Thành phố Tây Kinh, khách sạn Hoa Thiên, trong căn phòng tình yêu. Ánh đèn sắc đỏ, bồn tắm đầy cánh hoa, cùng với mấy bộ đồ nội y ren. Sở Phong chuẩn bị mọi thứ tỉ mỉ, lặng lẽ chờ đợi vợ mình là Lạc Thi Thi tới. Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của bọn họ, cũng là lần đầu tiên họ chung chăn gối trong ba năm này. Mọi ngày cô vẫn luôn lấy lý do là âm thanh lớn quá sợ bị người nhà nghe thấy để từ chối. Nhưng buổi chiều nay, cô lại bảo trợ lý Trình Lan gọi điện thoại tới bảo hắn chuẩn bị phòng rồi chờ cô, rõ ràng là cô đã muốn dâng thân thể mình cho hẳn rồi. "Reng reng reng." Đột nhiên, chuông điện thoại di động vang lên. Sở Phong cầm điện thoại lên xem thử, thấy là số lạ, hắn hơi do dự một lát, rồi vẫn nghe máy: "Ai vậy?" "Xin chào thần y Sở." Nghe thấy giọng của Sở Phong, đầu dây bên kia lập tức vang lên một giọng nói vừa kích động mà lại vừa ẩn chứa quyền thế: "Tôi là Ngô Khải Hoa, chủ tịch Hội đồng Thương mại thành phố Tây Kinh, nửa năm trước ngài đã chữa khỏi bệnh ung thư của…

Chương 24: C24: Đuổi đi là được

Sau Ly Hôn, Thần Y Tái ThếTác giả: Linh Mèo Cửu MạngTruyện Đô ThịThành phố Tây Kinh, khách sạn Hoa Thiên, trong căn phòng tình yêu. Ánh đèn sắc đỏ, bồn tắm đầy cánh hoa, cùng với mấy bộ đồ nội y ren. Sở Phong chuẩn bị mọi thứ tỉ mỉ, lặng lẽ chờ đợi vợ mình là Lạc Thi Thi tới. Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của bọn họ, cũng là lần đầu tiên họ chung chăn gối trong ba năm này. Mọi ngày cô vẫn luôn lấy lý do là âm thanh lớn quá sợ bị người nhà nghe thấy để từ chối. Nhưng buổi chiều nay, cô lại bảo trợ lý Trình Lan gọi điện thoại tới bảo hắn chuẩn bị phòng rồi chờ cô, rõ ràng là cô đã muốn dâng thân thể mình cho hẳn rồi. "Reng reng reng." Đột nhiên, chuông điện thoại di động vang lên. Sở Phong cầm điện thoại lên xem thử, thấy là số lạ, hắn hơi do dự một lát, rồi vẫn nghe máy: "Ai vậy?" "Xin chào thần y Sở." Nghe thấy giọng của Sở Phong, đầu dây bên kia lập tức vang lên một giọng nói vừa kích động mà lại vừa ẩn chứa quyền thế: "Tôi là Ngô Khải Hoa, chủ tịch Hội đồng Thương mại thành phố Tây Kinh, nửa năm trước ngài đã chữa khỏi bệnh ung thư của… Trong chiếc xe limousine."Anh Sở, tôi nghe vệ sĩ nói anh vừa xảy ra xung đột với ai đó ở cổng bệnh viện?""Chuyện gì đã xảy ra vậy, có càn tôi giúp không?”Vân Thủy Dao tự mình lái xe, hỏi thử.Sở Phong giật mình, sau đó xua tay nói: "Không có gì, chỉ là một đám ruồi thôi, chỉ cần đuổi chúng đi là được”Hắn không muốn nhắc đến nhà họ Lạc và cũng không muốn có bất cứ liên quan gì với họ.Tóm lại, trong vòng ba ngày, hẳn sẽ sắp xếp lại hũ tro cốt của mẹ mình.Nếu mẹ con Tô Mai không đến mộ mẹ hản đúng lúc để xin lỗi, thì hẳn chắc chẵn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ!"Ừm""Đuổi đi là được, đuổi đi là được."Vân Thủy Dao lẩm bẩm gật đầu, lời nói sắp thốt ra cũng cố nuốt lại.Cô nhìn ra được đối phương đang có tâm sự, nhưng lại không muốn chia sẻ với mình, điều này khiến cô muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại không biết phải nói thế nào.Ngay lúc cô đang suy nghĩ nên làm gì thì đối phương đột nhiên lên tiếng: "Cô Vân, nếu cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi”Vân Thủy Dao sửng sốt, lắc đầu theo bản năng: "Không, không có gì..."“Nếu cô Vân không muốn nói gì, thì phiền cô hãy quay đầu lại đi”"Con đường này bây giờ không phải là đường hướng về biệt thự”Két!Nghe vậy, Vân Thủy Dao đột nhiên giật mình, cô đạp phanh gấp và dừng xe lại.Cô khó tin nhìn đối phương, trên mặt lộ vẻ kinh. ngạc.Biết rằng cô có chuyện muốn nói.Còn biết con đường cô đang lái là saiKiểu quan sát tỉ mi tinh tế này, không phải là điều mà người bình thường có thể nhìn thấy.Kỹ thuật chữa bệnh cao siêu.Suy nghĩ cẩn thận.Bây giờ cô càng ngày càng tò mò về hắn hơn.Ở trên người hẳn rốt cuộc có bao nhiêu ưu điểm?"Thật ra thì cũng không phải là chuyện to tát gì cả”“Chỉ là tôi có một yêu cầu, muốn mời anh Sở..."Đừng!Cô còn chưa kịp nói xong thì một chiếc xe 6 tô cỡ lớn bất ngờ lao tới, tông thẳng vào ô tô, phát ra một tiếng vang lớn.Ngay sau đó, hai chiếc ô tô cỡ lớn khác lao vào, từ hai phía trái phải đâm vào, khiến chiếc xe loạng choạng, nghiêng qua nghiêng lại."Chuyện gì xây ra vậy?"Vân Thủy Dao kinh ngạc và sợ hãi, theo bản năng, muốn khởi động lại động cơ, nhưng lại bị Sở Phong ngăn lại: "Cô Vân, đừng khởi động.""Động cơ đã bị đụng cháy, tuyến đường cũng đã bị phá hủy."“Nếu khởi động lại, e rằng sẽ gây ra một vụ nổ lớn."Nghe vậy, Vân Thủy Dao sửng sốt.Lúc này, hơn chục người đàn ông che mặt nhanh chóng bước ra từ mấy chiếc xe ô tô cỡ lớn!Dáng người bọn họ cao lớn, tay căm dao, súng, gây gộc, lao tới trước xe, vừa đánh vừa đập phá, trông rất hùng hổ!"Nếu Vân Chấn Thiên không bị trúng độc chết, vậy chỉ có thể để cô Vân chịu thiệt đi cùng chúng tôi"Xuống xe đi”Kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, cơ bắp cuồn cuộn, trong tay hẳn ta cầm một con dao rựa, liên tục đập cửa kính ô tô, phát ra những tiếng cọt kẹtSắc mặt Vân Thủy Dao nhất thời tối săm, lạnh lùng nói: "Các người cũng thật gan dạ, dám chặn xe của tôi?"Ngay cả khi đối phương có đông người, hơn nữa còn có vũ khí trong tay, nhìn vào thì chiếm ưu thế hoàn toàn.Nhưng với tư cách là chủ tịch tập đoàn, vào những lúc như thế này, cô vẫn khá bình tĩnh.“Ngay giữa ban ngày thì chắc chắn là không được, nhưng bây giờ trời tối rồi, ai biết đó là do chúng tôi làm?”Gã đầu trọc cười khẩy, liếc nhìn vào trong xe, khinh thường nói: "Huống chỉ, trên xe hiện tại chỉ có côi và tên nhóc éo lả này thôi”“Cô còn không phải chỉ là cá năm trên thớt, chờ bị tôi làm thịt sao?""Xuống xe đi, đừng bắt tôi phải ra tay..."Đôi mắt trợn trừng.Mấy người đàn ông che mặt khác bắt đầu la hét ở. bên cạnh, đòi chém đòi giết, để tăng dũng khí.Trong lòng Vân Thủy Dao thắt lại, cô vô thức ấn nút khóa cửa sổ, mắng to: "Biết rõ hướng đi của tôi, hơn nữa còn biết bên cạnh tôi không có ai.""Xem ra các người đã nhảm tới tôi từ rất lâu rồi”"Nói đi, các người là ai, hoặc là có thể nói ai đã cử các người đến đây?"Gã đầu trọc bĩu môi nói: Không cần tôi phải nói, một lát cô cứ đi theo tôi là sẽ biết”"Xem ra cô Vân không muốn tự xuống xe, nếu đã như vậy, tôi cũng chỉ có thể giúp cô xuống”Sau đó.Hắn ta cầm con dao rựa chuẩn bị chém vào cửa số xe, đột nhiên có tiếng "räc, Sở Phong mở khóa, đi ra ngoài trước!“Đúng là không nhìn ra, tên ẻo lả này cũng khá biết điều đó chứ”Đối với hành động đột ngột của Sở Phong, gã đầu trọc sửng sốt một chút, sau đó cười cợt nói: "Còn chưa ra tay mà đã nhận thua rồi, đúng là làm mất mặt đàn ông chúng tôi”"Cô Vân, xuống xe đi.”"Bây giờ xung quanh đều là người của chúng tôi, tín hiệu mạng viễn thông cũng đã bị chúng tôi can thiệp,"Bây giờ cô có kêu trời, trời không nghe, kêu đất, đất không thấu, chấp nhận đi."Nhìn thấy điều này, Vân Thủy Dao cau mày.Cô không ngờ rằng Sở Phong lại tự mở khóa xuống xe, hình như hắn đang muốn chạy trốn?Nhưng trong ấn tượng của cô, hẳn không phải là loại người như vậy."Trả lời câu hỏi của cô Vân, tôi sẽ tha cho các người một mạng."

Trong chiếc xe limousine.

"Anh Sở, tôi nghe vệ sĩ nói anh vừa xảy ra xung đột với ai đó ở cổng bệnh viện?"

"Chuyện gì đã xảy ra vậy, có càn tôi giúp không?”

Vân Thủy Dao tự mình lái xe, hỏi thử.

Sở Phong giật mình, sau đó xua tay nói: "Không có gì, chỉ là một đám ruồi thôi, chỉ cần đuổi chúng đi là được”

Hắn không muốn nhắc đến nhà họ Lạc và cũng không muốn có bất cứ liên quan gì với họ.

Tóm lại, trong vòng ba ngày, hẳn sẽ sắp xếp lại hũ tro cốt của mẹ mình.

Nếu mẹ con Tô Mai không đến mộ mẹ hản đúng lúc để xin lỗi, thì hẳn chắc chẵn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ!

"Ừm"

"Đuổi đi là được, đuổi đi là được."

Vân Thủy Dao lẩm bẩm gật đầu, lời nói sắp thốt ra cũng cố nuốt lại.

Cô nhìn ra được đối phương đang có tâm sự, nhưng lại không muốn chia sẻ với mình, điều này khiến cô muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại không biết phải nói thế nào.

Ngay lúc cô đang suy nghĩ nên làm gì thì đối phương đột nhiên lên tiếng: "Cô Vân, nếu cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi”

Vân Thủy Dao sửng sốt, lắc đầu theo bản năng: "Không, không có gì..."

“Nếu cô Vân không muốn nói gì, thì phiền cô hãy quay đầu lại đi”

"Con đường này bây giờ không phải là đường hướng về biệt thự”

Két!

Nghe vậy, Vân Thủy Dao đột nhiên giật mình, cô đạp phanh gấp và dừng xe lại.

Cô khó tin nhìn đối phương, trên mặt lộ vẻ kinh. ngạc.

Biết rằng cô có chuyện muốn nói.

Còn biết con đường cô đang lái là sai

Kiểu quan sát tỉ mi tinh tế này, không phải là điều mà người bình thường có thể nhìn thấy.

Kỹ thuật chữa bệnh cao siêu.

Suy nghĩ cẩn thận.

Bây giờ cô càng ngày càng tò mò về hắn hơn.

Ở trên người hẳn rốt cuộc có bao nhiêu ưu điểm?

"Thật ra thì cũng không phải là chuyện to tát gì cả”

“Chỉ là tôi có một yêu cầu, muốn mời anh Sở..."

Đừng!

Cô còn chưa kịp nói xong thì một chiếc xe 6 tô cỡ lớn bất ngờ lao tới, tông thẳng vào ô tô, phát ra một tiếng vang lớn.

Ngay sau đó, hai chiếc ô tô cỡ lớn khác lao vào, từ hai phía trái phải đâm vào, khiến chiếc xe loạng choạng, nghiêng qua nghiêng lại.

"Chuyện gì xây ra vậy?"

Vân Thủy Dao kinh ngạc và sợ hãi, theo bản năng, muốn khởi động lại động cơ, nhưng lại bị Sở Phong ngăn lại: "Cô Vân, đừng khởi động."

"Động cơ đã bị đụng cháy, tuyến đường cũng đã bị phá hủy."

“Nếu khởi động lại, e rằng sẽ gây ra một vụ nổ lớn."

Nghe vậy, Vân Thủy Dao sửng sốt.

Lúc này, hơn chục người đàn ông che mặt nhanh chóng bước ra từ mấy chiếc xe ô tô cỡ lớn!

Dáng người bọn họ cao lớn, tay căm dao, súng, gây gộc, lao tới trước xe, vừa đánh vừa đập phá, trông rất hùng hổ!

"Nếu Vân Chấn Thiên không bị trúng độc chết, vậy chỉ có thể để cô Vân chịu thiệt đi cùng chúng tôi

"Xuống xe đi”

Kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, cơ bắp cuồn cuộn, trong tay hẳn ta cầm một con dao rựa, liên tục đập cửa kính ô tô, phát ra những tiếng cọt kẹt

Sắc mặt Vân Thủy Dao nhất thời tối săm, lạnh lùng nói: "Các người cũng thật gan dạ, dám chặn xe của tôi?"

Ngay cả khi đối phương có đông người, hơn nữa còn có vũ khí trong tay, nhìn vào thì chiếm ưu thế hoàn toàn.

Nhưng với tư cách là chủ tịch tập đoàn, vào những lúc như thế này, cô vẫn khá bình tĩnh.

“Ngay giữa ban ngày thì chắc chắn là không được, nhưng bây giờ trời tối rồi, ai biết đó là do chúng tôi làm?”

Gã đầu trọc cười khẩy, liếc nhìn vào trong xe, khinh thường nói: "Huống chỉ, trên xe hiện tại chỉ có côi và tên nhóc éo lả này thôi”

“Cô còn không phải chỉ là cá năm trên thớt, chờ bị tôi làm thịt sao?"

"Xuống xe đi, đừng bắt tôi phải ra tay..."

Đôi mắt trợn trừng.

Mấy người đàn ông che mặt khác bắt đầu la hét ở. bên cạnh, đòi chém đòi giết, để tăng dũng khí.

Trong lòng Vân Thủy Dao thắt lại, cô vô thức ấn nút khóa cửa sổ, mắng to: "Biết rõ hướng đi của tôi, hơn nữa còn biết bên cạnh tôi không có ai."

"Xem ra các người đã nhảm tới tôi từ rất lâu rồi”

"Nói đi, các người là ai, hoặc là có thể nói ai đã cử các người đến đây?"

Gã đầu trọc bĩu môi nói: Không cần tôi phải nói, một lát cô cứ đi theo tôi là sẽ biết”

"Xem ra cô Vân không muốn tự xuống xe, nếu đã như vậy, tôi cũng chỉ có thể giúp cô xuống”

Sau đó.

Hắn ta cầm con dao rựa chuẩn bị chém vào cửa số xe, đột nhiên có tiếng "räc, Sở Phong mở khóa, đi ra ngoài trước!

“Đúng là không nhìn ra, tên ẻo lả này cũng khá biết điều đó chứ”

Đối với hành động đột ngột của Sở Phong, gã đầu trọc sửng sốt một chút, sau đó cười cợt nói: "Còn chưa ra tay mà đã nhận thua rồi, đúng là làm mất mặt đàn ông chúng tôi”

"Cô Vân, xuống xe đi.”

"Bây giờ xung quanh đều là người của chúng tôi, tín hiệu mạng viễn thông cũng đã bị chúng tôi can thiệp,

"Bây giờ cô có kêu trời, trời không nghe, kêu đất, đất không thấu, chấp nhận đi."

Nhìn thấy điều này, Vân Thủy Dao cau mày.

Cô không ngờ rằng Sở Phong lại tự mở khóa xuống xe, hình như hắn đang muốn chạy trốn?

Nhưng trong ấn tượng của cô, hẳn không phải là loại người như vậy.

"Trả lời câu hỏi của cô Vân, tôi sẽ tha cho các người một mạng."

Sau Ly Hôn, Thần Y Tái ThếTác giả: Linh Mèo Cửu MạngTruyện Đô ThịThành phố Tây Kinh, khách sạn Hoa Thiên, trong căn phòng tình yêu. Ánh đèn sắc đỏ, bồn tắm đầy cánh hoa, cùng với mấy bộ đồ nội y ren. Sở Phong chuẩn bị mọi thứ tỉ mỉ, lặng lẽ chờ đợi vợ mình là Lạc Thi Thi tới. Hôm nay là ngày kỷ niệm ba năm kết hôn của bọn họ, cũng là lần đầu tiên họ chung chăn gối trong ba năm này. Mọi ngày cô vẫn luôn lấy lý do là âm thanh lớn quá sợ bị người nhà nghe thấy để từ chối. Nhưng buổi chiều nay, cô lại bảo trợ lý Trình Lan gọi điện thoại tới bảo hắn chuẩn bị phòng rồi chờ cô, rõ ràng là cô đã muốn dâng thân thể mình cho hẳn rồi. "Reng reng reng." Đột nhiên, chuông điện thoại di động vang lên. Sở Phong cầm điện thoại lên xem thử, thấy là số lạ, hắn hơi do dự một lát, rồi vẫn nghe máy: "Ai vậy?" "Xin chào thần y Sở." Nghe thấy giọng của Sở Phong, đầu dây bên kia lập tức vang lên một giọng nói vừa kích động mà lại vừa ẩn chứa quyền thế: "Tôi là Ngô Khải Hoa, chủ tịch Hội đồng Thương mại thành phố Tây Kinh, nửa năm trước ngài đã chữa khỏi bệnh ung thư của… Trong chiếc xe limousine."Anh Sở, tôi nghe vệ sĩ nói anh vừa xảy ra xung đột với ai đó ở cổng bệnh viện?""Chuyện gì đã xảy ra vậy, có càn tôi giúp không?”Vân Thủy Dao tự mình lái xe, hỏi thử.Sở Phong giật mình, sau đó xua tay nói: "Không có gì, chỉ là một đám ruồi thôi, chỉ cần đuổi chúng đi là được”Hắn không muốn nhắc đến nhà họ Lạc và cũng không muốn có bất cứ liên quan gì với họ.Tóm lại, trong vòng ba ngày, hẳn sẽ sắp xếp lại hũ tro cốt của mẹ mình.Nếu mẹ con Tô Mai không đến mộ mẹ hản đúng lúc để xin lỗi, thì hẳn chắc chẵn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho họ!"Ừm""Đuổi đi là được, đuổi đi là được."Vân Thủy Dao lẩm bẩm gật đầu, lời nói sắp thốt ra cũng cố nuốt lại.Cô nhìn ra được đối phương đang có tâm sự, nhưng lại không muốn chia sẻ với mình, điều này khiến cô muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lại không biết phải nói thế nào.Ngay lúc cô đang suy nghĩ nên làm gì thì đối phương đột nhiên lên tiếng: "Cô Vân, nếu cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi”Vân Thủy Dao sửng sốt, lắc đầu theo bản năng: "Không, không có gì..."“Nếu cô Vân không muốn nói gì, thì phiền cô hãy quay đầu lại đi”"Con đường này bây giờ không phải là đường hướng về biệt thự”Két!Nghe vậy, Vân Thủy Dao đột nhiên giật mình, cô đạp phanh gấp và dừng xe lại.Cô khó tin nhìn đối phương, trên mặt lộ vẻ kinh. ngạc.Biết rằng cô có chuyện muốn nói.Còn biết con đường cô đang lái là saiKiểu quan sát tỉ mi tinh tế này, không phải là điều mà người bình thường có thể nhìn thấy.Kỹ thuật chữa bệnh cao siêu.Suy nghĩ cẩn thận.Bây giờ cô càng ngày càng tò mò về hắn hơn.Ở trên người hẳn rốt cuộc có bao nhiêu ưu điểm?"Thật ra thì cũng không phải là chuyện to tát gì cả”“Chỉ là tôi có một yêu cầu, muốn mời anh Sở..."Đừng!Cô còn chưa kịp nói xong thì một chiếc xe 6 tô cỡ lớn bất ngờ lao tới, tông thẳng vào ô tô, phát ra một tiếng vang lớn.Ngay sau đó, hai chiếc ô tô cỡ lớn khác lao vào, từ hai phía trái phải đâm vào, khiến chiếc xe loạng choạng, nghiêng qua nghiêng lại."Chuyện gì xây ra vậy?"Vân Thủy Dao kinh ngạc và sợ hãi, theo bản năng, muốn khởi động lại động cơ, nhưng lại bị Sở Phong ngăn lại: "Cô Vân, đừng khởi động.""Động cơ đã bị đụng cháy, tuyến đường cũng đã bị phá hủy."“Nếu khởi động lại, e rằng sẽ gây ra một vụ nổ lớn."Nghe vậy, Vân Thủy Dao sửng sốt.Lúc này, hơn chục người đàn ông che mặt nhanh chóng bước ra từ mấy chiếc xe ô tô cỡ lớn!Dáng người bọn họ cao lớn, tay căm dao, súng, gây gộc, lao tới trước xe, vừa đánh vừa đập phá, trông rất hùng hổ!"Nếu Vân Chấn Thiên không bị trúng độc chết, vậy chỉ có thể để cô Vân chịu thiệt đi cùng chúng tôi"Xuống xe đi”Kẻ cầm đầu là một gã đầu trọc, cơ bắp cuồn cuộn, trong tay hẳn ta cầm một con dao rựa, liên tục đập cửa kính ô tô, phát ra những tiếng cọt kẹtSắc mặt Vân Thủy Dao nhất thời tối săm, lạnh lùng nói: "Các người cũng thật gan dạ, dám chặn xe của tôi?"Ngay cả khi đối phương có đông người, hơn nữa còn có vũ khí trong tay, nhìn vào thì chiếm ưu thế hoàn toàn.Nhưng với tư cách là chủ tịch tập đoàn, vào những lúc như thế này, cô vẫn khá bình tĩnh.“Ngay giữa ban ngày thì chắc chắn là không được, nhưng bây giờ trời tối rồi, ai biết đó là do chúng tôi làm?”Gã đầu trọc cười khẩy, liếc nhìn vào trong xe, khinh thường nói: "Huống chỉ, trên xe hiện tại chỉ có côi và tên nhóc éo lả này thôi”“Cô còn không phải chỉ là cá năm trên thớt, chờ bị tôi làm thịt sao?""Xuống xe đi, đừng bắt tôi phải ra tay..."Đôi mắt trợn trừng.Mấy người đàn ông che mặt khác bắt đầu la hét ở. bên cạnh, đòi chém đòi giết, để tăng dũng khí.Trong lòng Vân Thủy Dao thắt lại, cô vô thức ấn nút khóa cửa sổ, mắng to: "Biết rõ hướng đi của tôi, hơn nữa còn biết bên cạnh tôi không có ai.""Xem ra các người đã nhảm tới tôi từ rất lâu rồi”"Nói đi, các người là ai, hoặc là có thể nói ai đã cử các người đến đây?"Gã đầu trọc bĩu môi nói: Không cần tôi phải nói, một lát cô cứ đi theo tôi là sẽ biết”"Xem ra cô Vân không muốn tự xuống xe, nếu đã như vậy, tôi cũng chỉ có thể giúp cô xuống”Sau đó.Hắn ta cầm con dao rựa chuẩn bị chém vào cửa số xe, đột nhiên có tiếng "räc, Sở Phong mở khóa, đi ra ngoài trước!“Đúng là không nhìn ra, tên ẻo lả này cũng khá biết điều đó chứ”Đối với hành động đột ngột của Sở Phong, gã đầu trọc sửng sốt một chút, sau đó cười cợt nói: "Còn chưa ra tay mà đã nhận thua rồi, đúng là làm mất mặt đàn ông chúng tôi”"Cô Vân, xuống xe đi.”"Bây giờ xung quanh đều là người của chúng tôi, tín hiệu mạng viễn thông cũng đã bị chúng tôi can thiệp,"Bây giờ cô có kêu trời, trời không nghe, kêu đất, đất không thấu, chấp nhận đi."Nhìn thấy điều này, Vân Thủy Dao cau mày.Cô không ngờ rằng Sở Phong lại tự mở khóa xuống xe, hình như hắn đang muốn chạy trốn?Nhưng trong ấn tượng của cô, hẳn không phải là loại người như vậy."Trả lời câu hỏi của cô Vân, tôi sẽ tha cho các người một mạng."

Chương 24: C24: Đuổi đi là được