Tác giả:

Năm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác…

Chương 24: Murder House (3)

Chồng Tôi Là Kẻ Sát Nhân Hàng LoạtTác giả: Alexandra EveTruyện Trinh ThámNăm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác… Chap 24: Murder house (3)Giáo sư Murphy đã đến và vui mừng chào bà Lauren, đằng sau ông là phu nhân Luciana e lệ. Dù bà đã 40 tuổi rồi nhưng sắc đẹp vẫn không phai, tôi ước gì mình có thể đẹp như vậy-Chào giáo sư, kính chào phu nhânTôi đến gần chào, sau đó thì thầm vào tai phu nhân Luciana thuật lại những gì mà tôi nghe được từ ông Brown. Luciana vẫn không chút thay đổi trên sắc mặt nào, đến gần tay ông Brown-Ông bạn già, ông thấy sao rồi?-Chào Lucy, bà vẫn đẹp như vậy, chào Murphey bạn già_ Ông cứ thế lấy hơi mà chào lại hai vợ chồng giáo sưMurphey cho tay vào túi, ghé sát tai tôi-Em nói gì với vợ ta thế?Tôi đành chán nản thuật lại mọi chuyện cho giáo sư, giáo sư thì lại trở nên bộ dáng lạnh lùng của ông suy tưTôi đứng quan sát vợ chồng giáo sư Murphey đang nói chuyện với hai vợ chồng ông Brown, nhưng mỏi quá vào bếp lấy đồ uống.“ Cộc…cộc”Tiếng va đập vào tường vang lên, tôi rót nước bị lệch tay làm nước đổ xuống tay, nghe tiếng nước chảy xuống róc rách. Nhà này, có căn hầm sao? Tôi đập đập vào từng. Nếu là tường đá thì không phát ra tiếng gì nhưng khi tôi gõ nó lại phát ra tiếng “ cộc cộc” âm u.-Carolyn…_ Phu nhân Luciana đứng sau tự lúc nào- Em cũng đang cảm nhận thứ gì trong căn nhà này đúng không-Dạ, thưa phu nhân Luciana-Hãy cứ gọi ta là Lucy được rồiPhu nhân sờ sò chiếc kệ đựng đồ ăn, sờ cái bàn, như đang cảm nhận được gì đó-Có ai đó đang sống trong căn nhà này_ Tôi nói-Đúng vậy_ Lucy gật đầu-Meo…Tiếng mèo kêu, khi tôi nhìn ra cửa sổ, tôi thấy con mèo đen Rumple đang đứng sờ sờ trước cửa sổ. Lucy nhìn theo tôi, nheo mắt khi phát ra Rumple,, tôi kéo tay Lucy lại như là tạo cơ hội cho Rumple chạy đi-Căn nhà này từng xảy ra án mạng giết người cách đây 30 năm, nghe nói người chết là hai vợ chồng và một cô giúp việc nhưng lạ thay cảnh sát không tìm thấy đứa con trai, hãy nghĩ thêm nào_ Giáo sư Murphey đau đầu phân tích mọi chuyện-Em thấy có khả năng…_ Lucy cùng đồng tình theo ông chồng-Đúng vậy, người con đang sống ở đây_ Giáo sư trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết-Đó là lý do em yêu anh nhất mà_ Lucy nhảy chồm lên hôn vào má giáo sưTôi cũng đã hiểu vì sao mà bà lại yêu giáo sư rồi, tôi bước lùi lại nhưng, khi đó, sàn nhà xung quanh tôi sập xuống, lôi kéo tôi rớt theo nó-Á!!!Ui da, đau mông quá. Há, cái hố này có vẻ không sao đâu, mọi người từ trên nhìn xuống , tôi giơ ngón tay cái lên nói tôi không sao rồi đứng dậy-Đúng rồi, ở đây có căn hầm, tôi quên không nói với mọi người _ Bà Lauren giờ mới nhớ ra tự vả vào đầu mình.Tôi mở đèn pin trong điện thoại ra, trong này tối om chỉ có bụi với một số đồ dùng bụi bặm thôi. Mọi người tìm được hầm xuống theo tôi, ai cũng kinh ngạc khi nhìn thấy có căn hầm ở đây, riêng Lucy lại chảy mồ hôi gần như muốn sụp xuống phải nhờ giáo sư Murphey đỡ mới đứng được.-Ở đây, có quá nhiều sự oán hận _ Lucy nóiChân tôi dẫm phải vào thứ gì đó, tôi nhặt lên phát hiện nó là tấm dây chuyền, tôi mở ra là bức ảnh hai vợ chồng và một cậu nhóc, tôi đưa cho giáo sư xem thì giáo sư xanh mặt-Đây là hình 2 người chết tại căn nhà này.-Carolyn, đằng sau em!!! _ Lucy hét lên chỉ vào đằng sau tôiTôi quay lại đằng sau giơ đèn pin là và thấy có một người phụ nữ có khuôn mặt trắng bốc đầy máu đang cầm một con gớm guốc với bàn tay đầy ghẻ của bà, miệng không ngừng bảo tôi-Chết đi!!!

Chap 24: Murder house (3)

Giáo sư Murphy đã đến và vui mừng chào bà Lauren, đằng sau ông là phu nhân Luciana e lệ. Dù bà đã 40 tuổi rồi nhưng sắc đẹp vẫn không phai, tôi ước gì mình có thể đẹp như vậy

-Chào giáo sư, kính chào phu nhân

Tôi đến gần chào, sau đó thì thầm vào tai phu nhân Luciana thuật lại những gì mà tôi nghe được từ ông Brown. Luciana vẫn không chút thay đổi trên sắc mặt nào, đến gần tay ông Brown

-Ông bạn già, ông thấy sao rồi?

-Chào Lucy, bà vẫn đẹp như vậy, chào Murphey bạn già_ Ông cứ thế lấy hơi mà chào lại hai vợ chồng giáo sư

Murphey cho tay vào túi, ghé sát tai tôi

-Em nói gì với vợ ta thế?

Tôi đành chán nản thuật lại mọi chuyện cho giáo sư, giáo sư thì lại trở nên bộ dáng lạnh lùng của ông suy tư

Tôi đứng quan sát vợ chồng giáo sư Murphey đang nói chuyện với hai vợ chồng ông Brown, nhưng mỏi quá vào bếp lấy đồ uống.

“ Cộc…cộc”

Tiếng va đập vào tường vang lên, tôi rót nước bị lệch tay làm nước đổ xuống tay, nghe tiếng nước chảy xuống róc rách. Nhà này, có căn hầm sao? Tôi đập đập vào từng. Nếu là tường đá thì không phát ra tiếng gì nhưng khi tôi gõ nó lại phát ra tiếng “ cộc cộc” âm u.

-Carolyn…_ Phu nhân Luciana đứng sau tự lúc nào- Em cũng đang cảm nhận thứ gì trong căn nhà này đúng không

-Dạ, thưa phu nhân Luciana

-Hãy cứ gọi ta là Lucy được rồi

Phu nhân sờ sò chiếc kệ đựng đồ ăn, sờ cái bàn, như đang cảm nhận được gì đó

-Có ai đó đang sống trong căn nhà này_ Tôi nói

-Đúng vậy_ Lucy gật đầu

-Meo…

Tiếng mèo kêu, khi tôi nhìn ra cửa sổ, tôi thấy con mèo đen Rumple đang đứng sờ sờ trước cửa sổ. Lucy nhìn theo tôi, nheo mắt khi phát ra Rumple,, tôi kéo tay Lucy lại như là tạo cơ hội cho Rumple chạy đi

-Căn nhà này từng xảy ra án mạng giết người cách đây 30 năm, nghe nói người chết là hai vợ chồng và một cô giúp việc nhưng lạ thay cảnh sát không tìm thấy đứa con trai, hãy nghĩ thêm nào_ Giáo sư Murphey đau đầu phân tích mọi chuyện

-Em thấy có khả năng…_ Lucy cùng đồng tình theo ông chồng

-Đúng vậy, người con đang sống ở đây_ Giáo sư trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết

-Đó là lý do em yêu anh nhất mà_ Lucy nhảy chồm lên hôn vào má giáo sư

Tôi cũng đã hiểu vì sao mà bà lại yêu giáo sư rồi, tôi bước lùi lại nhưng, khi đó, sàn nhà xung quanh tôi sập xuống, lôi kéo tôi rớt theo nó

-Á!!!

Ui da, đau mông quá. Há, cái hố này có vẻ không sao đâu, mọi người từ trên nhìn xuống , tôi giơ ngón tay cái lên nói tôi không sao rồi đứng dậy

-Đúng rồi, ở đây có căn hầm, tôi quên không nói với mọi người _ Bà Lauren giờ mới nhớ ra tự vả vào đầu mình.

Tôi mở đèn pin trong điện thoại ra, trong này tối om chỉ có bụi với một số đồ dùng bụi bặm thôi. Mọi người tìm được hầm xuống theo tôi, ai cũng kinh ngạc khi nhìn thấy có căn hầm ở đây, riêng Lucy lại chảy mồ hôi gần như muốn sụp xuống phải nhờ giáo sư Murphey đỡ mới đứng được.

-Ở đây, có quá nhiều sự oán hận _ Lucy nói

Chân tôi dẫm phải vào thứ gì đó, tôi nhặt lên phát hiện nó là tấm dây chuyền, tôi mở ra là bức ảnh hai vợ chồng và một cậu nhóc, tôi đưa cho giáo sư xem thì giáo sư xanh mặt

-Đây là hình 2 người chết tại căn nhà này.

-Carolyn, đằng sau em!!! _ Lucy hét lên chỉ vào đằng sau tôi

Tôi quay lại đằng sau giơ đèn pin là và thấy có một người phụ nữ có khuôn mặt trắng bốc đầy máu đang cầm một con gớm guốc với bàn tay đầy ghẻ của bà, miệng không ngừng bảo tôi

-Chết đi!!!

Chồng Tôi Là Kẻ Sát Nhân Hàng LoạtTác giả: Alexandra EveTruyện Trinh ThámNăm 1920, Thành phố XX, - Đừng! Đừng mà! Tôi van xin ông! Một giọng nữ thảm thương hét lên, trên làn da trắng nõn nà đầy những vết thương chằng chịt chồng chất. Miệng không ngừng gào thét, van xin, ánh mắt kinh hãi van xin người đàn ông trước mặt. Bàn tay đầy vết thương bị còng bởi còng bằng sắt. Căn phòng tối đến đáng sợ chất đầy những dụng cụ tra tấn, cô ta sợ hãi nhìn vào người đàn ông, bạn trai của cô ta đã chết ngay trước mặt, chân tay đều bị hắn cắt ra tàn bạo, đóng cọc trên tường như những đồ vật trang trí đến kinh tởm. Máu không ngừng lan xuống sàn nhà, chỉ có ánh sáng duy độc nhất ra từ chiếc đèn nằm giữa đang nhấp nháy để giúp cô ta nhận thấy. "Xẹt...xẹt" Người đàn ông cầm cây dao sắt nhọn vuốt nó nhẹ nhàng, tiếng mài dao vang rõ mồn một khắp căn phòng, ánh mắt đen sắc bén vẫn tập trung vào chiếc dao, khuôn mặt đẹp trai vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ mãi lắng nghe tiếng cô ta gào thét Rồi, hắn ta đứng dậy, tiến đến chỗ cô gái, mỉm cười ẩn ý, đầy sự thèm khát. Một nụ cười của ác… Chap 24: Murder house (3)Giáo sư Murphy đã đến và vui mừng chào bà Lauren, đằng sau ông là phu nhân Luciana e lệ. Dù bà đã 40 tuổi rồi nhưng sắc đẹp vẫn không phai, tôi ước gì mình có thể đẹp như vậy-Chào giáo sư, kính chào phu nhânTôi đến gần chào, sau đó thì thầm vào tai phu nhân Luciana thuật lại những gì mà tôi nghe được từ ông Brown. Luciana vẫn không chút thay đổi trên sắc mặt nào, đến gần tay ông Brown-Ông bạn già, ông thấy sao rồi?-Chào Lucy, bà vẫn đẹp như vậy, chào Murphey bạn già_ Ông cứ thế lấy hơi mà chào lại hai vợ chồng giáo sưMurphey cho tay vào túi, ghé sát tai tôi-Em nói gì với vợ ta thế?Tôi đành chán nản thuật lại mọi chuyện cho giáo sư, giáo sư thì lại trở nên bộ dáng lạnh lùng của ông suy tưTôi đứng quan sát vợ chồng giáo sư Murphey đang nói chuyện với hai vợ chồng ông Brown, nhưng mỏi quá vào bếp lấy đồ uống.“ Cộc…cộc”Tiếng va đập vào tường vang lên, tôi rót nước bị lệch tay làm nước đổ xuống tay, nghe tiếng nước chảy xuống róc rách. Nhà này, có căn hầm sao? Tôi đập đập vào từng. Nếu là tường đá thì không phát ra tiếng gì nhưng khi tôi gõ nó lại phát ra tiếng “ cộc cộc” âm u.-Carolyn…_ Phu nhân Luciana đứng sau tự lúc nào- Em cũng đang cảm nhận thứ gì trong căn nhà này đúng không-Dạ, thưa phu nhân Luciana-Hãy cứ gọi ta là Lucy được rồiPhu nhân sờ sò chiếc kệ đựng đồ ăn, sờ cái bàn, như đang cảm nhận được gì đó-Có ai đó đang sống trong căn nhà này_ Tôi nói-Đúng vậy_ Lucy gật đầu-Meo…Tiếng mèo kêu, khi tôi nhìn ra cửa sổ, tôi thấy con mèo đen Rumple đang đứng sờ sờ trước cửa sổ. Lucy nhìn theo tôi, nheo mắt khi phát ra Rumple,, tôi kéo tay Lucy lại như là tạo cơ hội cho Rumple chạy đi-Căn nhà này từng xảy ra án mạng giết người cách đây 30 năm, nghe nói người chết là hai vợ chồng và một cô giúp việc nhưng lạ thay cảnh sát không tìm thấy đứa con trai, hãy nghĩ thêm nào_ Giáo sư Murphey đau đầu phân tích mọi chuyện-Em thấy có khả năng…_ Lucy cùng đồng tình theo ông chồng-Đúng vậy, người con đang sống ở đây_ Giáo sư trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết-Đó là lý do em yêu anh nhất mà_ Lucy nhảy chồm lên hôn vào má giáo sưTôi cũng đã hiểu vì sao mà bà lại yêu giáo sư rồi, tôi bước lùi lại nhưng, khi đó, sàn nhà xung quanh tôi sập xuống, lôi kéo tôi rớt theo nó-Á!!!Ui da, đau mông quá. Há, cái hố này có vẻ không sao đâu, mọi người từ trên nhìn xuống , tôi giơ ngón tay cái lên nói tôi không sao rồi đứng dậy-Đúng rồi, ở đây có căn hầm, tôi quên không nói với mọi người _ Bà Lauren giờ mới nhớ ra tự vả vào đầu mình.Tôi mở đèn pin trong điện thoại ra, trong này tối om chỉ có bụi với một số đồ dùng bụi bặm thôi. Mọi người tìm được hầm xuống theo tôi, ai cũng kinh ngạc khi nhìn thấy có căn hầm ở đây, riêng Lucy lại chảy mồ hôi gần như muốn sụp xuống phải nhờ giáo sư Murphey đỡ mới đứng được.-Ở đây, có quá nhiều sự oán hận _ Lucy nóiChân tôi dẫm phải vào thứ gì đó, tôi nhặt lên phát hiện nó là tấm dây chuyền, tôi mở ra là bức ảnh hai vợ chồng và một cậu nhóc, tôi đưa cho giáo sư xem thì giáo sư xanh mặt-Đây là hình 2 người chết tại căn nhà này.-Carolyn, đằng sau em!!! _ Lucy hét lên chỉ vào đằng sau tôiTôi quay lại đằng sau giơ đèn pin là và thấy có một người phụ nữ có khuôn mặt trắng bốc đầy máu đang cầm một con gớm guốc với bàn tay đầy ghẻ của bà, miệng không ngừng bảo tôi-Chết đi!!!

Chương 24: Murder House (3)