Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 126: Không thể quên 5
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Vũ Tiêu Nhiên đương nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của Mộc Ly, nhưng vẫn không cử động, càng không tỏ vẻ lúng túng khi âm mưu bị người khác phát hiện. Mộc Ly không thể không cảm thán một tiếng, chính trị gia luôn là những kẻ ăn thịt người không nhả xương!"Không biết? Không biết chẳng lẽ cũng sẽ không hỏi sao? Vậy chứ cái miệng dùng để làm gì?" Vừa gầm lên giận dữ xong môi mỏng Vũ Tiêu Nhiên bắt đầu trắng dần, mặc trên người áo lót màu trắng, vì vậy không nhìn ra ngực từng có dấu vết bị thương."Cái miệng, đương nhiên là dùng để ăn cơm rồi." Mộc Ly cố ý chọc giận hắn, không chút nghĩ ngợi ném ra một câu như vậy, lời nói vừa dứt khoác vừa mạnh mẽ."Ngươi. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên không thể nào phản bác, chỉ đành căm hận trừng mắt Mộc Ly, đôi môi vốn hơi nứt nẻ lúc này càng lúc càng tái nhợt, quả đấm cũng bị hắn siết chặt lại, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vung tới Mộc Ly, nhưng ngực không vì tức giận mà phập phồng lớn.Mộc Ly thảnh thơi nhìn hắn tức giận, coi như không thấy quả đấm nọ có thể vung tới mình bất cứ lúc nào, môi hồng như hoa anh đào kéo ra, nhưng không xuyên xỏ hắn, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta sai lầm rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa."Mấy chữ nhẹ nhàng như vậy, tùy ý thốt lên xin lỗi, cũng là lời nói trong lòng của Mộc Ly. Bởi vì vết thương đêm đó, cùng một câu nói nhưng mang hai nghĩa. Chẳng qua, vị thiên tử trẻ tuổi này có thể hiểu rõ không?Hiện tại, Mộc Ly vẫn chưa quên mục đích của mình, chưa quên kế hoạch muốn thoát khỏi hoàng cung, vốn là trước khi đến đây về điểm này lòng đã thấp thỏm không yên, chưa hề được thoải mái. Lúc này lại càng bất ổn và trầm trọng hơn.Đối với chuyện đêm đó, Vũ Tiêu Nhiên càng không đề cập tới, Mộc Ly lại càng cảm thấy không yên, ngả bài nói rõ ít nhất có thể làm cho lòng nàng dễ chịu hơn một chút, như thế này ngược lại càng giống như sự yên lặng trước cơn bão táp, mà chuyện kia, lại cố tình khiến Mộc Ly không thể mở miệng trước.Nếu Vũ Tiêu Nhiên mở miệng trước, chứng minh hắn đã biết hết, nhưng nếu hắn vẫn không mở miệng, vậy thì là thử dò xét hay đã nắm chắc mười phần? Vấn đề này Mộc Ly cũng chẳng rõ, dù sao lòng người khó dò, lòng Đế Vương lại càng khó đoán hơn."Cái gì?" Phản xạ có điều kiện hỏi lại một câu, Mộc Ly thẳng thắng nhận sai như vậy, ngược lại khiến Vũ Tiêu Nhiên càng thêm kinh ngạc. Ngày thường, nữ nhân này chẳng phải rất lớn mật không sợ chết sao? Hôm nay lại có thể lần đầu tiên nói xin lỗi? Nhưng khi nhớ lại, trong lòng đã sáng tỏ.
Vũ Tiêu Nhiên đương nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của Mộc Ly, nhưng vẫn không cử động, càng không tỏ vẻ lúng túng khi âm mưu bị người khác phát hiện. Mộc Ly không thể không cảm thán một tiếng, chính trị gia luôn là những kẻ ăn thịt người không nhả xương!
"Không biết? Không biết chẳng lẽ cũng sẽ không hỏi sao? Vậy chứ cái miệng dùng để làm gì?" Vừa gầm lên giận dữ xong môi mỏng Vũ Tiêu Nhiên bắt đầu trắng dần, mặc trên người áo lót màu trắng, vì vậy không nhìn ra ngực từng có dấu vết bị thương.
"Cái miệng, đương nhiên là dùng để ăn cơm rồi." Mộc Ly cố ý chọc giận hắn, không chút nghĩ ngợi ném ra một câu như vậy, lời nói vừa dứt khoác vừa mạnh mẽ.
"Ngươi. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên không thể nào phản bác, chỉ đành căm hận trừng mắt Mộc Ly, đôi môi vốn hơi nứt nẻ lúc này càng lúc càng tái nhợt, quả đấm cũng bị hắn siết chặt lại, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vung tới Mộc Ly, nhưng ngực không vì tức giận mà phập phồng lớn.
Mộc Ly thảnh thơi nhìn hắn tức giận, coi như không thấy quả đấm nọ có thể vung tới mình bất cứ lúc nào, môi hồng như hoa anh đào kéo ra, nhưng không xuyên xỏ hắn, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta sai lầm rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa."
Mấy chữ nhẹ nhàng như vậy, tùy ý thốt lên xin lỗi, cũng là lời nói trong lòng của Mộc Ly. Bởi vì vết thương đêm đó, cùng một câu nói nhưng mang hai nghĩa. Chẳng qua, vị thiên tử trẻ tuổi này có thể hiểu rõ không?
Hiện tại, Mộc Ly vẫn chưa quên mục đích của mình, chưa quên kế hoạch muốn thoát khỏi hoàng cung, vốn là trước khi đến đây về điểm này lòng đã thấp thỏm không yên, chưa hề được thoải mái. Lúc này lại càng bất ổn và trầm trọng hơn.
Đối với chuyện đêm đó, Vũ Tiêu Nhiên càng không đề cập tới, Mộc Ly lại càng cảm thấy không yên, ngả bài nói rõ ít nhất có thể làm cho lòng nàng dễ chịu hơn một chút, như thế này ngược lại càng giống như sự yên lặng trước cơn bão táp, mà chuyện kia, lại cố tình khiến Mộc Ly không thể mở miệng trước.
Nếu Vũ Tiêu Nhiên mở miệng trước, chứng minh hắn đã biết hết, nhưng nếu hắn vẫn không mở miệng, vậy thì là thử dò xét hay đã nắm chắc mười phần? Vấn đề này Mộc Ly cũng chẳng rõ, dù sao lòng người khó dò, lòng Đế Vương lại càng khó đoán hơn.
"Cái gì?" Phản xạ có điều kiện hỏi lại một câu, Mộc Ly thẳng thắng nhận sai như vậy, ngược lại khiến Vũ Tiêu Nhiên càng thêm kinh ngạc. Ngày thường, nữ nhân này chẳng phải rất lớn mật không sợ chết sao? Hôm nay lại có thể lần đầu tiên nói xin lỗi? Nhưng khi nhớ lại, trong lòng đã sáng tỏ.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Vũ Tiêu Nhiên đương nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của Mộc Ly, nhưng vẫn không cử động, càng không tỏ vẻ lúng túng khi âm mưu bị người khác phát hiện. Mộc Ly không thể không cảm thán một tiếng, chính trị gia luôn là những kẻ ăn thịt người không nhả xương!"Không biết? Không biết chẳng lẽ cũng sẽ không hỏi sao? Vậy chứ cái miệng dùng để làm gì?" Vừa gầm lên giận dữ xong môi mỏng Vũ Tiêu Nhiên bắt đầu trắng dần, mặc trên người áo lót màu trắng, vì vậy không nhìn ra ngực từng có dấu vết bị thương."Cái miệng, đương nhiên là dùng để ăn cơm rồi." Mộc Ly cố ý chọc giận hắn, không chút nghĩ ngợi ném ra một câu như vậy, lời nói vừa dứt khoác vừa mạnh mẽ."Ngươi. . . . . ." Vũ Tiêu Nhiên không thể nào phản bác, chỉ đành căm hận trừng mắt Mộc Ly, đôi môi vốn hơi nứt nẻ lúc này càng lúc càng tái nhợt, quả đấm cũng bị hắn siết chặt lại, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vung tới Mộc Ly, nhưng ngực không vì tức giận mà phập phồng lớn.Mộc Ly thảnh thơi nhìn hắn tức giận, coi như không thấy quả đấm nọ có thể vung tới mình bất cứ lúc nào, môi hồng như hoa anh đào kéo ra, nhưng không xuyên xỏ hắn, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta sai lầm rồi, lần sau sẽ không như vậy nữa."Mấy chữ nhẹ nhàng như vậy, tùy ý thốt lên xin lỗi, cũng là lời nói trong lòng của Mộc Ly. Bởi vì vết thương đêm đó, cùng một câu nói nhưng mang hai nghĩa. Chẳng qua, vị thiên tử trẻ tuổi này có thể hiểu rõ không?Hiện tại, Mộc Ly vẫn chưa quên mục đích của mình, chưa quên kế hoạch muốn thoát khỏi hoàng cung, vốn là trước khi đến đây về điểm này lòng đã thấp thỏm không yên, chưa hề được thoải mái. Lúc này lại càng bất ổn và trầm trọng hơn.Đối với chuyện đêm đó, Vũ Tiêu Nhiên càng không đề cập tới, Mộc Ly lại càng cảm thấy không yên, ngả bài nói rõ ít nhất có thể làm cho lòng nàng dễ chịu hơn một chút, như thế này ngược lại càng giống như sự yên lặng trước cơn bão táp, mà chuyện kia, lại cố tình khiến Mộc Ly không thể mở miệng trước.Nếu Vũ Tiêu Nhiên mở miệng trước, chứng minh hắn đã biết hết, nhưng nếu hắn vẫn không mở miệng, vậy thì là thử dò xét hay đã nắm chắc mười phần? Vấn đề này Mộc Ly cũng chẳng rõ, dù sao lòng người khó dò, lòng Đế Vương lại càng khó đoán hơn."Cái gì?" Phản xạ có điều kiện hỏi lại một câu, Mộc Ly thẳng thắng nhận sai như vậy, ngược lại khiến Vũ Tiêu Nhiên càng thêm kinh ngạc. Ngày thường, nữ nhân này chẳng phải rất lớn mật không sợ chết sao? Hôm nay lại có thể lần đầu tiên nói xin lỗi? Nhưng khi nhớ lại, trong lòng đã sáng tỏ.