Tác giả:

Năm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác…

Chương 10

Chồng Tôi Là Kẻ Sát Nhân Hàng LoạtTác giả: Alexandra EveTruyện Trinh ThámNăm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác… Chap 10 (18+):Cái xác đó là, là cái xác của hồn ma mà tôi thấy. Shit! Tôi bật lời chửi rủa. Tôi không ngờ tôi lại tin tưởng hắn nhiều đến thế.Hắn quay lại nhìn tôi, hắn từ tốn đứng dậy, tôi quay sang cố mở cửa nhưng hình như cửa này đã bị khóa rồiTôi đập mạnh vào cửa khóc lóc kêu cứu-Cứu! Cứu tôi với!!! Tránh ra!Hắn tiến đến gần tôi, ép tôi đến sát vào cửa. Mặt nạ của hắn kề vào cổ tôi, hắn giụt người ra, cởi bỏ mặt ra là khuôn mặt quý ông đẹp trai không thể tả lại nhìn tôi bằng vẻ căm thù của một con quỷ-Mars, ngài Mars_ Tôi sợ hãi kêuMùi máu tanh từ áo hắn xộc vào mũi tôi, nước mắt kinh hãi của tôi chảy ra. Hắn ngưở cái cổ trắng ngần của tôi. Tôi run rẩy mất sức vì hôm nay tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi trượt xuống ngã xuống cánh cửa, thiếp đi vì sợ hãi.Tôi từ từ mở mắt, cảm thấy mình không thể cử động, xung quanh tôi là một căn phòng của hắn, tôi giơ tay lên nhưng hình như cả hai cánh tôi đã bị xích lại bởi chiếc còng thép nặng nề. Tôi biết là vô dụng nhưng là sợ hãi cố gắng giựt tay ra khỏi chiếc còng này. Mẹ kiếp mà!-Carolyn! _ Hắn đứng trong bóng tối chỉ lộ ra đôi mắt nóiTôi chảy mồ hôi lạnh nhìn về phía giọng nói của hắn-Thả tôi ra đồ khốn! _ Tôi chửi hắnHắn đứng dậy tiến về phía tôi với chiếc áo sơ mi mới tinh, đặt tay lên má tôi-Carolyn, cô đã bị tôi bắt được rồi-Tránh xa tôi ra tên giết người_ Tôi né tránh hắnHắn ngồi lên giường, v.uốt ve bàn chân trắng nõn của tôi. Hắn vuốt nó như một báu vật vậy?-Tên giết người, xin lỗi nhé Carol, ai mà đặt chân vào đây đều là kẻ giết gười cả. Chẳng phải cô đã từng…_ Hắn dùng lời lẽ ngọt ngào quyến rũ tôi-Tránh ra_ Tôi rút chân ra khỏi bàn tay lạnh giá của hắnHắn dường như tức giận lên, dùng hai bàn tay bạo lực đầy máu của hắn đè lên hai cánh tay tôi, dùng một tay cởi chiếc áo khoác của tôi ra,cho tay vào chiếc áo ngủ mà nắn bộ ng.ực của tôi-Tránh ra…_ Tôi không còn sức lực nào mà vùng vẫy nữaNhưng dưới ánh đèn mờ, hắn thật điển trai làm tôi suýt quên mất hắn là tên giết người.-Bỏ tôi raTôi cố dùng hai tay mình cử động để gỡ bỏ bàn tay thô bạo của hắn, mái tóc màu nâu đồng dường như quyến rũ tôi. Khuôn mặt tôi trở nên đỏ bừng-Thế nào Carol? Cảm giác này như thế nào?_ Hắn hỏi tôiHắn như nhận ra điều gì đó, bỏ tay ra khỏi ng.ực tôi. Tôi thở hồng hộc như một con mèo con vậy. Tôi thật là xấu xa mà. Hắn tốt bụng đỡ tôi dậy, nhưng lại dùng đôi môi quyến rũ của hắn ngấu nghiến lấy môi tôi làm tôi chán ghét, hắn hết hôn đến môi tôi đến hôn cổ tôi. Hắn lướt đi đâu dường như đang gặm nhấm lấy phần đóHắn kéo áo ngủ đến tận eo làm lộ rõ chiếc áo ng.ực của con gái. Tôi nhận thấy nguy hiểm đến gần, vùng vẫy mạnh bạo hơn-Làm ơn đi, tha cho tôi đi!_ Tôi hét lên, nhìn hắn căm ghét đến tận xương tủy-Đồ khốn nạn, tránh ra!Tự nhiên lồng ng.ực của tôi run lên dường như thấy gì đó, hắn ngồi im quan sát không nói một lời nào nhưng cả tâm trí dường như rối loạn lên. Đúng là mùi hương này, mùi máu này thật ngọt ngào, đây đúng là…Hắn cầm bàn tay nhỏ nhắn của tôi lên, gặm vào đó, tôi có cảm giác như là hắn đang dùng răng đâm xuyên qua cánh tay tôi hút vậy. Hắn v.uốt ve tôi-Cô thuộc về tôi rồi CarolynHắn lột chiếc áo ng.ực của tôi ra, gặm thứ đang nhô lên một cách lão luyện. Cả người cảm thấy như vừa ở địa ngục, vừa ở thiên đàng, chúa ơi, cảm giác này.Tôi rên lên nhưng tôi lại không biết mình đã rên như mấy con đứng đường cỡ nào mà hắn càng làm mạnh mẽ hơn, bàn tay hắn mò xuống bên dưới v.uốt ve nó. Cái này.Khi thứ mạnh mẽ của hắn xâm nhập vào tôi không thể cử động chống trả, tôi vừa kiệt sức, vừa bị xích như vậy. Hắn dùng con dao bén của hắn, xe một đừng nhỏ phía trên ng.ực tôi làm máu chảy ra, hắn cứ l.iếm l.iếm máu cứ úa ra. Tôi thì đau đớn rên lên không chịu được.Tôi lại muốn ngất đi hay muốn chết đi. Tôi đúng thật là mấy con đỉ đứng đường thật rồi. Liệu, có ai nghe thấy tôi đang khócLời nguyền của khách sạn mở ra: Để đi về phía cánh cửa phía bên kia thế giới của các ngươi, phải làm cho người mở cánh cửa đó có tình yêu đích thực và …Quên đi những gì hắn từng làmKể cả ...Lời tác giả: Cuối cùng cũng trở lại sau những tháng ngày rong chơi , nhưng chap này thấy miêu tả không ấn tượng, chắc phải cố gắng mấy chap sau. Làm ơn ủng hộ tác giả đi!!!! T.T >

Chap 10 (18+):

Cái xác đó là, là cái xác của hồn ma mà tôi thấy. Shit! Tôi bật lời chửi rủa. Tôi không ngờ tôi lại tin tưởng hắn nhiều đến thế.

Hắn quay lại nhìn tôi, hắn từ tốn đứng dậy, tôi quay sang cố mở cửa nhưng hình như cửa này đã bị khóa rồi

Tôi đập mạnh vào cửa khóc lóc kêu cứu

-Cứu! Cứu tôi với!!! Tránh ra!

Hắn tiến đến gần tôi, ép tôi đến sát vào cửa. Mặt nạ của hắn kề vào cổ tôi, hắn giụt người ra, cởi bỏ mặt ra là khuôn mặt quý ông đẹp trai không thể tả lại nhìn tôi bằng vẻ căm thù của một con quỷ

-Mars, ngài Mars_ Tôi sợ hãi kêu

Mùi máu tanh từ áo hắn xộc vào mũi tôi, nước mắt kinh hãi của tôi chảy ra. Hắn ngưở cái cổ trắng ngần của tôi. Tôi run rẩy mất sức vì hôm nay tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi trượt xuống ngã xuống cánh cửa, thiếp đi vì sợ hãi.

Tôi từ từ mở mắt, cảm thấy mình không thể cử động, xung quanh tôi là một căn phòng của hắn, tôi giơ tay lên nhưng hình như cả hai cánh tôi đã bị xích lại bởi chiếc còng thép nặng nề. Tôi biết là vô dụng nhưng là sợ hãi cố gắng giựt tay ra khỏi chiếc còng này. Mẹ kiếp mà!

-Carolyn! _ Hắn đứng trong bóng tối chỉ lộ ra đôi mắt nói

Tôi chảy mồ hôi lạnh nhìn về phía giọng nói của hắn

-Thả tôi ra đồ khốn! _ Tôi chửi hắn

Hắn đứng dậy tiến về phía tôi với chiếc áo sơ mi mới tinh, đặt tay lên má tôi

-Carolyn, cô đã bị tôi bắt được rồi

-Tránh xa tôi ra tên giết người_ Tôi né tránh hắn

Hắn ngồi lên giường, v.uốt ve bàn chân trắng nõn của tôi. Hắn vuốt nó như một báu vật vậy?

-Tên giết người, xin lỗi nhé Carol, ai mà đặt chân vào đây đều là kẻ giết gười cả. Chẳng phải cô đã từng…_ Hắn dùng lời lẽ ngọt ngào quyến rũ tôi

-Tránh ra_ Tôi rút chân ra khỏi bàn tay lạnh giá của hắn

Hắn dường như tức giận lên, dùng hai bàn tay bạo lực đầy máu của hắn đè lên hai cánh tay tôi, dùng một tay cởi chiếc áo khoác của tôi ra,cho tay vào chiếc áo ngủ mà nắn bộ ng.ực của tôi

-Tránh ra…_ Tôi không còn sức lực nào mà vùng vẫy nữa

Nhưng dưới ánh đèn mờ, hắn thật điển trai làm tôi suýt quên mất hắn là tên giết người.

-Bỏ tôi ra

Tôi cố dùng hai tay mình cử động để gỡ bỏ bàn tay thô bạo của hắn, mái tóc màu nâu đồng dường như quyến rũ tôi. Khuôn mặt tôi trở nên đỏ bừng

-Thế nào Carol? Cảm giác này như thế nào?_ Hắn hỏi tôi

Hắn như nhận ra điều gì đó, bỏ tay ra khỏi ng.ực tôi. Tôi thở hồng hộc như một con mèo con vậy. Tôi thật là xấu xa mà. Hắn tốt bụng đỡ tôi dậy, nhưng lại dùng đôi môi quyến rũ của hắn ngấu nghiến lấy môi tôi làm tôi chán ghét, hắn hết hôn đến môi tôi đến hôn cổ tôi. Hắn lướt đi đâu dường như đang gặm nhấm lấy phần đó

Hắn kéo áo ngủ đến tận eo làm lộ rõ chiếc áo ng.ực của con gái. Tôi nhận thấy nguy hiểm đến gần, vùng vẫy mạnh bạo hơn

-Làm ơn đi, tha cho tôi đi!_ Tôi hét lên, nhìn hắn căm ghét đến tận xương tủy-Đồ khốn nạn, tránh ra!

Tự nhiên lồng ng.ực của tôi run lên dường như thấy gì đó, hắn ngồi im quan sát không nói một lời nào nhưng cả tâm trí dường như rối loạn lên. Đúng là mùi hương này, mùi máu này thật ngọt ngào, đây đúng là…

Hắn cầm bàn tay nhỏ nhắn của tôi lên, gặm vào đó, tôi có cảm giác như là hắn đang dùng răng đâm xuyên qua cánh tay tôi hút vậy. Hắn v.uốt ve tôi

-Cô thuộc về tôi rồi Carolyn

Hắn lột chiếc áo ng.ực của tôi ra, gặm thứ đang nhô lên một cách lão luyện. Cả người cảm thấy như vừa ở địa ngục, vừa ở thiên đàng, chúa ơi, cảm giác này.

Tôi rên lên nhưng tôi lại không biết mình đã rên như mấy con đứng đường cỡ nào mà hắn càng làm mạnh mẽ hơn, bàn tay hắn mò xuống bên dưới v.uốt ve nó. Cái này.

Khi thứ mạnh mẽ của hắn xâm nhập vào tôi không thể cử động chống trả, tôi vừa kiệt sức, vừa bị xích như vậy. Hắn dùng con dao bén của hắn, xe một đừng nhỏ phía trên ng.ực tôi làm máu chảy ra, hắn cứ l.iếm l.iếm máu cứ úa ra. Tôi thì đau đớn rên lên không chịu được.

Tôi lại muốn ngất đi hay muốn chết đi. Tôi đúng thật là mấy con đỉ đứng đường thật rồi. Liệu, có ai nghe thấy tôi đang khóc

Lời nguyền của khách sạn mở ra: Để đi về phía cánh cửa phía bên kia thế giới của các ngươi, phải làm cho người mở cánh cửa đó có tình yêu đích thực và …

Quên đi những gì hắn từng làm

Kể cả ...

Lời tác giả: Cuối cùng cũng trở lại sau những tháng ngày rong chơi , nhưng chap này thấy miêu tả không ấn tượng, chắc phải cố gắng mấy chap sau. Làm ơn ủng hộ tác giả đi!!!! T.T >

Chồng Tôi Là Kẻ Sát Nhân Hàng LoạtTác giả: Alexandra EveTruyện Trinh ThámNăm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác… Chap 10 (18+):Cái xác đó là, là cái xác của hồn ma mà tôi thấy. Shit! Tôi bật lời chửi rủa. Tôi không ngờ tôi lại tin tưởng hắn nhiều đến thế.Hắn quay lại nhìn tôi, hắn từ tốn đứng dậy, tôi quay sang cố mở cửa nhưng hình như cửa này đã bị khóa rồiTôi đập mạnh vào cửa khóc lóc kêu cứu-Cứu! Cứu tôi với!!! Tránh ra!Hắn tiến đến gần tôi, ép tôi đến sát vào cửa. Mặt nạ của hắn kề vào cổ tôi, hắn giụt người ra, cởi bỏ mặt ra là khuôn mặt quý ông đẹp trai không thể tả lại nhìn tôi bằng vẻ căm thù của một con quỷ-Mars, ngài Mars_ Tôi sợ hãi kêuMùi máu tanh từ áo hắn xộc vào mũi tôi, nước mắt kinh hãi của tôi chảy ra. Hắn ngưở cái cổ trắng ngần của tôi. Tôi run rẩy mất sức vì hôm nay tôi đã quá mệt mỏi rồi. Tôi trượt xuống ngã xuống cánh cửa, thiếp đi vì sợ hãi.Tôi từ từ mở mắt, cảm thấy mình không thể cử động, xung quanh tôi là một căn phòng của hắn, tôi giơ tay lên nhưng hình như cả hai cánh tôi đã bị xích lại bởi chiếc còng thép nặng nề. Tôi biết là vô dụng nhưng là sợ hãi cố gắng giựt tay ra khỏi chiếc còng này. Mẹ kiếp mà!-Carolyn! _ Hắn đứng trong bóng tối chỉ lộ ra đôi mắt nóiTôi chảy mồ hôi lạnh nhìn về phía giọng nói của hắn-Thả tôi ra đồ khốn! _ Tôi chửi hắnHắn đứng dậy tiến về phía tôi với chiếc áo sơ mi mới tinh, đặt tay lên má tôi-Carolyn, cô đã bị tôi bắt được rồi-Tránh xa tôi ra tên giết người_ Tôi né tránh hắnHắn ngồi lên giường, v.uốt ve bàn chân trắng nõn của tôi. Hắn vuốt nó như một báu vật vậy?-Tên giết người, xin lỗi nhé Carol, ai mà đặt chân vào đây đều là kẻ giết gười cả. Chẳng phải cô đã từng…_ Hắn dùng lời lẽ ngọt ngào quyến rũ tôi-Tránh ra_ Tôi rút chân ra khỏi bàn tay lạnh giá của hắnHắn dường như tức giận lên, dùng hai bàn tay bạo lực đầy máu của hắn đè lên hai cánh tay tôi, dùng một tay cởi chiếc áo khoác của tôi ra,cho tay vào chiếc áo ngủ mà nắn bộ ng.ực của tôi-Tránh ra…_ Tôi không còn sức lực nào mà vùng vẫy nữaNhưng dưới ánh đèn mờ, hắn thật điển trai làm tôi suýt quên mất hắn là tên giết người.-Bỏ tôi raTôi cố dùng hai tay mình cử động để gỡ bỏ bàn tay thô bạo của hắn, mái tóc màu nâu đồng dường như quyến rũ tôi. Khuôn mặt tôi trở nên đỏ bừng-Thế nào Carol? Cảm giác này như thế nào?_ Hắn hỏi tôiHắn như nhận ra điều gì đó, bỏ tay ra khỏi ng.ực tôi. Tôi thở hồng hộc như một con mèo con vậy. Tôi thật là xấu xa mà. Hắn tốt bụng đỡ tôi dậy, nhưng lại dùng đôi môi quyến rũ của hắn ngấu nghiến lấy môi tôi làm tôi chán ghét, hắn hết hôn đến môi tôi đến hôn cổ tôi. Hắn lướt đi đâu dường như đang gặm nhấm lấy phần đóHắn kéo áo ngủ đến tận eo làm lộ rõ chiếc áo ng.ực của con gái. Tôi nhận thấy nguy hiểm đến gần, vùng vẫy mạnh bạo hơn-Làm ơn đi, tha cho tôi đi!_ Tôi hét lên, nhìn hắn căm ghét đến tận xương tủy-Đồ khốn nạn, tránh ra!Tự nhiên lồng ng.ực của tôi run lên dường như thấy gì đó, hắn ngồi im quan sát không nói một lời nào nhưng cả tâm trí dường như rối loạn lên. Đúng là mùi hương này, mùi máu này thật ngọt ngào, đây đúng là…Hắn cầm bàn tay nhỏ nhắn của tôi lên, gặm vào đó, tôi có cảm giác như là hắn đang dùng răng đâm xuyên qua cánh tay tôi hút vậy. Hắn v.uốt ve tôi-Cô thuộc về tôi rồi CarolynHắn lột chiếc áo ng.ực của tôi ra, gặm thứ đang nhô lên một cách lão luyện. Cả người cảm thấy như vừa ở địa ngục, vừa ở thiên đàng, chúa ơi, cảm giác này.Tôi rên lên nhưng tôi lại không biết mình đã rên như mấy con đứng đường cỡ nào mà hắn càng làm mạnh mẽ hơn, bàn tay hắn mò xuống bên dưới v.uốt ve nó. Cái này.Khi thứ mạnh mẽ của hắn xâm nhập vào tôi không thể cử động chống trả, tôi vừa kiệt sức, vừa bị xích như vậy. Hắn dùng con dao bén của hắn, xe một đừng nhỏ phía trên ng.ực tôi làm máu chảy ra, hắn cứ l.iếm l.iếm máu cứ úa ra. Tôi thì đau đớn rên lên không chịu được.Tôi lại muốn ngất đi hay muốn chết đi. Tôi đúng thật là mấy con đỉ đứng đường thật rồi. Liệu, có ai nghe thấy tôi đang khócLời nguyền của khách sạn mở ra: Để đi về phía cánh cửa phía bên kia thế giới của các ngươi, phải làm cho người mở cánh cửa đó có tình yêu đích thực và …Quên đi những gì hắn từng làmKể cả ...Lời tác giả: Cuối cùng cũng trở lại sau những tháng ngày rong chơi , nhưng chap này thấy miêu tả không ấn tượng, chắc phải cố gắng mấy chap sau. Làm ơn ủng hộ tác giả đi!!!! T.T >

Chương 10