Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 121: Dù chết vẫn cố chấp không buông tay 2

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nhìn thấy ánh mắt thống khổ của hắn, tay Mộc Ly cầm cây trâm bỗng chốc run rẩy, lần hai đâm sâu hơn vào trong ngực hắn, lập tức máu tươi từ vết thương của hắn chảy như nước, xuôi theo vạt áo nhuộm đỏ hai tay Mộc Ly."Ta. . . Ta không phải cố ý. . . . . ." Nhìn môi Vũ Tiêu Nhiên nhanh chóng tái nhợt, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, trong lúc nhất thời quên mất mục đích mình đâm hắn bị thương. Nếu nói lần đầu tiên là cố ý, vậy thì lần thứ hai tuyệt đối không phải là cố ý.Vũ Tiêu Nhiên chỉ là lạnh lùng nàng sợ hãi trong lòng, cảm nhận được cơ thể nàng run nhè nhẹ trong ngực mình, đôi môi mỏng của hắn càng ngày càng tái nhợt, thế nhưng vẫn ôm nàng không buông tay. Sau cùng, ánh sáng cũng được phóng thích trong đôi mắt ấy, môi tái nhợt chậm rãi nở nụ cười, hắn hà hơi ở bên tai nàng, dịu dàng nói cho nàng biết: "Không cần lo lắng, không phải sợ."Ngữ điệu nhẹ nhàng mềm mỏng, từng chữ dịu dàng bay vào trong tai Mộc Ly, nhưng là đã dùng hết khí lực của hắn.Khoẳng khắc đó, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, còn đau hơn khi bị kim đâm, trong lòng cảm thấy khó khăn khi lời nói đau khổ kia đã nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân, nàng không phải cố ý đâm hắn bị thương, nàng chẳng qua muốn hắn buông tay, nàng thật sự không phải cố tình tổn thương hắn . . . . . .Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt không tiếng động đã chảy đầy gương mặt Mộc Ly, giống như chuỗi ngọc bị đứt ở trên mặt nàng, đột nhiên, nàng giống như nhớ tới cái gì, vùng vẫy gỡ cánh tay hắn ra, gầm nhẹ nói: "Mau buông tay, nếu không để máu chảy hết ngươi sẽ chết!"Cánh tay ôm nàng chưa từng mảy may buông ra, dù vẻ mặt đã tái nhợt nhưng hắn vẫn cười: "Không buông, chết cũng không buông! Ta nói rồi, sẽ không để nàng có cơ hội trốn khỏi ta. . . Tách ra. . . . . ."Nói xong lời cuối cùng hơi thở gần như dã mong manh, máu tươi chảy dài xuống thấm cả mặt đất Ngự Hoa Viên. Vũ Tiêu Nhiên kiềm chế đầu óc đã bắt đầu muốn mơ hồ, không để cho mình ngã xuống. Mà hiện tại cây trâm đó, đang cắm giữa trái tim, một nửa đã đâm thật sâu vào trong cơ thể hắn, phía trên là thuốc mê của Mộc Ly. . . . . .Vốn nghĩ đơn giản là làm hắn hôn mê, nhưng không nghĩ rằng, chuyện đến cuối cùng lại nghiêm trọng như vậy."Nếu không buông tay ngươi sẽ chết!!"

Nhìn thấy ánh mắt thống khổ của hắn, tay Mộc Ly cầm cây trâm bỗng chốc run rẩy, lần hai đâm sâu hơn vào trong ngực hắn, lập tức máu tươi từ vết thương của hắn chảy như nước, xuôi theo vạt áo nhuộm đỏ hai tay Mộc Ly.

"Ta. . . Ta không phải cố ý. . . . . ." Nhìn môi Vũ Tiêu Nhiên nhanh chóng tái nhợt, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, trong lúc nhất thời quên mất mục đích mình đâm hắn bị thương. Nếu nói lần đầu tiên là cố ý, vậy thì lần thứ hai tuyệt đối không phải là cố ý.

Vũ Tiêu Nhiên chỉ là lạnh lùng nàng sợ hãi trong lòng, cảm nhận được cơ thể nàng run nhè nhẹ trong ngực mình, đôi môi mỏng của hắn càng ngày càng tái nhợt, thế nhưng vẫn ôm nàng không buông tay. Sau cùng, ánh sáng cũng được phóng thích trong đôi mắt ấy, môi tái nhợt chậm rãi nở nụ cười, hắn hà hơi ở bên tai nàng, dịu dàng nói cho nàng biết: "Không cần lo lắng, không phải sợ."

Ngữ điệu nhẹ nhàng mềm mỏng, từng chữ dịu dàng bay vào trong tai Mộc Ly, nhưng là đã dùng hết khí lực của hắn.

Khoẳng khắc đó, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, còn đau hơn khi bị kim đâm, trong lòng cảm thấy khó khăn khi lời nói đau khổ kia đã nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân, nàng không phải cố ý đâm hắn bị thương, nàng chẳng qua muốn hắn buông tay, nàng thật sự không phải cố tình tổn thương hắn . . . . . .

Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt không tiếng động đã chảy đầy gương mặt Mộc Ly, giống như chuỗi ngọc bị đứt ở trên mặt nàng, đột nhiên, nàng giống như nhớ tới cái gì, vùng vẫy gỡ cánh tay hắn ra, gầm nhẹ nói: "Mau buông tay, nếu không để máu chảy hết ngươi sẽ chết!"

Cánh tay ôm nàng chưa từng mảy may buông ra, dù vẻ mặt đã tái nhợt nhưng hắn vẫn cười: "Không buông, chết cũng không buông! Ta nói rồi, sẽ không để nàng có cơ hội trốn khỏi ta. . . Tách ra. . . . . ."

Nói xong lời cuối cùng hơi thở gần như dã mong manh, máu tươi chảy dài xuống thấm cả mặt đất Ngự Hoa Viên. Vũ Tiêu Nhiên kiềm chế đầu óc đã bắt đầu muốn mơ hồ, không để cho mình ngã xuống. Mà hiện tại cây trâm đó, đang cắm giữa trái tim, một nửa đã đâm thật sâu vào trong cơ thể hắn, phía trên là thuốc mê của Mộc Ly. . . . . .

Vốn nghĩ đơn giản là làm hắn hôn mê, nhưng không nghĩ rằng, chuyện đến cuối cùng lại nghiêm trọng như vậy.

"Nếu không buông tay ngươi sẽ chết!!"

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nhìn thấy ánh mắt thống khổ của hắn, tay Mộc Ly cầm cây trâm bỗng chốc run rẩy, lần hai đâm sâu hơn vào trong ngực hắn, lập tức máu tươi từ vết thương của hắn chảy như nước, xuôi theo vạt áo nhuộm đỏ hai tay Mộc Ly."Ta. . . Ta không phải cố ý. . . . . ." Nhìn môi Vũ Tiêu Nhiên nhanh chóng tái nhợt, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, trong lúc nhất thời quên mất mục đích mình đâm hắn bị thương. Nếu nói lần đầu tiên là cố ý, vậy thì lần thứ hai tuyệt đối không phải là cố ý.Vũ Tiêu Nhiên chỉ là lạnh lùng nàng sợ hãi trong lòng, cảm nhận được cơ thể nàng run nhè nhẹ trong ngực mình, đôi môi mỏng của hắn càng ngày càng tái nhợt, thế nhưng vẫn ôm nàng không buông tay. Sau cùng, ánh sáng cũng được phóng thích trong đôi mắt ấy, môi tái nhợt chậm rãi nở nụ cười, hắn hà hơi ở bên tai nàng, dịu dàng nói cho nàng biết: "Không cần lo lắng, không phải sợ."Ngữ điệu nhẹ nhàng mềm mỏng, từng chữ dịu dàng bay vào trong tai Mộc Ly, nhưng là đã dùng hết khí lực của hắn.Khoẳng khắc đó, trái tim nhẫn tâm của Mộc Ly chợt đau nhói, còn đau hơn khi bị kim đâm, trong lòng cảm thấy khó khăn khi lời nói đau khổ kia đã nhanh chóng lan tràn khắp toàn thân, nàng không phải cố ý đâm hắn bị thương, nàng chẳng qua muốn hắn buông tay, nàng thật sự không phải cố tình tổn thương hắn . . . . . .Hốc mắt ửng đỏ, nước mắt không tiếng động đã chảy đầy gương mặt Mộc Ly, giống như chuỗi ngọc bị đứt ở trên mặt nàng, đột nhiên, nàng giống như nhớ tới cái gì, vùng vẫy gỡ cánh tay hắn ra, gầm nhẹ nói: "Mau buông tay, nếu không để máu chảy hết ngươi sẽ chết!"Cánh tay ôm nàng chưa từng mảy may buông ra, dù vẻ mặt đã tái nhợt nhưng hắn vẫn cười: "Không buông, chết cũng không buông! Ta nói rồi, sẽ không để nàng có cơ hội trốn khỏi ta. . . Tách ra. . . . . ."Nói xong lời cuối cùng hơi thở gần như dã mong manh, máu tươi chảy dài xuống thấm cả mặt đất Ngự Hoa Viên. Vũ Tiêu Nhiên kiềm chế đầu óc đã bắt đầu muốn mơ hồ, không để cho mình ngã xuống. Mà hiện tại cây trâm đó, đang cắm giữa trái tim, một nửa đã đâm thật sâu vào trong cơ thể hắn, phía trên là thuốc mê của Mộc Ly. . . . . .Vốn nghĩ đơn giản là làm hắn hôn mê, nhưng không nghĩ rằng, chuyện đến cuối cùng lại nghiêm trọng như vậy."Nếu không buông tay ngươi sẽ chết!!"

Chương 121: Dù chết vẫn cố chấp không buông tay 2