Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 153: Ăn cơm lớn hơn Hoàng đề 2

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Ăn không phải trả tiền. có ngu mới không ăn. Cái gọi là, trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, giờ phút này Mộc Ly không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, hết thảy đợi nàng lấp đầy bụng rồi mới nói tiếp."Không được." Tuyết Lê lắc đầu cự tuyệt, đưa khăn mặt tới cho nàng: "Hoàng thượng phái người truyền lời đến, kêu người chờ ngài ấy cùng nhau dùng bữa.""Trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, ta không cần hắn đến làm gì." Mộc Ly nhận lấy khăn Tuyết Lê đưa tới, liếc mắt xem thường, sương mù ấm áp phả vào làn da, trong không gian mông lung Mộc Ly dường như nghe thấy lời hắn nói thì thầm đêm qua.Nửa tỉnh nửa mê, hắn ôm lấy nàng, hà hơi ở bên tai nàng, mang theo cảm giác thỏa mãn nhỏ giọng nỉ non: "Như Băng."Như Băng. . . Như Băng. . . Như Băng. . . . . . . . .Một tiếng kia, si tình tuyệt đối, dịu dàng vô hạn, giống như tiếng cảm thán phát ra từ sâu trong linh hồn, rồi sau đó, hắn cả đêm ngủ ngon, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, mà nàng, tâm tư hỗn độn, cả đêm cũng chưa được chợp mắt."Mộc Ly tiểu thư, mau hoàn hồn nào." Tuyết Lê kinh ngạc kêu một tiếng, không hiểu vì sao Mộc Ly lại thất thần như vậy."À? Vậy sao. . . Chúng ta ăn cơm." Mộc Ly lúng túng hồi hồn, nở nụ cười, cúi đầu ngồi vào trước bàn nhoài người ăn cơm trắng.Nụ cười này, ngay cả bản thân Mộc Ly cũng biết có bao nhiêu gượng ép, nhưng chẳng biết tại sao, chỉ là trong đầu có loại cảm giác buồn buồn nảy sinh."Hoàng thượng nói kêu người chờ ngài đến mà." Nhìn bộ dạng mất hồn của Mộc Ly, Tuyết Lê thở dài bất đắc dĩ khuyên."Tiểu Tuyết, ngồi xuống ăn cơm, ta không lạ gì hắn!" Mộc Ly hơi bực mình gầm nhẹ, có cần động một tí là lôi cái tên ngựa đực đó ra không, nàng cũng không phải là người nào đó của hắn, tại sao phải ăn cơm chung với hắn chứ?Hiện tại Anh Mộc Ly nàng, một, không phải Hoàng hậu của hắn, hai, không phải là công chúa gì đó, cùng Vũ Tiêu Nhiên hắn, chẳng có bất kỳ mối quan hệ nào. Nếu như thực sự có, thì giống như câu nói ở hiện đại, nàng là vợ trước của hắn, chỉ vậy thôi.Tuyết Lê uất ức ngậm miệng không nói, nhưng vẫn không có nghe lời ngồi xuống, không phải nàng không dám ngồi, mà là nàng không thể ngồi, bởi vì nàng đã thấy một người miệng thì tươi cười, nhưng sắc mặt lại âm trầm đi tới rồi.

Ăn không phải trả tiền. có ngu mới không ăn. Cái gọi là, trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, giờ phút này Mộc Ly không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, hết thảy đợi nàng lấp đầy bụng rồi mới nói tiếp.

"Không được." Tuyết Lê lắc đầu cự tuyệt, đưa khăn mặt tới cho nàng: "Hoàng thượng phái người truyền lời đến, kêu người chờ ngài ấy cùng nhau dùng bữa."

"Trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, ta không cần hắn đến làm gì." Mộc Ly nhận lấy khăn Tuyết Lê đưa tới, liếc mắt xem thường, sương mù ấm áp phả vào làn da, trong không gian mông lung Mộc Ly dường như nghe thấy lời hắn nói thì thầm đêm qua.

Nửa tỉnh nửa mê, hắn ôm lấy nàng, hà hơi ở bên tai nàng, mang theo cảm giác thỏa mãn nhỏ giọng nỉ non: "Như Băng."

Như Băng. . . Như Băng. . . Như Băng. . . . . . . . .

Một tiếng kia, si tình tuyệt đối, dịu dàng vô hạn, giống như tiếng cảm thán phát ra từ sâu trong linh hồn, rồi sau đó, hắn cả đêm ngủ ngon, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, mà nàng, tâm tư hỗn độn, cả đêm cũng chưa được chợp mắt.

"Mộc Ly tiểu thư, mau hoàn hồn nào." Tuyết Lê kinh ngạc kêu một tiếng, không hiểu vì sao Mộc Ly lại thất thần như vậy.

"À? Vậy sao. . . Chúng ta ăn cơm." Mộc Ly lúng túng hồi hồn, nở nụ cười, cúi đầu ngồi vào trước bàn nhoài người ăn cơm trắng.

Nụ cười này, ngay cả bản thân Mộc Ly cũng biết có bao nhiêu gượng ép, nhưng chẳng biết tại sao, chỉ là trong đầu có loại cảm giác buồn buồn nảy sinh.

"Hoàng thượng nói kêu người chờ ngài đến mà." Nhìn bộ dạng mất hồn của Mộc Ly, Tuyết Lê thở dài bất đắc dĩ khuyên.

"Tiểu Tuyết, ngồi xuống ăn cơm, ta không lạ gì hắn!" Mộc Ly hơi bực mình gầm nhẹ, có cần động một tí là lôi cái tên ngựa đực đó ra không, nàng cũng không phải là người nào đó của hắn, tại sao phải ăn cơm chung với hắn chứ?

Hiện tại Anh Mộc Ly nàng, một, không phải Hoàng hậu của hắn, hai, không phải là công chúa gì đó, cùng Vũ Tiêu Nhiên hắn, chẳng có bất kỳ mối quan hệ nào. Nếu như thực sự có, thì giống như câu nói ở hiện đại, nàng là vợ trước của hắn, chỉ vậy thôi.

Tuyết Lê uất ức ngậm miệng không nói, nhưng vẫn không có nghe lời ngồi xuống, không phải nàng không dám ngồi, mà là nàng không thể ngồi, bởi vì nàng đã thấy một người miệng thì tươi cười, nhưng sắc mặt lại âm trầm đi tới rồi.

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Ăn không phải trả tiền. có ngu mới không ăn. Cái gọi là, trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, giờ phút này Mộc Ly không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, hết thảy đợi nàng lấp đầy bụng rồi mới nói tiếp."Không được." Tuyết Lê lắc đầu cự tuyệt, đưa khăn mặt tới cho nàng: "Hoàng thượng phái người truyền lời đến, kêu người chờ ngài ấy cùng nhau dùng bữa.""Trời đất bao la, ăn cơm lớn hơn Hoàng đế, ta không cần hắn đến làm gì." Mộc Ly nhận lấy khăn Tuyết Lê đưa tới, liếc mắt xem thường, sương mù ấm áp phả vào làn da, trong không gian mông lung Mộc Ly dường như nghe thấy lời hắn nói thì thầm đêm qua.Nửa tỉnh nửa mê, hắn ôm lấy nàng, hà hơi ở bên tai nàng, mang theo cảm giác thỏa mãn nhỏ giọng nỉ non: "Như Băng."Như Băng. . . Như Băng. . . Như Băng. . . . . . . . .Một tiếng kia, si tình tuyệt đối, dịu dàng vô hạn, giống như tiếng cảm thán phát ra từ sâu trong linh hồn, rồi sau đó, hắn cả đêm ngủ ngon, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, mà nàng, tâm tư hỗn độn, cả đêm cũng chưa được chợp mắt."Mộc Ly tiểu thư, mau hoàn hồn nào." Tuyết Lê kinh ngạc kêu một tiếng, không hiểu vì sao Mộc Ly lại thất thần như vậy."À? Vậy sao. . . Chúng ta ăn cơm." Mộc Ly lúng túng hồi hồn, nở nụ cười, cúi đầu ngồi vào trước bàn nhoài người ăn cơm trắng.Nụ cười này, ngay cả bản thân Mộc Ly cũng biết có bao nhiêu gượng ép, nhưng chẳng biết tại sao, chỉ là trong đầu có loại cảm giác buồn buồn nảy sinh."Hoàng thượng nói kêu người chờ ngài đến mà." Nhìn bộ dạng mất hồn của Mộc Ly, Tuyết Lê thở dài bất đắc dĩ khuyên."Tiểu Tuyết, ngồi xuống ăn cơm, ta không lạ gì hắn!" Mộc Ly hơi bực mình gầm nhẹ, có cần động một tí là lôi cái tên ngựa đực đó ra không, nàng cũng không phải là người nào đó của hắn, tại sao phải ăn cơm chung với hắn chứ?Hiện tại Anh Mộc Ly nàng, một, không phải Hoàng hậu của hắn, hai, không phải là công chúa gì đó, cùng Vũ Tiêu Nhiên hắn, chẳng có bất kỳ mối quan hệ nào. Nếu như thực sự có, thì giống như câu nói ở hiện đại, nàng là vợ trước của hắn, chỉ vậy thôi.Tuyết Lê uất ức ngậm miệng không nói, nhưng vẫn không có nghe lời ngồi xuống, không phải nàng không dám ngồi, mà là nàng không thể ngồi, bởi vì nàng đã thấy một người miệng thì tươi cười, nhưng sắc mặt lại âm trầm đi tới rồi.

Chương 153: Ăn cơm lớn hơn Hoàng đề 2