Ta là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn…
Chương 29: Ánh mặt trời
Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Hôm nay là ngày cuối cùng nàng đến tái khám, nàng có chút mong đợi!- Bây giờ tôi sẽ gỡ dải lụa che mắt ra, cô từ từ mở mắt ra, không cần vộiBác sĩ giỏi nhất bên Anh nói nhẹ nhàng với nàng nhưng ba mẹ, Tiểu Linh, Triết Minh trong lòng đều dậy sóng. Nàng mở mắt ra từ từ nhìn xung quanh, quen với bóng tối đã lâu, giờ thấy ánh sáng nàng liền đưa tay che mắt, Triết Minh thấy thế liền đưa tay chắn ánh sáng giúp nàng, cử chỉ nhẹ nhàng mà ân cần khiến mọi người xung quanh không khỏi gượng gạo nhìn.Nàng nhìn thấy rồi, người đầu tiên nàng nhìn thấy là người mặc áo sơ mi trắng đang đứng bên ngoài nhìn nàng, thân ảnh mờ mờ mà quen thuộc, chỉ thiếu bộ hủy phục đỏ rực rỡ ngày trước, khuôn mặt hắn vẫn như thế nhưng không mang vẻ sầu bi khi xưa mà thay vào đó là ánh mắt ngơ ngác.Lý Phong định đi thăm ba nhưng đi ngang qua thấy nàng đang điều trị nên hắn đứng lại nhìn, ai ngờ khi bỏ dải lụa che mắt ra, nhìn dung mạo nàng khiến hắn hoang mang!- Tiểu Phàm!Câu đầu tiên nàng nói lại là hai chữ "Tiểu Phàm". Triết Minh không để ý nàng đang nhìn gì mà chỉ hỏi:- Có nhìn thấy gì không?Sự chú ý của nàng bây giờ đặt hết trên người Lý Phong, nhớ lại hôm ở trung tâm gặp hắn, xem ra nàng không nhầm.- Có!Chú Trương đến nói chuyện với hắn, bảo ba hắn đang đợi nên hắn rời đi luôn!Thấy hắn đi nàng đứng dậy định đuổi theo nhưng chợt nghĩ đến "vị hôn thê" của hắn lại đứng ngây ngốc tại chỗ! Mọi người ai cũng mừng thay nàng, còn nàng thì chẳng nhìn thấy ai ngoài Lý Phong. Triết Minh nhìn nàng vui mừng nói:- Cô nhìn tôi có quen không?Nghe được câu hỏi này nàng mới hoàn hồn, nàng vẫn luôn tò mò về dáng vẻ của Triết Minh, nàng nhìn hắn không khỏi ngạc nhiên. Nàng với hắn gặp nhau đúng một lần mà trong ba tháng qua hắn lại đối xử ân cần với nàng như đã quen từ lâu, thứ nàng ngạc nhiên hơn chính là dung mạo của hắn giống hệt Tăng Thư Thư:- Thư Thư!Hắn nghe nàng gọi như thế không hiểu sao thấy mát lòng mát dạ, mà Thư Thư là ai?- Tôi là Triết Minh, không phải Thư Thư
Hôm nay là ngày cuối cùng nàng đến tái khám, nàng có chút mong đợi!
- Bây giờ tôi sẽ gỡ dải lụa che mắt ra, cô từ từ mở mắt ra, không cần vội
Bác sĩ giỏi nhất bên Anh nói nhẹ nhàng với nàng nhưng ba mẹ, Tiểu Linh, Triết Minh trong lòng đều dậy sóng. Nàng mở mắt ra từ từ nhìn xung quanh, quen với bóng tối đã lâu, giờ thấy ánh sáng nàng liền đưa tay che mắt, Triết Minh thấy thế liền đưa tay chắn ánh sáng giúp nàng, cử chỉ nhẹ nhàng mà ân cần khiến mọi người xung quanh không khỏi gượng gạo nhìn.
Nàng nhìn thấy rồi, người đầu tiên nàng nhìn thấy là người mặc áo sơ mi trắng đang đứng bên ngoài nhìn nàng, thân ảnh mờ mờ mà quen thuộc, chỉ thiếu bộ hủy phục đỏ rực rỡ ngày trước, khuôn mặt hắn vẫn như thế nhưng không mang vẻ sầu bi khi xưa mà thay vào đó là ánh mắt ngơ ngác.
Lý Phong định đi thăm ba nhưng đi ngang qua thấy nàng đang điều trị nên hắn đứng lại nhìn, ai ngờ khi bỏ dải lụa che mắt ra, nhìn dung mạo nàng khiến hắn hoang mang!
- Tiểu Phàm!
Câu đầu tiên nàng nói lại là hai chữ "Tiểu Phàm". Triết Minh không để ý nàng đang nhìn gì mà chỉ hỏi:
- Có nhìn thấy gì không?
Sự chú ý của nàng bây giờ đặt hết trên người Lý Phong, nhớ lại hôm ở trung tâm gặp hắn, xem ra nàng không nhầm.
- Có!
Chú Trương đến nói chuyện với hắn, bảo ba hắn đang đợi nên hắn rời đi luôn!
Thấy hắn đi nàng đứng dậy định đuổi theo nhưng chợt nghĩ đến "vị hôn thê" của hắn lại đứng ngây ngốc tại chỗ! Mọi người ai cũng mừng thay nàng, còn nàng thì chẳng nhìn thấy ai ngoài Lý Phong. Triết Minh nhìn nàng vui mừng nói:
- Cô nhìn tôi có quen không?
Nghe được câu hỏi này nàng mới hoàn hồn, nàng vẫn luôn tò mò về dáng vẻ của Triết Minh, nàng nhìn hắn không khỏi ngạc nhiên. Nàng với hắn gặp nhau đúng một lần mà trong ba tháng qua hắn lại đối xử ân cần với nàng như đã quen từ lâu, thứ nàng ngạc nhiên hơn chính là dung mạo của hắn giống hệt Tăng Thư Thư:
- Thư Thư!
Hắn nghe nàng gọi như thế không hiểu sao thấy mát lòng mát dạ, mà Thư Thư là ai?
- Tôi là Triết Minh, không phải Thư Thư
Xuyên Không Thành Bích Dao, Nối Tiếp Duyên Với Quỷ LệTác giả: Nhã BăngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpTa là Tiểu Nhã năm nay 17 tuổi, từ khi lên 8 tuổi, do bị tai nạn nên mỗi đêm ta đều mơ thấy một nam nhân vận hắc y đứng nhìn mình rơi lệ. Giấc mơ ngày nào cũm lặp lại, rất chân thực, nhưng khi tỉnh lại thì ta lại quên mất khuôn mặt hắn..... Hôm nay cũng như mọi tháng, Quỷ Lệ lại đến ngồi cạnh Bích Dao, nói chuyện với nàng như nàng đang ngủ, nàng đang giận hắn nên không nói chuyện với hắn. - Bích Dao, ta về rồi. Giờ ta cũng giống như nàng, đều là yêu nhân ma giáo. Nàng xem, bộ y phục này của ta có đẹp không? Tiểu Nhã đang nằm ngủ ngon lành, nàng mơ màng đáp: - Đẹp! Lúc này, Tiểu Nhã cảm nhận được mình không phải nằm trên chiếc giường êm nữa, mà giống như đang nằm trên băng, nhưng lại không lạnh lắm! Bỗng nhiên nàng thấy một giọt nước nóng hổi rơi vào tay khiến lòng người bất an! Quỷ Lệ cười hờ hững: - Nàng xem, ta lại tưởng tượng nàng nói chuyện với ta nữa rồi. Tiểu Nhã thấy có gì không đúng lắm, nhưng không đúng chỗ nào thì nàng lại không giải thích được, chỉ biết cơ thể rất mệt, muốn… Hôm nay là ngày cuối cùng nàng đến tái khám, nàng có chút mong đợi!- Bây giờ tôi sẽ gỡ dải lụa che mắt ra, cô từ từ mở mắt ra, không cần vộiBác sĩ giỏi nhất bên Anh nói nhẹ nhàng với nàng nhưng ba mẹ, Tiểu Linh, Triết Minh trong lòng đều dậy sóng. Nàng mở mắt ra từ từ nhìn xung quanh, quen với bóng tối đã lâu, giờ thấy ánh sáng nàng liền đưa tay che mắt, Triết Minh thấy thế liền đưa tay chắn ánh sáng giúp nàng, cử chỉ nhẹ nhàng mà ân cần khiến mọi người xung quanh không khỏi gượng gạo nhìn.Nàng nhìn thấy rồi, người đầu tiên nàng nhìn thấy là người mặc áo sơ mi trắng đang đứng bên ngoài nhìn nàng, thân ảnh mờ mờ mà quen thuộc, chỉ thiếu bộ hủy phục đỏ rực rỡ ngày trước, khuôn mặt hắn vẫn như thế nhưng không mang vẻ sầu bi khi xưa mà thay vào đó là ánh mắt ngơ ngác.Lý Phong định đi thăm ba nhưng đi ngang qua thấy nàng đang điều trị nên hắn đứng lại nhìn, ai ngờ khi bỏ dải lụa che mắt ra, nhìn dung mạo nàng khiến hắn hoang mang!- Tiểu Phàm!Câu đầu tiên nàng nói lại là hai chữ "Tiểu Phàm". Triết Minh không để ý nàng đang nhìn gì mà chỉ hỏi:- Có nhìn thấy gì không?Sự chú ý của nàng bây giờ đặt hết trên người Lý Phong, nhớ lại hôm ở trung tâm gặp hắn, xem ra nàng không nhầm.- Có!Chú Trương đến nói chuyện với hắn, bảo ba hắn đang đợi nên hắn rời đi luôn!Thấy hắn đi nàng đứng dậy định đuổi theo nhưng chợt nghĩ đến "vị hôn thê" của hắn lại đứng ngây ngốc tại chỗ! Mọi người ai cũng mừng thay nàng, còn nàng thì chẳng nhìn thấy ai ngoài Lý Phong. Triết Minh nhìn nàng vui mừng nói:- Cô nhìn tôi có quen không?Nghe được câu hỏi này nàng mới hoàn hồn, nàng vẫn luôn tò mò về dáng vẻ của Triết Minh, nàng nhìn hắn không khỏi ngạc nhiên. Nàng với hắn gặp nhau đúng một lần mà trong ba tháng qua hắn lại đối xử ân cần với nàng như đã quen từ lâu, thứ nàng ngạc nhiên hơn chính là dung mạo của hắn giống hệt Tăng Thư Thư:- Thư Thư!Hắn nghe nàng gọi như thế không hiểu sao thấy mát lòng mát dạ, mà Thư Thư là ai?- Tôi là Triết Minh, không phải Thư Thư