Tác giả:

Ta là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn…

Chương 27: Vị hôn thê!

Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Tiếng gọi của Dương Vy khiến hắn định thần lại hơn. Hắn vội vã gạt tay nàng ra. Lúc nãy do hắn nhìn thấy nàng bị ngã, thương hại nàng mắt không nhìn thấy nên mới qua đỡ nàng, ai ngờ lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Lý Phong nhìn Dương Vy đáp:- Không sao!Đúng lúc Triết Minh đi họp về ngang qua nhìn thấy Tiểu Nhã đứng đó bơ vơ, mặt không rõ là cảm xúc gì. Hắn kêu tài xế dừng xe rồi đến bên cạnh nàng!- Tiểu Nhã, sao cô lại ra đây một mình?Tiểu Nhã vẫn còn đang vướng trong suy nghĩ, vốn chẳng nghe rõ. Triết Minh đi tới chạm nhẹ vào vai nàng khiến nàng khẽ giật mình lùi lại một bước.- Tiểu Nhã?Nàng bối rối đáp:- ờ... tôi đi cùng Tiểu Linh, nhưng bị lạc mất cô ấy nên tôi đứng đây chờ!Triết Minh liếc nhìn tên trung tâm mua sắm YY, đây vốn là trung tâm công ty hắn mở,nhân viên kiểu gì mà lại để nàng đứng đây? Chẳng lẽ nàng không hỏi nhân viên xem bạn nàng đâu sao?Tuy có chút nghi ngờ nhưng cũng không có khả năng nàng hỏi mà nhân viên khinh thường nàng mắt không nhìn thấy kéo nàng ra ngoài, nghĩ thế hắn bực tức:- Bị lạc ở trong mà cô không hỏi nhân viên sao? Hay là nhân viên khinh thường cô đuổi cô ra ngoài?Hắn nói chạm đúng nỗi đau của nàng, nàng im lặng không đáp, trong lòng hắn lại xót xa, xem ra là thật rồi!Lý Phong với Dương Vy hơi bất ngờ, lúc nãy họ cũng ở trong mua đồ, cũng nhìn thấy nàng bị nhân viên mắng chửi, rõ là nàng quen với Triết Minh mà nhân viên lại to gan mắng nàng như thế, vì sao nàng không nói sự thật?- Cô ấy là bị nhân viên của anh báo bảo vệ đuổi ra ngoài đấy!Lý Phong cũng thấy bất bình thay nàng nên cũng lên tiếng. Triết Minh lúc này mới nhìn thấy Lý Phong cũng đang đứng bên cạnh, tay hắn còn cầm chuông gió có vẻ là đồ cổ (Hợp hoan linh).- Ngọn gió nào đưa Lý Phong thiếu gia đến nơi nhỏ bé này thế, còn đi cùng vị hôn thê nữa cơ à!Tiểu Nhã đứng lắng nghe ba chữ "vị hôn thê" liền lặng người đi. Vị hôn thê, thế nhưng kiếp này hắn đã có vị hôn thê rồi? Vậy còn nàng thì sao? Nàng là gì? Vì sao còn đưa nàng về quá khứ để nàng trải đủ ly hợp, ngọt ngào rồi đưa về thực tại lại tạt nàng một gáo nước lạnh? Ông trời chính là muốn trêu đùa nàng đây mà!Dương Vy (Lục Tuyết Kì) vốn là bạn thân của Triết Minh, thấy hắn trêu đùa mình hai má phiếm hồng:- Triết Minh, còn chưa đính hôn mà!- Chưa đính hôn rồi sớm muộn cũng kết hôn không phải sao ha ha...Nghe tiếng hắn cười vui, trái tim nàng đau quặn thắt, nước mắt nàng cứ thế tuôn rơi. Lý Phong nãy giờ vẫn luôn nhìn nàng chăm chú, hắn có cảm giác thân thiết với nàng khó tả, đặc biệt, hắn rất muốn ôm nàng nhưng lại không biết nguyên nhân. Nhìn nàng rơi lệ hắn cũng rối bời ruột gan:- Sao cô lại khóc?Nghe thấy tiếng hắn hỏi nàng, nàng như được an ủi hơn. Ít ra, có lẽ hắn vẫn còn chút cảm giác với nàng chăng? Dù không còn nàng cũng tự lừa mình là còn, vì kiếp trước nàng lừa hắn, nàng lại nợ hắn!

Tiếng gọi của Dương Vy khiến hắn định thần lại hơn. Hắn vội vã gạt tay nàng ra. Lúc nãy do hắn nhìn thấy nàng bị ngã, thương hại nàng mắt không nhìn thấy nên mới qua đỡ nàng, ai ngờ lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Lý Phong nhìn Dương Vy đáp:

- Không sao!

Đúng lúc Triết Minh đi họp về ngang qua nhìn thấy Tiểu Nhã đứng đó bơ vơ, mặt không rõ là cảm xúc gì. Hắn kêu tài xế dừng xe rồi đến bên cạnh nàng!

- Tiểu Nhã, sao cô lại ra đây một mình?

Tiểu Nhã vẫn còn đang vướng trong suy nghĩ, vốn chẳng nghe rõ. Triết Minh đi tới chạm nhẹ vào vai nàng khiến nàng khẽ giật mình lùi lại một bước.

- Tiểu Nhã?

Nàng bối rối đáp:

- ờ... tôi đi cùng Tiểu Linh, nhưng bị lạc mất cô ấy nên tôi đứng đây chờ!

Triết Minh liếc nhìn tên trung tâm mua sắm YY, đây vốn là trung tâm công ty hắn mở,nhân viên kiểu gì mà lại để nàng đứng đây? Chẳng lẽ nàng không hỏi nhân viên xem bạn nàng đâu sao?

Tuy có chút nghi ngờ nhưng cũng không có khả năng nàng hỏi mà nhân viên khinh thường nàng mắt không nhìn thấy kéo nàng ra ngoài, nghĩ thế hắn bực tức:

- Bị lạc ở trong mà cô không hỏi nhân viên sao? Hay là nhân viên khinh thường cô đuổi cô ra ngoài?

Hắn nói chạm đúng nỗi đau của nàng, nàng im lặng không đáp, trong lòng hắn lại xót xa, xem ra là thật rồi!

Lý Phong với Dương Vy hơi bất ngờ, lúc nãy họ cũng ở trong mua đồ, cũng nhìn thấy nàng bị nhân viên mắng chửi, rõ là nàng quen với Triết Minh mà nhân viên lại to gan mắng nàng như thế, vì sao nàng không nói sự thật?

- Cô ấy là bị nhân viên của anh báo bảo vệ đuổi ra ngoài đấy!

Lý Phong cũng thấy bất bình thay nàng nên cũng lên tiếng. Triết Minh lúc này mới nhìn thấy Lý Phong cũng đang đứng bên cạnh, tay hắn còn cầm chuông gió có vẻ là đồ cổ (Hợp hoan linh).

- Ngọn gió nào đưa Lý Phong thiếu gia đến nơi nhỏ bé này thế, còn đi cùng vị hôn thê nữa cơ à!

Tiểu Nhã đứng lắng nghe ba chữ "vị hôn thê" liền lặng người đi. Vị hôn thê, thế nhưng kiếp này hắn đã có vị hôn thê rồi? Vậy còn nàng thì sao? Nàng là gì? Vì sao còn đưa nàng về quá khứ để nàng trải đủ ly hợp, ngọt ngào rồi đưa về thực tại lại tạt nàng một gáo nước lạnh? Ông trời chính là muốn trêu đùa nàng đây mà!

Dương Vy (Lục Tuyết Kì) vốn là bạn thân của Triết Minh, thấy hắn trêu đùa mình hai má phiếm hồng:

- Triết Minh, còn chưa đính hôn mà!

- Chưa đính hôn rồi sớm muộn cũng kết hôn không phải sao ha ha...

Nghe tiếng hắn cười vui, trái tim nàng đau quặn thắt, nước mắt nàng cứ thế tuôn rơi. Lý Phong nãy giờ vẫn luôn nhìn nàng chăm chú, hắn có cảm giác thân thiết với nàng khó tả, đặc biệt, hắn rất muốn ôm nàng nhưng lại không biết nguyên nhân. Nhìn nàng rơi lệ hắn cũng rối bời ruột gan:

- Sao cô lại khóc?

Nghe thấy tiếng hắn hỏi nàng, nàng như được an ủi hơn. Ít ra, có lẽ hắn vẫn còn chút cảm giác với nàng chăng? Dù không còn nàng cũng tự lừa mình là còn, vì kiếp trước nàng lừa hắn, nàng lại nợ hắn!

Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Tiếng gọi của Dương Vy khiến hắn định thần lại hơn. Hắn vội vã gạt tay nàng ra. Lúc nãy do hắn nhìn thấy nàng bị ngã, thương hại nàng mắt không nhìn thấy nên mới qua đỡ nàng, ai ngờ lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Lý Phong nhìn Dương Vy đáp:- Không sao!Đúng lúc Triết Minh đi họp về ngang qua nhìn thấy Tiểu Nhã đứng đó bơ vơ, mặt không rõ là cảm xúc gì. Hắn kêu tài xế dừng xe rồi đến bên cạnh nàng!- Tiểu Nhã, sao cô lại ra đây một mình?Tiểu Nhã vẫn còn đang vướng trong suy nghĩ, vốn chẳng nghe rõ. Triết Minh đi tới chạm nhẹ vào vai nàng khiến nàng khẽ giật mình lùi lại một bước.- Tiểu Nhã?Nàng bối rối đáp:- ờ... tôi đi cùng Tiểu Linh, nhưng bị lạc mất cô ấy nên tôi đứng đây chờ!Triết Minh liếc nhìn tên trung tâm mua sắm YY, đây vốn là trung tâm công ty hắn mở,nhân viên kiểu gì mà lại để nàng đứng đây? Chẳng lẽ nàng không hỏi nhân viên xem bạn nàng đâu sao?Tuy có chút nghi ngờ nhưng cũng không có khả năng nàng hỏi mà nhân viên khinh thường nàng mắt không nhìn thấy kéo nàng ra ngoài, nghĩ thế hắn bực tức:- Bị lạc ở trong mà cô không hỏi nhân viên sao? Hay là nhân viên khinh thường cô đuổi cô ra ngoài?Hắn nói chạm đúng nỗi đau của nàng, nàng im lặng không đáp, trong lòng hắn lại xót xa, xem ra là thật rồi!Lý Phong với Dương Vy hơi bất ngờ, lúc nãy họ cũng ở trong mua đồ, cũng nhìn thấy nàng bị nhân viên mắng chửi, rõ là nàng quen với Triết Minh mà nhân viên lại to gan mắng nàng như thế, vì sao nàng không nói sự thật?- Cô ấy là bị nhân viên của anh báo bảo vệ đuổi ra ngoài đấy!Lý Phong cũng thấy bất bình thay nàng nên cũng lên tiếng. Triết Minh lúc này mới nhìn thấy Lý Phong cũng đang đứng bên cạnh, tay hắn còn cầm chuông gió có vẻ là đồ cổ (Hợp hoan linh).- Ngọn gió nào đưa Lý Phong thiếu gia đến nơi nhỏ bé này thế, còn đi cùng vị hôn thê nữa cơ à!Tiểu Nhã đứng lắng nghe ba chữ "vị hôn thê" liền lặng người đi. Vị hôn thê, thế nhưng kiếp này hắn đã có vị hôn thê rồi? Vậy còn nàng thì sao? Nàng là gì? Vì sao còn đưa nàng về quá khứ để nàng trải đủ ly hợp, ngọt ngào rồi đưa về thực tại lại tạt nàng một gáo nước lạnh? Ông trời chính là muốn trêu đùa nàng đây mà!Dương Vy (Lục Tuyết Kì) vốn là bạn thân của Triết Minh, thấy hắn trêu đùa mình hai má phiếm hồng:- Triết Minh, còn chưa đính hôn mà!- Chưa đính hôn rồi sớm muộn cũng kết hôn không phải sao ha ha...Nghe tiếng hắn cười vui, trái tim nàng đau quặn thắt, nước mắt nàng cứ thế tuôn rơi. Lý Phong nãy giờ vẫn luôn nhìn nàng chăm chú, hắn có cảm giác thân thiết với nàng khó tả, đặc biệt, hắn rất muốn ôm nàng nhưng lại không biết nguyên nhân. Nhìn nàng rơi lệ hắn cũng rối bời ruột gan:- Sao cô lại khóc?Nghe thấy tiếng hắn hỏi nàng, nàng như được an ủi hơn. Ít ra, có lẽ hắn vẫn còn chút cảm giác với nàng chăng? Dù không còn nàng cũng tự lừa mình là còn, vì kiếp trước nàng lừa hắn, nàng lại nợ hắn!

Chương 27: Vị hôn thê!