Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 130: Mạng của ngươi không phải do ngươi quyết định
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Đã gần chết, còn muốn nàng?" Thanh cười một tiếng, trên gương mặt tuyệt thế khuynh thành thoáng qua một tia sáng kỳ lạ, không để ý nói tiếp "Sớm muộn có một ngày ngươi sẽ chết ở trên tay nàng."Vốn chỉ là một câu nói đùa của Thanh, vậy mà, người nói vô ý, người nghe có lòng, Vũ Tiêu Nhiên lại cân nhắc những lời này.Hồi lâu vẫn không thấy hắn phản ứng, Thanh dùng sức xé toan áo lót của hắn, lộ ra lồng ngực rộng lớn bên trong và vết máu đã đọng lại thành màu đen.Vẻ mặt lo lắng chợt lóe lên, Thanh híp mắt, nói lẩm bẩm: "Vết thương sâu như vậy, khỏi cần nữ nhân đó ra tay, chính ngươi đã ngã xuống trước rồi."Dứt lời, giống như vẫn chưa đủ nói tiếp: "Nhớ! Bây giờ mạng của ngươi không phải do ngươi quyết định, không, cho tới bây giờ mạng của ngươi chưa từng là của mình! Ngươi là vua của Phượng Lân, giang sơn Phượng Lân này có thể không có ai, duy chỉ thiếu ngươi là không được, ngươi có còn nhớ di ngôn của phụ hoàng trước khi lâm chung không?Tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều chỉ có thể là quân cờ, ông ấy muốn ngươi không trầm mê nữ sắc, điểm này ngươi làm vô cùng tốt, cũng không muốn ngươi động chân tình với bất cứ ai. Đế vương có thể làm mọi thứ mình muốn, chỉ có điều không thể động chân tình! Thiên hạ này mỹ nữ nhiều như sao, ai mà không nịnh nọt cơ chứ? Nhưng ngươi lại cố tình không nghe, dám yêu một nữ nhân không biết tốt xấu như vậy. . . . . .""Đủ rồi!" Không đợi Thanh càu nhàu xong, Vũ Tiêu Nhiên đã không nhịn được rống to một tiếng, lạnh lẽo nói: "Ngươi đi ra ngoài cho trẫm!"Đây là lần đầu tiên hắn xưng trẫm với y, có thể thấy hắn nổi nóng thật rồi, qua nhiều năm như vậy, lần thứ nhất hắn tức giận với nàng, cũng là. . . . . ."Được, vì người con gái đó ngay cả ta ngươi cũng mắng, coi như Huyền Thanh ta nhìn lầm ngươi!" Đạp mạnh vào cánh cửa, Huyền Thanh tức giận rời đi."Hoàng. . . Hoàng thượng, Tô quý phi nương nương cầu kiến ở bên ngoài. . . . . ." Giọng nói Cao công công yếu ớt như kim châm, bước nhẹ đi vào, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ dẫm lên địa lôi."Không gặp! Tất cả đều cút ra ngoài cho trẫm, không có lệnh của trẫm ai cũng được phép tiến vào." Giọng nói lạnh lẽo tuyệt đối, mang theo tức giận vô hạn. Gần như có thể đông chết Cao công công, lúc này Vũ Tiêu Nhiên điên cuồng không khác gì dã thú trong rừng rậm.
"Đã gần chết, còn muốn nàng?" Thanh cười một tiếng, trên gương mặt tuyệt thế khuynh thành thoáng qua một tia sáng kỳ lạ, không để ý nói tiếp "Sớm muộn có một ngày ngươi sẽ chết ở trên tay nàng."
Vốn chỉ là một câu nói đùa của Thanh, vậy mà, người nói vô ý, người nghe có lòng, Vũ Tiêu Nhiên lại cân nhắc những lời này.
Hồi lâu vẫn không thấy hắn phản ứng, Thanh dùng sức xé toan áo lót của hắn, lộ ra lồng ngực rộng lớn bên trong và vết máu đã đọng lại thành màu đen.
Vẻ mặt lo lắng chợt lóe lên, Thanh híp mắt, nói lẩm bẩm: "Vết thương sâu như vậy, khỏi cần nữ nhân đó ra tay, chính ngươi đã ngã xuống trước rồi."
Dứt lời, giống như vẫn chưa đủ nói tiếp: "Nhớ! Bây giờ mạng của ngươi không phải do ngươi quyết định, không, cho tới bây giờ mạng của ngươi chưa từng là của mình! Ngươi là vua của Phượng Lân, giang sơn Phượng Lân này có thể không có ai, duy chỉ thiếu ngươi là không được, ngươi có còn nhớ di ngôn của phụ hoàng trước khi lâm chung không?
Tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều chỉ có thể là quân cờ, ông ấy muốn ngươi không trầm mê nữ sắc, điểm này ngươi làm vô cùng tốt, cũng không muốn ngươi động chân tình với bất cứ ai. Đế vương có thể làm mọi thứ mình muốn, chỉ có điều không thể động chân tình! Thiên hạ này mỹ nữ nhiều như sao, ai mà không nịnh nọt cơ chứ? Nhưng ngươi lại cố tình không nghe, dám yêu một nữ nhân không biết tốt xấu như vậy. . . . . ."
"Đủ rồi!" Không đợi Thanh càu nhàu xong, Vũ Tiêu Nhiên đã không nhịn được rống to một tiếng, lạnh lẽo nói: "Ngươi đi ra ngoài cho trẫm!"
Đây là lần đầu tiên hắn xưng trẫm với y, có thể thấy hắn nổi nóng thật rồi, qua nhiều năm như vậy, lần thứ nhất hắn tức giận với nàng, cũng là. . . . . .
"Được, vì người con gái đó ngay cả ta ngươi cũng mắng, coi như Huyền Thanh ta nhìn lầm ngươi!" Đạp mạnh vào cánh cửa, Huyền Thanh tức giận rời đi.
"Hoàng. . . Hoàng thượng, Tô quý phi nương nương cầu kiến ở bên ngoài. . . . . ." Giọng nói Cao công công yếu ớt như kim châm, bước nhẹ đi vào, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ dẫm lên địa lôi.
"Không gặp! Tất cả đều cút ra ngoài cho trẫm, không có lệnh của trẫm ai cũng được phép tiến vào." Giọng nói lạnh lẽo tuyệt đối, mang theo tức giận vô hạn. Gần như có thể đông chết Cao công công, lúc này Vũ Tiêu Nhiên điên cuồng không khác gì dã thú trong rừng rậm.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Đã gần chết, còn muốn nàng?" Thanh cười một tiếng, trên gương mặt tuyệt thế khuynh thành thoáng qua một tia sáng kỳ lạ, không để ý nói tiếp "Sớm muộn có một ngày ngươi sẽ chết ở trên tay nàng."Vốn chỉ là một câu nói đùa của Thanh, vậy mà, người nói vô ý, người nghe có lòng, Vũ Tiêu Nhiên lại cân nhắc những lời này.Hồi lâu vẫn không thấy hắn phản ứng, Thanh dùng sức xé toan áo lót của hắn, lộ ra lồng ngực rộng lớn bên trong và vết máu đã đọng lại thành màu đen.Vẻ mặt lo lắng chợt lóe lên, Thanh híp mắt, nói lẩm bẩm: "Vết thương sâu như vậy, khỏi cần nữ nhân đó ra tay, chính ngươi đã ngã xuống trước rồi."Dứt lời, giống như vẫn chưa đủ nói tiếp: "Nhớ! Bây giờ mạng của ngươi không phải do ngươi quyết định, không, cho tới bây giờ mạng của ngươi chưa từng là của mình! Ngươi là vua của Phượng Lân, giang sơn Phượng Lân này có thể không có ai, duy chỉ thiếu ngươi là không được, ngươi có còn nhớ di ngôn của phụ hoàng trước khi lâm chung không?Tất cả nữ nhân trong thiên hạ đều chỉ có thể là quân cờ, ông ấy muốn ngươi không trầm mê nữ sắc, điểm này ngươi làm vô cùng tốt, cũng không muốn ngươi động chân tình với bất cứ ai. Đế vương có thể làm mọi thứ mình muốn, chỉ có điều không thể động chân tình! Thiên hạ này mỹ nữ nhiều như sao, ai mà không nịnh nọt cơ chứ? Nhưng ngươi lại cố tình không nghe, dám yêu một nữ nhân không biết tốt xấu như vậy. . . . . .""Đủ rồi!" Không đợi Thanh càu nhàu xong, Vũ Tiêu Nhiên đã không nhịn được rống to một tiếng, lạnh lẽo nói: "Ngươi đi ra ngoài cho trẫm!"Đây là lần đầu tiên hắn xưng trẫm với y, có thể thấy hắn nổi nóng thật rồi, qua nhiều năm như vậy, lần thứ nhất hắn tức giận với nàng, cũng là. . . . . ."Được, vì người con gái đó ngay cả ta ngươi cũng mắng, coi như Huyền Thanh ta nhìn lầm ngươi!" Đạp mạnh vào cánh cửa, Huyền Thanh tức giận rời đi."Hoàng. . . Hoàng thượng, Tô quý phi nương nương cầu kiến ở bên ngoài. . . . . ." Giọng nói Cao công công yếu ớt như kim châm, bước nhẹ đi vào, chỉ sợ sơ ý một chút sẽ dẫm lên địa lôi."Không gặp! Tất cả đều cút ra ngoài cho trẫm, không có lệnh của trẫm ai cũng được phép tiến vào." Giọng nói lạnh lẽo tuyệt đối, mang theo tức giận vô hạn. Gần như có thể đông chết Cao công công, lúc này Vũ Tiêu Nhiên điên cuồng không khác gì dã thú trong rừng rậm.