Ta là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn…
Chương 20: Rời Du đô về bên Quỷ Lệ
Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Tiểu Nhã ở Du đo 10 ngày, trong 10 ngày này nàng dã suy nghĩ rất nhiều, tối hôm qua là đêm cuối cùng nàng gặp được ý thức của mình ( Bích Dao) trong kiếp trước. Trước khi biến mất Bích Dao đã nói câu cuối cùng:- Sau đêm nay ta sẽ không xuất hiện nữa. Ngươi là kiếp sau của ta cho nên ngươi bắt buộc phải trở về. Thú thần bị diệt rồi ngươi cũng không thể ở lại, Nhớ kĩ, lưu luyến đến mấy cũng không được gì.Nàng sẽ... thật sự lưu luyến quá khứ kiếp trước này mà không nỡ rời đi thật ư? Không. Kiếp này nàng là Tiểu Nhã, kiếp trước là kiếp trước, chỉ là quá khứ đã qua mà thôi!Nàng rời đi buổi chiều hôm đó, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn:" Tiểu Hoàn, Thư Thư, ta đi đây. Du đô rất tốt, tốt hơn Hồ kỳ sơn nhiều. Đợi sau khi ta làm xong việc sẽ về Du đô với mọi người. Tạm biệt!"Nửa đêm về đến Quỷ vương tông, nàng về lại sơn động lúc mới đầu đã tỉnh lại. Mọi thứ vẫn là như thế, không hề thay đổi. Chỉ khác không có Quỷ Lệ ở đây. U Cơ bước vào thấy nàng liền nói:- Sao ngươi còn về đây, ngươi không sợ chết sao?Tiểu Nhã khẽ mỉm cười, nàng bỏ lớp mặt nạ da người ra:- Không sợ, con đã chết một lần rồiU Cơ kinh ngạc nhìn nàng:- Bích Dao, con thật sự tỉnh lại rồi?- Dì U, con muốn biết mấy năm nay Quỷ Lệ sống thế nào!- Qua đây ngồi, Dì nói con ngheU Cơ kể hết sự tình mười năm khi nàng ngủ. Quả thật Quỷ Lệ cũng chẳng dễ dàng gì. Mười năm nay hắn đi làm việc Quỷ Vương, nghe Quỷ vương sai bảo, nếu hôm nào không có nhiệm vụ hắn lại một mình cô đơn đến sơn động này, nói chuyện với nàng, cuối cùng một mình rơi lệ ngồi cạnh nàng tới sáng. Sống mà như đã chết, còn nàng tuy chưa chết nhưng yên tĩnh ngủ mười năm yên bình trong vòng tay bảo vệ của hắn. Nghe U Cơ kể xong, nàng rơi lệ lúc nào cũng không hay. Thấy có thứ gì đang lăn trên má, nàng đưa tay chạm thử.- Dì U, gọi Quỷ Lệ đến đây được không?- Được. Để Dì U tìm hắn.- Dì U, đừng nói với ai con đã tỉnh.- ĐượcKhông lâu sau, Quỷ Lệ bước vào nhìn nàng chằm chằm. Nàng cảm thấy lạnh lạnh sau lưng liền quay lại. Quỷ Lệ khuôn mặt không rõ là cảm xúc gì, chỉ thấy hắn nhìn nàng như thế.- Bích Dao!- Ừm, muội đâyHắn bước đến ôm nàng vào lòng. Đây là cảm giác gì? Yêu ư? Tim của ca hai đập nhanh, chung một nhịp. Hắn là người kiếp trước nàng mang chấp niệm trong lòng. Chợt Quỷ Lệ lên tiếng:- Tiểu Nhã!Nghe hắn gọi Bích Dao nàng không thấy lạ, nhưng khi nghe hắn gọi tên Tiểu Nhã nàng tự thấy nhột trong lòng, nàng đẩy hắn ra vờ quở trách:- Tiểu Nhã là ai?Quỷ Lệ khẽ mỉm cười:- Là nàng. Hôm đó ở trong động, ta thấy con rắn bò qua phía nàng nên đuổi nó giúp nàng. Lúc đó ta vô tình nhìn thấy dung mạo nàng.Hóa ra từ hôm rơi xuống hồ hắn đã biết nàng là Bích Dao. Thảo nào hôm sau hắn lại thay đổi như thế, nấu cơm rồi nhìn nàng ăn.
Tiểu Nhã ở Du đo 10 ngày, trong 10 ngày này nàng dã suy nghĩ rất nhiều, tối hôm qua là đêm cuối cùng nàng gặp được ý thức của mình ( Bích Dao) trong kiếp trước. Trước khi biến mất Bích Dao đã nói câu cuối cùng:
- Sau đêm nay ta sẽ không xuất hiện nữa. Ngươi là kiếp sau của ta cho nên ngươi bắt buộc phải trở về. Thú thần bị diệt rồi ngươi cũng không thể ở lại, Nhớ kĩ, lưu luyến đến mấy cũng không được gì.
Nàng sẽ... thật sự lưu luyến quá khứ kiếp trước này mà không nỡ rời đi thật ư? Không. Kiếp này nàng là Tiểu Nhã, kiếp trước là kiếp trước, chỉ là quá khứ đã qua mà thôi!
Nàng rời đi buổi chiều hôm đó, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn:
" Tiểu Hoàn, Thư Thư, ta đi đây. Du đô rất tốt, tốt hơn Hồ kỳ sơn nhiều. Đợi sau khi ta làm xong việc sẽ về Du đô với mọi người. Tạm biệt!"
Nửa đêm về đến Quỷ vương tông, nàng về lại sơn động lúc mới đầu đã tỉnh lại. Mọi thứ vẫn là như thế, không hề thay đổi. Chỉ khác không có Quỷ Lệ ở đây. U Cơ bước vào thấy nàng liền nói:
- Sao ngươi còn về đây, ngươi không sợ chết sao?
Tiểu Nhã khẽ mỉm cười, nàng bỏ lớp mặt nạ da người ra:
- Không sợ, con đã chết một lần rồi
U Cơ kinh ngạc nhìn nàng:
- Bích Dao, con thật sự tỉnh lại rồi?
- Dì U, con muốn biết mấy năm nay Quỷ Lệ sống thế nào!
- Qua đây ngồi, Dì nói con nghe
U Cơ kể hết sự tình mười năm khi nàng ngủ. Quả thật Quỷ Lệ cũng chẳng dễ dàng gì. Mười năm nay hắn đi làm việc Quỷ Vương, nghe Quỷ vương sai bảo, nếu hôm nào không có nhiệm vụ hắn lại một mình cô đơn đến sơn động này, nói chuyện với nàng, cuối cùng một mình rơi lệ ngồi cạnh nàng tới sáng. Sống mà như đã chết, còn nàng tuy chưa chết nhưng yên tĩnh ngủ mười năm yên bình trong vòng tay bảo vệ của hắn. Nghe U Cơ kể xong, nàng rơi lệ lúc nào cũng không hay. Thấy có thứ gì đang lăn trên má, nàng đưa tay chạm thử.
- Dì U, gọi Quỷ Lệ đến đây được không?
- Được. Để Dì U tìm hắn.
- Dì U, đừng nói với ai con đã tỉnh.
- Được
Không lâu sau, Quỷ Lệ bước vào nhìn nàng chằm chằm. Nàng cảm thấy lạnh lạnh sau lưng liền quay lại. Quỷ Lệ khuôn mặt không rõ là cảm xúc gì, chỉ thấy hắn nhìn nàng như thế.
- Bích Dao!
- Ừm, muội đây
Hắn bước đến ôm nàng vào lòng. Đây là cảm giác gì? Yêu ư? Tim của ca hai đập nhanh, chung một nhịp. Hắn là người kiếp trước nàng mang chấp niệm trong lòng. Chợt Quỷ Lệ lên tiếng:
- Tiểu Nhã!
Nghe hắn gọi Bích Dao nàng không thấy lạ, nhưng khi nghe hắn gọi tên Tiểu Nhã nàng tự thấy nhột trong lòng, nàng đẩy hắn ra vờ quở trách:
- Tiểu Nhã là ai?
Quỷ Lệ khẽ mỉm cười:
- Là nàng. Hôm đó ở trong động, ta thấy con rắn bò qua phía nàng nên đuổi nó giúp nàng. Lúc đó ta vô tình nhìn thấy dung mạo nàng.
Hóa ra từ hôm rơi xuống hồ hắn đã biết nàng là Bích Dao. Thảo nào hôm sau hắn lại thay đổi như thế, nấu cơm rồi nhìn nàng ăn.
Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Tiểu Nhã ở Du đo 10 ngày, trong 10 ngày này nàng dã suy nghĩ rất nhiều, tối hôm qua là đêm cuối cùng nàng gặp được ý thức của mình ( Bích Dao) trong kiếp trước. Trước khi biến mất Bích Dao đã nói câu cuối cùng:- Sau đêm nay ta sẽ không xuất hiện nữa. Ngươi là kiếp sau của ta cho nên ngươi bắt buộc phải trở về. Thú thần bị diệt rồi ngươi cũng không thể ở lại, Nhớ kĩ, lưu luyến đến mấy cũng không được gì.Nàng sẽ... thật sự lưu luyến quá khứ kiếp trước này mà không nỡ rời đi thật ư? Không. Kiếp này nàng là Tiểu Nhã, kiếp trước là kiếp trước, chỉ là quá khứ đã qua mà thôi!Nàng rời đi buổi chiều hôm đó, chỉ để lại một tờ giấy trên bàn:" Tiểu Hoàn, Thư Thư, ta đi đây. Du đô rất tốt, tốt hơn Hồ kỳ sơn nhiều. Đợi sau khi ta làm xong việc sẽ về Du đô với mọi người. Tạm biệt!"Nửa đêm về đến Quỷ vương tông, nàng về lại sơn động lúc mới đầu đã tỉnh lại. Mọi thứ vẫn là như thế, không hề thay đổi. Chỉ khác không có Quỷ Lệ ở đây. U Cơ bước vào thấy nàng liền nói:- Sao ngươi còn về đây, ngươi không sợ chết sao?Tiểu Nhã khẽ mỉm cười, nàng bỏ lớp mặt nạ da người ra:- Không sợ, con đã chết một lần rồiU Cơ kinh ngạc nhìn nàng:- Bích Dao, con thật sự tỉnh lại rồi?- Dì U, con muốn biết mấy năm nay Quỷ Lệ sống thế nào!- Qua đây ngồi, Dì nói con ngheU Cơ kể hết sự tình mười năm khi nàng ngủ. Quả thật Quỷ Lệ cũng chẳng dễ dàng gì. Mười năm nay hắn đi làm việc Quỷ Vương, nghe Quỷ vương sai bảo, nếu hôm nào không có nhiệm vụ hắn lại một mình cô đơn đến sơn động này, nói chuyện với nàng, cuối cùng một mình rơi lệ ngồi cạnh nàng tới sáng. Sống mà như đã chết, còn nàng tuy chưa chết nhưng yên tĩnh ngủ mười năm yên bình trong vòng tay bảo vệ của hắn. Nghe U Cơ kể xong, nàng rơi lệ lúc nào cũng không hay. Thấy có thứ gì đang lăn trên má, nàng đưa tay chạm thử.- Dì U, gọi Quỷ Lệ đến đây được không?- Được. Để Dì U tìm hắn.- Dì U, đừng nói với ai con đã tỉnh.- ĐượcKhông lâu sau, Quỷ Lệ bước vào nhìn nàng chằm chằm. Nàng cảm thấy lạnh lạnh sau lưng liền quay lại. Quỷ Lệ khuôn mặt không rõ là cảm xúc gì, chỉ thấy hắn nhìn nàng như thế.- Bích Dao!- Ừm, muội đâyHắn bước đến ôm nàng vào lòng. Đây là cảm giác gì? Yêu ư? Tim của ca hai đập nhanh, chung một nhịp. Hắn là người kiếp trước nàng mang chấp niệm trong lòng. Chợt Quỷ Lệ lên tiếng:- Tiểu Nhã!Nghe hắn gọi Bích Dao nàng không thấy lạ, nhưng khi nghe hắn gọi tên Tiểu Nhã nàng tự thấy nhột trong lòng, nàng đẩy hắn ra vờ quở trách:- Tiểu Nhã là ai?Quỷ Lệ khẽ mỉm cười:- Là nàng. Hôm đó ở trong động, ta thấy con rắn bò qua phía nàng nên đuổi nó giúp nàng. Lúc đó ta vô tình nhìn thấy dung mạo nàng.Hóa ra từ hôm rơi xuống hồ hắn đã biết nàng là Bích Dao. Thảo nào hôm sau hắn lại thay đổi như thế, nấu cơm rồi nhìn nàng ăn.