Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 150: Ngủ chung 2
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Bóng đen cầm trên tay một bình sứ màu trắng, hắn rón rén ngồi xuống mép giường khắc hoa, cẩn thận kéo chăn ra, một tay xoa nhẹ lên cái mông mềm mại của nữ tử, tay còn lại tìm kiếm thắt lưng q**n l*t của nàng.Cơ thể Mộc Ly Trong nháy mắt cứng đơ, đầu óc thoáng cái hoàn toàn thanh tỉnh, cả trái tim nhảy vọt lên tới cổ họng, kéo theo sự đau đớn trên mông, nhưng lặp tức nàng lại lật người xem như không có chuyện gì ngủ tiếp, lông mi run rẩy như cánh bướm, nhưng vẫn không hề mở mắt ra.Từ đầu tiên vang lên trong đầu chính là có người cướp sắc rồi, hơn nữa còn cướp trên người Anh Mộc Ly nàng.Cho đến khi một đôi tay to sờ lên thắt lưng q**n l*t của nàng, Mộc Ly không thể nhịn được nữa, mà cũng không muốn nhịn. Lúc này mới s* s**ng lôi một con dao nhỏ từ dưới gối lên, ánh sáng lạnh chợt lóe trong mắt rồi vụt mất, nàng nhanh chóng lật mình chắn ngang cổ họng người tới, quát khẽ: "Người nào?""Là ta." Hai chữ đơn giản, giọng nói trầm thấp mà hữu lực, người tới nghiêng người tránh thoát khỏi con dao nhỏ của nàng, cúi đầu cười nói: "Năng lực cảnh giác như vậy, ta đã trèo lên giường của nàng rồi.""Vũ Tiêu Nhiên?" Mộc Ly không thể tin khẽ gọi một tiếng, không để ý đến câu nói kia của hắn, trái tim vốn luôn lo lắng đề phòng, trong nháy mắt được buông lỏng."Ừ." Đáp một chữ thật nhẹ, tay Vũ Tiêu Nhiên lần tới lung quần của Mộc Ly, kéo một cái, lặp tức cảnh xuân bày hết ra ngoài."Á! Cái đồ ngựa đực nhà ngươi, ngươi muốn làm gì?!" Kêu khẽ một tiếng, Mộc Ly kéo chăn đắp lên người mình, một đôi mắt như nước, trong đêm đen tỏa sáng lấp lánh, tức giận nhìn chằm chằm hắn.Vũ Tiêu Nhiên ngẩng đầu đối diện với sự hoảng hốt của nàng, thở dài một tiếng, ra tay nhanh như chớp, nháy mắt đã điểm hai đại huyệt của Mộc Ly: "Ta không phải ngựa đực, nếu nàng muốn, ta không ngại ngày ngày cùng với nàng. . . . . . ."Môi mỏng thoáng hiện một nụ cười quỷ dị, hắn cúi người, in lên môi Mộc Ly một cái hôn, người nàng không thể cử động, miệng không thể nói, chỉ có thể liều mạng dùng ánh mắt lạnh lẽo trừng hắn, nhưng trong lòng thì sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.Hơn nửa đêm, hắn chạy đến chỗ nàng làm gì chứ? Còn điểm huyệt đạo của nàng, cũng không phải là muốn. . . . . .
Bóng đen cầm trên tay một bình sứ màu trắng, hắn rón rén ngồi xuống mép giường khắc hoa, cẩn thận kéo chăn ra, một tay xoa nhẹ lên cái mông mềm mại của nữ tử, tay còn lại tìm kiếm thắt lưng q**n l*t của nàng.
Cơ thể Mộc Ly Trong nháy mắt cứng đơ, đầu óc thoáng cái hoàn toàn thanh tỉnh, cả trái tim nhảy vọt lên tới cổ họng, kéo theo sự đau đớn trên mông, nhưng lặp tức nàng lại lật người xem như không có chuyện gì ngủ tiếp, lông mi run rẩy như cánh bướm, nhưng vẫn không hề mở mắt ra.
Từ đầu tiên vang lên trong đầu chính là có người cướp sắc rồi, hơn nữa còn cướp trên người Anh Mộc Ly nàng.
Cho đến khi một đôi tay to sờ lên thắt lưng q**n l*t của nàng, Mộc Ly không thể nhịn được nữa, mà cũng không muốn nhịn. Lúc này mới s* s**ng lôi một con dao nhỏ từ dưới gối lên, ánh sáng lạnh chợt lóe trong mắt rồi vụt mất, nàng nhanh chóng lật mình chắn ngang cổ họng người tới, quát khẽ: "Người nào?"
"Là ta." Hai chữ đơn giản, giọng nói trầm thấp mà hữu lực, người tới nghiêng người tránh thoát khỏi con dao nhỏ của nàng, cúi đầu cười nói: "Năng lực cảnh giác như vậy, ta đã trèo lên giường của nàng rồi."
"Vũ Tiêu Nhiên?" Mộc Ly không thể tin khẽ gọi một tiếng, không để ý đến câu nói kia của hắn, trái tim vốn luôn lo lắng đề phòng, trong nháy mắt được buông lỏng.
"Ừ." Đáp một chữ thật nhẹ, tay Vũ Tiêu Nhiên lần tới lung quần của Mộc Ly, kéo một cái, lặp tức cảnh xuân bày hết ra ngoài.
"Á! Cái đồ ngựa đực nhà ngươi, ngươi muốn làm gì?!" Kêu khẽ một tiếng, Mộc Ly kéo chăn đắp lên người mình, một đôi mắt như nước, trong đêm đen tỏa sáng lấp lánh, tức giận nhìn chằm chằm hắn.
Vũ Tiêu Nhiên ngẩng đầu đối diện với sự hoảng hốt của nàng, thở dài một tiếng, ra tay nhanh như chớp, nháy mắt đã điểm hai đại huyệt của Mộc Ly: "Ta không phải ngựa đực, nếu nàng muốn, ta không ngại ngày ngày cùng với nàng. . . . . . ."
Môi mỏng thoáng hiện một nụ cười quỷ dị, hắn cúi người, in lên môi Mộc Ly một cái hôn, người nàng không thể cử động, miệng không thể nói, chỉ có thể liều mạng dùng ánh mắt lạnh lẽo trừng hắn, nhưng trong lòng thì sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.
Hơn nửa đêm, hắn chạy đến chỗ nàng làm gì chứ? Còn điểm huyệt đạo của nàng, cũng không phải là muốn. . . . . .
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Bóng đen cầm trên tay một bình sứ màu trắng, hắn rón rén ngồi xuống mép giường khắc hoa, cẩn thận kéo chăn ra, một tay xoa nhẹ lên cái mông mềm mại của nữ tử, tay còn lại tìm kiếm thắt lưng q**n l*t của nàng.Cơ thể Mộc Ly Trong nháy mắt cứng đơ, đầu óc thoáng cái hoàn toàn thanh tỉnh, cả trái tim nhảy vọt lên tới cổ họng, kéo theo sự đau đớn trên mông, nhưng lặp tức nàng lại lật người xem như không có chuyện gì ngủ tiếp, lông mi run rẩy như cánh bướm, nhưng vẫn không hề mở mắt ra.Từ đầu tiên vang lên trong đầu chính là có người cướp sắc rồi, hơn nữa còn cướp trên người Anh Mộc Ly nàng.Cho đến khi một đôi tay to sờ lên thắt lưng q**n l*t của nàng, Mộc Ly không thể nhịn được nữa, mà cũng không muốn nhịn. Lúc này mới s* s**ng lôi một con dao nhỏ từ dưới gối lên, ánh sáng lạnh chợt lóe trong mắt rồi vụt mất, nàng nhanh chóng lật mình chắn ngang cổ họng người tới, quát khẽ: "Người nào?""Là ta." Hai chữ đơn giản, giọng nói trầm thấp mà hữu lực, người tới nghiêng người tránh thoát khỏi con dao nhỏ của nàng, cúi đầu cười nói: "Năng lực cảnh giác như vậy, ta đã trèo lên giường của nàng rồi.""Vũ Tiêu Nhiên?" Mộc Ly không thể tin khẽ gọi một tiếng, không để ý đến câu nói kia của hắn, trái tim vốn luôn lo lắng đề phòng, trong nháy mắt được buông lỏng."Ừ." Đáp một chữ thật nhẹ, tay Vũ Tiêu Nhiên lần tới lung quần của Mộc Ly, kéo một cái, lặp tức cảnh xuân bày hết ra ngoài."Á! Cái đồ ngựa đực nhà ngươi, ngươi muốn làm gì?!" Kêu khẽ một tiếng, Mộc Ly kéo chăn đắp lên người mình, một đôi mắt như nước, trong đêm đen tỏa sáng lấp lánh, tức giận nhìn chằm chằm hắn.Vũ Tiêu Nhiên ngẩng đầu đối diện với sự hoảng hốt của nàng, thở dài một tiếng, ra tay nhanh như chớp, nháy mắt đã điểm hai đại huyệt của Mộc Ly: "Ta không phải ngựa đực, nếu nàng muốn, ta không ngại ngày ngày cùng với nàng. . . . . . ."Môi mỏng thoáng hiện một nụ cười quỷ dị, hắn cúi người, in lên môi Mộc Ly một cái hôn, người nàng không thể cử động, miệng không thể nói, chỉ có thể liều mạng dùng ánh mắt lạnh lẽo trừng hắn, nhưng trong lòng thì sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.Hơn nửa đêm, hắn chạy đến chỗ nàng làm gì chứ? Còn điểm huyệt đạo của nàng, cũng không phải là muốn. . . . . .