt bởi vì những lời này của nàng, tâm tình vốn đang tức giận bỗng chốc trở nên điên cuồng hơn.Đột nhiên gương mặt tuấn tú của Vũ Tiêu Nhiên kề sát Mộc Ly, gần đến nổi nàng có thể ngửi được rõ ràng hơi thở nam tính trên người hắn, cùng với lồng ngực đang phập phồng lên xuống kia, còn có bàn tay đang nắm cằm nàng khẽ run nhè nhẹ."Nô tỳ? Ha ha. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên đột nhiên cười ầm lên, khiến Mộc Ly không hiểu gì cả, chỉ có thể mờ mịt và vô tội nhìn hắn đang cười như điên, nàng tự xưng là nô tỳ chẳng lẽ sai sao? Cung nữ đều không phải tự xưng như vậy à!"Ba năm, ta phái 1 vạn người bí mật tìm kiếm nàng ba năm, vậy mà cuối cùng nàng lại trốn ở đây? Tại sao vậy?" Khóe miệng tà mị khẽ nhếch, con ngươi Vũ Tiêu Nhiên giống như một thanh gươm sắc bén đâm xuyên qua Mộc Ly, hắn . . ."Hoàng thượng đang nói gì vậy? Nô tỳ không hiểu." Mồ hôi lạnh trên lưng chảy một giọt lại một giọt, Mộc Ly nhìn khóe miệng vừa tà mị vừa hung ác của Vũ Tiêu Nhiên, đột nhiên cảm thấy hơi sợ. Nàng chưa từng nhìn thấy hắn như vậy, trước đây mặc dù Vũ Tiêu Nhiên lạnh lẽo nhưng vẫn chưa từng điên cuồng giống như hôm nay.Còn có cái gì mà tìm kiếm 3 năm? Chẳng lẽ Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành quen biết nhau từ trước?Nhưng vì sao lại như vậy? Vì sao trong đầu Mộc Ly không hề có trí nhớ về mối quen biết của Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành!Sự tình dường như càng ngày càng nghiêm trọng, Mộc Ly hoàn toàn không nghĩ ra, mà Minh vương cũng không cho nàng một kí ức trọn vẹn!!"Nguyệt Như Băng, nàng còn giả bộ? Nàng tránh ta ba năm, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?!!" Tức giận gào thét, vang lên cả mặt bên của Ngự Hoa Viên, nhìn Mộc Ly hoàn toàn thờ ơ, Vũ Tiêu Nhiên chỉ cảm thấy chưa bao giờ bị tức giận như vậy.
Giữa lúc Mộc Ly vẫn còn suy nghĩ về câu hỏi kia, bàn tay to dưới cằm đã từ từ tăng thêm lực đạo, tựa như muốn bóp nát mặt của nàng. Mộc Ly bị đau chậm rãi mở hai mắt ra, đầu tiên là chống lại một đôi mắt phượng sáng hơn cả ánh mặt trời.
Nghi ngờ, tức giận, bi thương, đau đớn, những cảm xúc đó xuất hiện dồn dập trong đôi mắt đen như bảo thạch ấy, thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Mộc Ly không kịp để giải thích những tâm tình này từ đâu mà có, thì tất cả đã trở lại bình thường.
"Hoàng thượng vạn tuế, nô tỳ không phải cố ý đụng người." Mộc Ly không biết phải làm gì, vì vậy chỉ có thể giả bộ ngu. Nhưng nàng không biết, người trước mắt bởi vì những lời này của nàng, tâm tình vốn đang tức giận bỗng chốc trở nên điên cuồng hơn.
Đột nhiên gương mặt tuấn tú của Vũ Tiêu Nhiên kề sát Mộc Ly, gần đến nổi nàng có thể ngửi được rõ ràng hơi thở nam tính trên người hắn, cùng với lồng ngực đang phập phồng lên xuống kia, còn có bàn tay đang nắm cằm nàng khẽ run nhè nhẹ.
"Nô tỳ? Ha ha. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên đột nhiên cười ầm lên, khiến Mộc Ly không hiểu gì cả, chỉ có thể mờ mịt và vô tội nhìn hắn đang cười như điên, nàng tự xưng là nô tỳ chẳng lẽ sai sao? Cung nữ đều không phải tự xưng như vậy à!
"Ba năm, ta phái 1 vạn người bí mật tìm kiếm nàng ba năm, vậy mà cuối cùng nàng lại trốn ở đây? Tại sao vậy?" Khóe miệng tà mị khẽ nhếch, con ngươi Vũ Tiêu Nhiên giống như một thanh gươm sắc bén đâm xuyên qua Mộc Ly, hắn . . .
"Hoàng thượng đang nói gì vậy? Nô tỳ không hiểu." Mồ hôi lạnh trên lưng chảy một giọt lại một giọt, Mộc Ly nhìn khóe miệng vừa tà mị vừa hung ác của Vũ Tiêu Nhiên, đột nhiên cảm thấy hơi sợ. Nàng chưa từng nhìn thấy hắn như vậy, trước đây mặc dù Vũ Tiêu Nhiên lạnh lẽo nhưng vẫn chưa từng điên cuồng giống như hôm nay.
Còn có cái gì mà tìm kiếm 3 năm? Chẳng lẽ Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành quen biết nhau từ trước?
Nhưng vì sao lại như vậy? Vì sao trong đầu Mộc Ly không hề có trí nhớ về mối quen biết của Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành!
Sự tình dường như càng ngày càng nghiêm trọng, Mộc Ly hoàn toàn không nghĩ ra, mà Minh vương cũng không cho nàng một kí ức trọn vẹn!!
"Nguyệt Như Băng, nàng còn giả bộ? Nàng tránh ta ba năm, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?!!" Tức giận gào thét, vang lên cả mặt bên của Ngự Hoa Viên, nhìn Mộc Ly hoàn toàn thờ ơ, Vũ Tiêu Nhiên chỉ cảm thấy chưa bao giờ bị tức giận như vậy.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Giữa lúc Mộc Ly vẫn còn suy nghĩ về câu hỏi kia, bàn tay to dưới cằm đã từ từ tăng thêm lực đạo, tựa như muốn bóp nát mặt của nàng. Mộc Ly bị đau chậm rãi mở hai mắt ra, đầu tiên là chống lại một đôi mắt phượng sáng hơn cả ánh mặt trời.Nghi ngờ, tức giận, bi thương, đau đớn, những cảm xúc đó xuất hiện dồn dập trong đôi mắt đen như bảo thạch ấy, thoáng qua rất nhanh, nhanh đến mức Mộc Ly không kịp để giải thích những tâm tình này từ đâu mà có, thì tất cả đã trở lại bình thường."Hoàng thượng vạn tuế, nô tỳ không phải cố ý đụng người." Mộc Ly không biết phải làm gì, vì vậy chỉ có thể giả bộ ngu. Nhưng nàng không biết, người trước mắt bởi vì những lời này của nàng, tâm tình vốn đang tức giận bỗng chốc trở nên điên cuồng hơn.Đột nhiên gương mặt tuấn tú của Vũ Tiêu Nhiên kề sát Mộc Ly, gần đến nổi nàng có thể ngửi được rõ ràng hơi thở nam tính trên người hắn, cùng với lồng ngực đang phập phồng lên xuống kia, còn có bàn tay đang nắm cằm nàng khẽ run nhè nhẹ."Nô tỳ? Ha ha. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên đột nhiên cười ầm lên, khiến Mộc Ly không hiểu gì cả, chỉ có thể mờ mịt và vô tội nhìn hắn đang cười như điên, nàng tự xưng là nô tỳ chẳng lẽ sai sao? Cung nữ đều không phải tự xưng như vậy à!"Ba năm, ta phái 1 vạn người bí mật tìm kiếm nàng ba năm, vậy mà cuối cùng nàng lại trốn ở đây? Tại sao vậy?" Khóe miệng tà mị khẽ nhếch, con ngươi Vũ Tiêu Nhiên giống như một thanh gươm sắc bén đâm xuyên qua Mộc Ly, hắn . . ."Hoàng thượng đang nói gì vậy? Nô tỳ không hiểu." Mồ hôi lạnh trên lưng chảy một giọt lại một giọt, Mộc Ly nhìn khóe miệng vừa tà mị vừa hung ác của Vũ Tiêu Nhiên, đột nhiên cảm thấy hơi sợ. Nàng chưa từng nhìn thấy hắn như vậy, trước đây mặc dù Vũ Tiêu Nhiên lạnh lẽo nhưng vẫn chưa từng điên cuồng giống như hôm nay.Còn có cái gì mà tìm kiếm 3 năm? Chẳng lẽ Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành quen biết nhau từ trước?Nhưng vì sao lại như vậy? Vì sao trong đầu Mộc Ly không hề có trí nhớ về mối quen biết của Vũ Tiêu Nhiên và Nhan Khuynh Thành!Sự tình dường như càng ngày càng nghiêm trọng, Mộc Ly hoàn toàn không nghĩ ra, mà Minh vương cũng không cho nàng một kí ức trọn vẹn!!"Nguyệt Như Băng, nàng còn giả bộ? Nàng tránh ta ba năm, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?!!" Tức giận gào thét, vang lên cả mặt bên của Ngự Hoa Viên, nhìn Mộc Ly hoàn toàn thờ ơ, Vũ Tiêu Nhiên chỉ cảm thấy chưa bao giờ bị tức giận như vậy.